Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 747: ĐẠI LÃO SẮP TỚI, CHUẨN BỊ SẴN SÀNG.

Thương Ngộ Đạo thân là Bán Thần, có tôn nghiêm của bản thân nhưng bây giờ tôn nghiêm này đang bị người ta chà đạp.
Nghe đi, ông trời ơi, hắn vừa nói cái gì?
Mình là yếu nhất, vừa tới liền phải về, đến cũng chỉ để nói ra cái lời thề mà thôi.
Bây giờ có nhiều người ở đây như vậy, có xấu hổ không cơ chứ?
Sắc mặt của Thần Vân đại sư lạnh nhạt, đối với chuyện này ông ta cũng chấp nhận. Thực lực bản thân ông ta chính xác rất cường đại, đối phương chắc chắn cần sự hỗ trợ của mình.
Về phần Thương Ngộ Đạo, ông ta cũng lực bất tòng tâm, bởi vì đối phương thực sự nói thật. Lấy hai người bọn họ làm chuẩn, quả thực thực lực rất mạnh, mà quả thực Thương Ngộ Đạo yếu hơn rất nhiều.
Lâm Phàm muốn tiếp tục nói nhưng thấy Thương Ngộ Đạo đang ngốc ngếch đứng tại chỗ, cũng nghi ngờ hỏi: “Thương Bán Thần, ông còn có chuyện gì à?”
“Không có.” Thương Ngộ Đạo bị tổn thương, tâm can đã sớm vỡ thành từng mảnh nhỏ, bị đả kích thương tích đầy mình. Từ khi trở thành Bán Thần đến nay, ông ta đã cao cao tại thượng đến mức nào, có bao giờ phải nhận sự coi thường thế này.
“Vậy là được rồi, không có chuyện gì thì tốt, vẫn nên tranh thủ thời gian quay lại Thiên Tông điện, cũng không biết là lúc nào có người xâm chiếm đi xuống từ những khe hở này.” Lâm Phàm nói. Chắc chắn hắn biết rằng Thương Ngộ Đạo rất đau lòng nhưng không còn cách nào khác. Trong Thiên Tông điện này, vốn dĩ Thương Ngộ Đạo là yếu nhất, tuy nhiên cũng tốt, tới cũng không phải là không làm chuyện gì, ít ra cũng lập được lời thề, chứng minh là mình có tham gia.
“Cáo từ.” Mặc dù Thương Ngộ Đạo không biểu hiện gì trên mặt nhưng lúc xoay người, khóe mắt rõ ràng có nước mắt rơi xuống.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lâm Phàm nhìn về phía đám người: “Các vị đều đã lập lời thề, như vậy liền xuất ra toàn bộ thực lực đi. Sau này có lâm vào nguy hiểm cũng phải dựa vào chính bản thân các người rồi.”
Đông đảo tông chủ trong hiện trường đều gật đầu, bọn họ đều biết chuyện này quả thật vô cùng trọng đại, không thể so sánh với mấy chuyện nhỏ nhặt trước kia.
Nếu như không có thực lực chống lại sự xâm chiếm của Chân Tiên Giới, có lẽ tông môn bọn họ đều bị diệt, thậm chí còn có khả năng bị bắt làm nô dịch.
Đương nhiên, làm nô dịch là chuyện không thể nào, họ thà chết còn hơn là để người khác sai bảo. Website TruyenLau.com
“Lâm Phong chủ, chúng ta xin cáo từ, ngươi yên tâm, chúng ta sẽ xuất toàn bộ thực lực để ngăn cản những kẻ xâm lấn này.”
Đám tông chủ ôm quyền nói. Cường giả chân chính của Chân Tiên Giới tất nhiên không phải là người mà bọn họ có khả năng đối phó, mà bọn họ chỉ có thể xử lý một số ít những người có thực lực yếu.
Vốn dĩ hiện trường có rất nhiều người, lập tức liền tản đi, quay trở về các tông môn.
Đám người Hỏa Dung cũng rút lui, trở lại tông môn, phân phó các đệ tử hành động.
Tông môn Thập Phong cũng chỉ có Đạo Thiên Vương quay về, Dư Phong chủ biến mất giữa đám người. Chuyện lớn như vậy cũng không trở lại, thật sự khiến cho người ta không vui. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thánh Chủ hỏi: “Lâm Phong chủ, bây giờ chúng ta làm gì?”
“Chờ thôi.” Lâm Phàm trả lời, sau đó xuất ra Thiên Hà Vương Đỉnh, ngón tay búng một cái, Đại Uyên Thanh Hỏa được đốt lên: “Các vị bắt một ít dã thú về đây.”
Putissa nhìn không hiểu hỏi: “Lâm Phong chủ, ngươi đang làm gì thế?”
“Ăn tối chứ làm gì, trời sắp sửa tối rồi, mấy người không đói bụng à?” Lâm Phàm nhìn đám người. Mặc dù chút nữa có thể sẽ xảy ra đại chiến nhưng đến giờ thì vẫn phải ăn cơm.
Thần Phạt quân chủ quay đầu đi, không muốn nói thêm gì cả. Đến giờ này rồi mà còn có tâm trí để ăn cơm, phục. Vẫn có người đi bắt dã thú, về phần ông ta, có của chùa để ăn ngu gì mà không ăn?
Viêm Hoa Tông, núi Vô Địch.
Thanh Oa ngồi xổm ở nơi đó, nhìn hắc mãng quanh quẩn trên ngọn núi, mở miệng nói: “Lão Hắc, ca khai sáng cho ngươi, phải xem ngươi có tin ca hay không nữa.”
Trong lòng nó vô cùng hoang mang. Lần xâm lấn này, nó biết không phải là thế giới mà nó mong đợi, cũng không thể chủ quan.
Bởi vì trong đó tất sẽ có liên quan.
Nếu như vậy, một ngày nào đó, thế giới mà nó mong đợi nhất định sẽ xâm lấn.
“Không tin.” Lão Hắc quanh quẩn trên đỉnh núi tu luyện. Sau khi thiên địa đại biến, lực lượng thiên địa nồng đậm hơn nhiều so với trước kia.
Nó có cảm giác nó cách thời kì đỉnh phong cũng không xa nữa.
“Lão Hắc, sao đầu óc của ngươi lại ngu ngốc thế hả. Thanh Oa ca chỉ đường khai sáng cho ngươi mà ngươi lại không nghe?” Thanh Oa bực bội, Lão Hắc này đầu óc không dùng được, mình phá lệ chỉ đường cho lại còn không tin, thật đúng là ngu ngốc.
“Tự đi khai sáng cho bản thân mình đi.” Giọng nói của Lão Hắc tràn ngập khinh thường: “Ngươi chú ý bản thân ngươi trước đi, ngay đến Thiên Cương Cảnh tầng chín cũng không đạt được lại còn to mồm.”
“Ơ kìa, Lão Hắc, chuyện này ngươi nói không đúng, không đạt đến Thiên Cương Cảnh tầng chín thì làm sao? Ngươi có tin cho dù là Bán Thần hay Thần đến trước mặt ta, bản Thanh Oa ta cũng có khả năng giết chết bọn họ?” Thanh Oa bất mãn nói.
“Cút, cút cút.” Đuôi của Lão Hắc quét qua, trực tiếp quét bay Thanh Oa. Gã lười nói nhảm với con ếch xanh này.
Đều là yêu sủng mà còn giả thần giả quỷ, cũng không suy nghĩ cho tương lai một chút.
Lại còn cả Thần nữa, cũng không sợ chém gió đến bay cả người.
“Con mẹ nó, Lão Hắc, ngươi đã đánh mất lòng thương của bản Thanh Oa đối với ngươi.”
Lá Bùa ở phía sau cười to: “Ha ha, cười chết ta rồi, một con súc sinh cũng biết nói khoác.”
Thanh Oa tức giận muốn đập Lá Bùa nhưng móng vuốt không với tới. Lưu lại mệnh cho tờ giấy đó, lần sau báo thù.
Chỉ là, trong lòng nó cũng hoang mang đôi chút. Cũng không biết là bản thân nó có thể chống đỡ đến khi nào, vẫn là xem tình hình kỹ càng rồi hẵng nói.
Tuy nhiên tình huống trước mắt khiến cho nó có chút khó hiểu. Chân Tiên Giới xâm chiếm nơi này, sao có thể nghĩ đến có kẻ lại liều mạng muốn phản công Chân Tiên Giới."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu