Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 297: ĐỂ TA ĐÁNH CHẾT CÁC NGƯƠI


– Thần Tử chết rồi.
Con dân của Nhật Chiếu tông ở bên trong thành Fukuoka ngây ngốc, không dám tin tưởng. Thần Tử của Nhật Chiếu tông lại bị người này một quyền đánh nổ. Trong lòng của bọn họ thật giống như có cái trụ cột gì đó sụp đổ vậy.
Những thành viên của tổ chức bí mật ẩn giấu ở trong thành Fukuoka cũng đều kinh hãi khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Tại Nhật Chiếu tông, Thần Tử có địa vị cao thượng, có thể nói là tương lai của tông môn. Đối với Nhật Chiếu tông, một vị Thần Tử chết đi đều tổn thất to lớn.
Quá hay. Thật sự là quá hay.
Bọn họ ẩn giấu ở Nhật Chiếu tông nhiều năm như vậy nhưng cho dù là liều cả tính mạng, cũng chỉ có thể đánh mấy trận nhỏ. Muốn giết Thần Tử của Nhật Chiếu tông, đó là chuyện không tưởng, giống như là kẻ ngu đần nói chuyện chiêm bao vậy.
Lâm Phàm muốn bình tĩnh lại, nhưng mà trái tim cũng không tự chủ được đập nhanh hơn.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có chuyện tốt như vậy xảy ra với mình. Người đưa bảo bối đến nối liền không dứt, mình cũng không thể cự tuyệt được.
Nếu như Lý Yêu Hoàng kia đích thân tới hiện trường thì tên Thần Tử này tuyệt đối sẽ không chết mà mình rất có thể bị Lý Yêu Hoàng kia giết.
Nhưng mà thật đáng tiếc, người kia không có mặt ở đây, chỉ có bốn tên Thiên Cương cảnh mang theo một con gà yếu đến đây vây bắt mình.
– Các ngươi phải tự tin cỡ nào mới cho rằng chỉ với đội hình này là có thể giết ta?
Thân thể của Lâm Phàm hơi chấn động. Khí tức phun trào. Thân thể gồm hai màu đỏ đen đan xen, tản ra khí tức làm cho người hoảng sợ. Nhất là Vô Tướng Sắc Thân càng làm cho sức mạnh của Lâm Phàm đạt đến cực hạn.
Chu Võ Đông trợn mắt, quay đầu nhìn ba người Trần Phù Tử, nói:
– Thần Tử đã chết rồi. Cho dù là liều tính mạng, chúng ta cũng phải giết tặc tử này. Nếu không khi trở lại tông môn, chúng ta cũng khó thoát khỏi tội chết.
TruyenLau Ba người Trần Phù Tử gật đầu. Bọn họ cũng biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này, trong lòng cũng có chút oán giận.
Tại sao ngươi lại muốn giết Thần Tử? Cho dù là tranh đoạt bảo bối, đả thương Thần Tử thôi là cũng được rồi.
Tình huống phát triển đến bây giờ đã coi như là không chết không thôi. Hôm nay không phải là tặc tử này chết thì chính là bốn người bọn họ vẫn lạc.
– Khốn khiếp. Ngươi ngàn vạn lần không nên giết Thần Tử. TruyenLau.com
Chu Võ Đông đạp mạnh chân xuống. Từ lòng bàn chân của hắn, một sức mạnh mênh mông bắn ra, nhanh chóng xuyên qua hư không, đánh thẳng đến vị trí của Lâm Phàm.
Bình thường, chỉ bằng sức mạnh này đã đủ để trấn áp tất cả cường giả dưới Thiên Cương cảnh rồi, nhưng mà đáng tiếc hôm nay bọn họ lại gặp phải Lâm Phàm.
– Giết đều đã giết rồi, còn có nói nhảm nhiều như vậy làm gì.
TruyenLau Lâm Phàm cười to, mặc cho sức mạnh này đánh tới, mái tóc dài màu đỏ ngòm phất phới theo gió, đôi mắt màu máu trông cực kỳ khủng bố.
Ở trong mắt của mọi người, tặc tử này hoàn toàn chính là một con ác ma đến từ vực sâu.
Thân hình cao lớn kia khiến cho người ta có cảm giác áp bách.
Bốn người Trần Phù Tử liếc nhìn nhau. Trong nháy mắt, khí tức cũng nhảy lên tới đỉnh phong. Mặc dù kẻ ở trước mắt này chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh nhưng mà bọn họ cũng muốn lấy ra toàn bộ thực lực.
Trải qua tình huống phía trước, bọn họ đã biết tặc tử này có được năng lực đào thoát cực kỳ quỷ dị, cho nên chỉ có thể lấy ra toàn bộ thực lực, dùng một đòn giết chết, như vậy đối phương mới khó có thể chạy thoát.
– Giết!
Uỳnh!
Bốn vị cường giả Thiên Cương cảnh trong nháy mắt đã xuất thủ. Sức mạnh cường hãn tràn ngập ở trong hư không. Cuồng phong như là những lưỡi dao sắc bén, nhanh chóng cắt đứt hư không, đánh thẳng về phía Lâm Phàm.
– Hắc hắc!
Lâm Phàm mỉm cười, tay trái cầm cái chảo, tay phải cầm Lang Nha bổng, trong đôi mắt lóe ra ánh sáng lạnh lẽo như là muốn đóng băng cả thiên địa này. Bước chân khẽ động, thân hình hóa thành một vệt sáng nhanh chóng lao tới.
Người trong thành Fukuoka quan sát cảnh tượng trong hư không cũng đều há to miệng ra.
Đây là chiến đấu ở cấp bậc Thiên Cương cảnh, đủ để kinh thiên động địa.
– Hư Không Trấn!
Trong mắt của Lâm Phàm lấp lóe tinh quang, mái tóc màu máu sôi trào, Lang Nha bổng trong tay nhanh chóng đánh xuống.
Đây là một trong các đặc tính của Cổ Giới Kim Cương Pháp Thân, một đòn đánh ra, hư không cũng phải chấn động.
Ảnh Sát sợ hãi. Hắn có tu vi Thiên Cương cảnh tầng hai, bình thường cũng có thể coi là một cường giả. Thế nhưng mà giờ phút này, từ trên Lang Nha bổng kia, hắn lại cảm nhận được một sức mạnh khó mà địch nổi.
Hắn lập tức vận chuyển cương khí hình thành một màn sáng bao bọc toàn thân. Màn sáng này là một trong những năng lực đặc thù của cường giả Thiên Cương cảnh, đó là lấy thiên địa chi lực hình thành vòng bảo hộ. Hắn muốn dùng vòng bảo hộ này để ngăn cản một đòn kia của Lâm Phàm rồi tìm cơ hội phản kích.
Nhưng mà khi bị Lang Nha bổng kia chạm đến, vòng bảo hộ thiên địa chi lực này đột nhiên vỡ vụn.
Phốc!
Thanh âm xương cốt bị vỡ nát vang lên.
Ảnh Sát hô to đầy thảm thiết. Bả vai của hắn đã bị Lang Nha bổng đập vỡ nát. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ hư không. Nhìn thấy cảnh này, ba người Trần Phù Tử ở chung quanh cũng tức giận đến muốn rách cả mí mắt. Bọn họ lập tức liên thủ đánh về phía Lâm Phàm.
Ánh sáng màu máu loé lên trong mắt của Lâm Phàm. Lúc hắn muốn nhấc Lang Nha bổng lên thì đột nhiên, Ảnh Sát lại vươn tay giữ chặt lấy Lang Nha bổng. Khóe miệng có máu tươi chảy ra, Ảnh Sát quát ầm lên:
– Trấn áp hắn đi.
Hạo Quân không chút do dự đánh ra một quyền, trong miệng thì gào thét:
– Tặc tử đi chết đi.
– Các ngươi thật quá đáng, thật sự cho rằng ta là người dễ bị khi dễ sao?
Lâm Phàm chợt quát to. Từ dưới lòng bàn chân của hắn, cương khí bạo phát ra. Cái chảo được hắn giơ lên cao, sau đó đột nhiên vỗ xuống đầu của Ảnh Sát."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu