Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 611: BỐI PHẬN KHÔNG THỂ LOẠN

Vương Thánh Đường đứng thẳng lên, trầm giọng nói:
"Bán Thần thì làm sao? Hắn cũng không phải là người hay sao?"
Nghe hắn nói thế, Huyền Thanh đột nhiên ngây người.
"Đúng vậy! Chỉ cần là người thì Vân sư huynh còn có cơ hội."
Giờ khắc này, hai người chăm chú nhìn lên phương xa tựa như nơi đó không phải là Lâm Phàm mà là Vân Tiêu sư huynh đang chiến đấu.
Xoát!
Một đòn lăng lệ đánh tới. Mặc dù, Hỗn Loạn Quân Chủ đã sưng mặt sưng mũi, đôi mắt không ánh sáng nhưng khi cảm nhận được khí thế của đòn này cũng chấn động. Hắn muốn chạy nhưng lại chạy không được.
Hai tay, hai chân đều đã bị Lâm Phàm đánh cho sưng đến không còn hình người, hơi động đậy đều sẽ đau đến khó mà chịu đựng.
"Cho ngươi một cơ hội lựa chọn, muốn chết hay muốn sống."
Một nửa Thương Chế Tài dừng lại, nằm ngang ở bên cạnh đầu của Hỗn Loạn Quân Chủ.
Mặc dù lửa giận thiêu đốt ở trong lòng Hỗn Loạn Quân Chủ đã đủ để hủy diệt thế giới nhưng hắn cũng không bùng nổ được.
"Ta ….không tin, ngươi …dám …động thủ với ta..."
Hỗn Loạn Quân Chủ gian nan lắm mới nói hết được lời.
Chế Tài Quân Chủ hoảng loạn nói:
"Hỗn Loạn, hãy lựa chọn sống đi."
Hỗn Loạn Quân Chủ liếc xéo qua Chế Tài Quân Chủ rồi giận dữ nói:
"Ngươi câm miệng cho ta. Lúc nãy rõ ràng ta đã cầu ngươi cứu ta nhưng ngươi lại chỉ đứng yên nhìn. Chuyện này ta nhớ kỹ."
"Không phải."
Chế Tài Quân Chủ muốn giải thích nhưng lại không thể nói được lời nào. Hắn thật sự rất bất đắc dĩ. Loại sức mạnh kia quá khủng bố, căn bản không phải là thứ mà bọn họ có khả năng ngăn cản.
Bây giờ, Hỗn Loạn giận quá mất khôn nên mới trách tội hắn. cho nên hắn chỉ có thể trách tội Thiên Tu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Thiên Tu, ngươi xem ngươi dạy đồ nhi tốt chưa kìa? Xem ra ngươi muốn triệt triệt để để đẩy Viêm Hoa tông bọn ngươi vào trong hố lửa, Thánh Đường tông tuyệt sẽ không bỏ qua cho các ngươi."
"Ngươi nói chuyện này với lão phu làm gì, cũng không phải lão phu đánh các ngươi. Nhưng Chế Tài lão đệ trước tiên đừng nghĩ nhiều như vậy. Hãy chiếu cố tốt mình trước đã. Đợi lát nữa sẽ đến lượt ngươi, ngươi thử ngẫm lại xem nên làm cái gì đi."
Website TruyenLau.com Thiên Tu tọa trấn nơi này, vậy khẳng định là không có khả năng để mấy tên này chạy trốn.
"Ngươi..."
Chế Tài Quân Chủ suýt chút nữa là phun máu, thậm chí không rõ, làm sao lại xảy ra chuyện như vậy.
Chẳng lẽ Viêm Hoa tông đã quyết tâm muốn khai chiến với Thánh Đường tông hay sao? TruyenLau
"Ngươi không tin đúng không, vậy thì tạm biệt."
Lâm Phàm cười, cổ tay khẽ động, một nửa Thương Chế Tài lại tiếp tục đánh thẳng đến Hỗn Loạn Quân Chủ.
Khi cảm nhận được tính hủy diệt trong đòn đánh của Lâm Phàm, trong một chớp mắt, Hỗn Loạn Quân Chủ hét to.
"Ta muốn sống."
Ầm!
Một nửa Thương Chế Tài đã đánh vào đầu của Hỗn Loạn nhưng Lâm Phàm kịp thu tay lại cho nên đòn này cũng chỉ còn một chút xíu sức mạnh.
Mặc dù đầu không bị đập nát, nhưng chính là một chút sức mạnh đó lại làm cho Hỗn Loạn ngã xuống đất, không ngừng phun máu.
"Gọi cha!"
Lâm Phàm ngồi xổm xuống, nắm tóc và nhấc Hỗn Loạn Quân Chủ lên.
"Lâm Phàm, làm việc thì nên lưu một đường, ngày sau dễ nói chuyện."
Hỗn Loạn Quân Chủ bị kéo vươn thẳng đầu, mở miệng.
"Không thấy."
Lâm Phàm lắc đầu, tiện tay lắc lắc một nửa Thương Chế Tài trong tay.
"Viêm Hoa tông không phải có tôn chỉ là kính lão sao."
Chính miệng gọi cha là khuất nhục bực nào? Huống chi hắn còn là Bán Thần cảnh của Thánh Đường tông, nếu như kêu ra thì không những hắn mất mặt mà cả Thánh Đường tông cũng mất mặt.
"Đó là người khác. Tình huống của ngươi khá đặc biệt. Cha mẹ ngươi không quản giáo để ngươi trở thành loại Bán Thần lưu manh du côn, chuyên ẩu đả như này. Nhanh lên, ta không có thời gian chơi với ngươi đâu, đợi lát nữa ta còn phải quất Chế Tài Quân Chủ nữa. Ngươi cũng thấy đấy, hắn ở bên cạnh nhìn ngươi bị đánh mà không quan tâm, hơn nữa vũ khí này vẫn là của hắn."
Lâm Phàm vung vẩy một nửa Thương Chế Tài trong tay và nói.
"Súc sinh, ngươi đừng ngậm máu phun người."
Chế Tài Quân Chủ giận dữ nói.
Dạ Ma Bán Thần núp xa xa, chỉ là khu vực này đã bị Thiên Tu phong tỏa, mặc cho hắn cố gắng như thế nào đều không thể trốn được.
Hỗn Loạn Quân Chủ liếc nhìn Chế Tài rồi lại nhìn Lâm Phàm, cuối cùng cúi đầu xuống.
"Cha!"
"Phi! Con cháu họ nhà rùa! Đồ hèn nhát. Ngươi còn muốn nhận ta làm cha sao? Nằm mơ đi! Ngay cả tư cách hậu tuyển, ngươi cũng không đủ đâu. Qua bên kia nằm đi!"
"Lão sư, người trông hắn giúp con. Hắn là chiến lợi phẩm của con đó, đừng để hắn chạy."
Lâm Phàm trực tiếp ném Hỗn Loạn Bán Thần tới chỗ Thiên Tu.
"Đồ nhi, ngươi cứ yên tâm đi. Dù sao vi sư cũng là Bán Thần, năng lực trông chừng Bán Thần vẫn phải có."
Thiên Tu cười nói, sau đó nhìn về phía Hỗn Loạn Quân Chủ, nói:
"Hỗn Loạn lão đệ, xin lỗi nhé. Đồ nhi này của ta cứ như vậy, ta cũng không còn cách nào cả. Kỳ thật hắn cũng không có ý xấu, chỉ là đùa một chút. Nếu hắn thật sự nhận ngươi làm con thì bối phận giữa chúng ta chẳng phải loạn hay sao? Ngươi không phải sẽ thành đồ tôn của lão phu hay sao?"
Phốc!
Hỗn Loạn Quân Chủ không thể nhịn được nữa, phun ra một búng máu, nằm co quắp ở nơi đó.
"Các ngươi hung ác..."
Lâm Phàm lắc lắc cổ, một nửa Thương Chế Tài đập vào trong lòng bàn tay.
"Chế Tài Quân Chủ, Lôi Đình Quân Chủ, hiện tại ta rốt cục có thời gian nói chuyện cùng các ngươi rồi, nhất là ngươi, Chế Tài Quân Chủ."
"Hắc hắc!"
Nụ cười này của Lâm Phàm khiến Chế Tài Quân Chủ sợ hãi, không tự chủ được đột nhiên lui lại một bước. Khí lạnh bốc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.
"Phong chủ của Vô Địch phong Lâm Phàm, không ngờ ngươi đã trưởng thành đến mức độ này. Viêm Hoa tông có được đệ tử như ngươi cũng xem như là một kỳ tích. Nhưng ngươi cũng đừng quên, Thánh Đường tông cường đại, khủng bố hơn gấp trăm ngàn lần so với tưởng tượng của ngươi."
Hắn cũng không cho rằng, mình có thể chiến thắng đối phương.
Chỉ là hắn cũng hơi sốc vì mọi chuyện thay đổi quá nhanh.
Lúc trước, ở thánh địa của Thiên Thần giáo, hắn cùng Hỗn Loạn liên thủ là đủ để nghiền ép đối phương, nhưng hôm nay kết quả lại là đối phương nghiền ép năm người bọn họ.
Thay đổi bực này khiến cho người ta khó mà có thể chấp nhận.
Tốc độ tiến bộ quá nhanh.
"Sau đó thì sao?"
Lâm Phàm đi đến trước mặt Chế Tài Quân Chủ.
"Ta nhận thua."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu