Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 341: HẾT THẢY ĐỀU ĐÁNG GIÁ


– Nội hàm, hiểu không?
Thiên Tu nhỏ giọng nói, tựa như là không muốn để cho bất luận kẻ nào nghe được.
– Nội hàm là cái quái gì?
Trong lòng của Lâm Phàm điên cuồng nhắc lại câu đậu đen rau muống. Chuyện này cùng nội hàm có quan hệ cái rắm. Chỉ là trải qua tình huống này, hắn có cảm giác lão sư đơn giản, nói không chừng nhân sinh của lão sư cũng rất phong phú.
Nhưng nghĩ lại, hắn cũng cảm thấy đây là chuyện đương nhiên, nhân sinh của vị cường giả nào mà không phong phú cơ chứ?
Chờ đến khi mình trở thành người mạnh nhất, nói với người khác là ta đã từng đi ra từ trong hang ổ của yêu thú, các ngươi có tin hay không?
Người bình thường khẳng định là không tin, nhưng mà hắn tin bởi vì hắn đã đích thân thể nghiệm qua.
– Đồ đệ, không nói cái này nữa. Sau này, biết nhiều chuyện hơn, ngươi rồi cũng sẽ hiểu mà thôi. Hiện tại, cho dù vi sư có giải thích cho ngươi, ngươi cũng không thể minh bạch.
Thiên Tu bình tĩnh khoát tay, lộ vẻ một dáng vẻ cao thâm mạt trắc, sau đó len lén lấy ra một quyển sách nhỏ cũ nát, đưa tới.
Lâm Phàm cúi đầu. Dù không biết đây là thứ gì, nhưng mà hắn vẫn nhận lấy.
Vốn dĩ hắn nghĩ lão sư định đưa cho mình một bản tuyệt thế công pháp nào đó, nhưng mà sau khi lật ra một tờ, lại phát hiện có chút không thích hợp, mục lục này có chút bất thường.
Chương thứ nhất: Sâu kiến như thế nào tù binh nữ thần có tu vi cao.
Chương thứ hai: Mấy loại nữ nhân trên đời tuyệt đối không nên gây.
Chương thứ ba: Mười câu nói mà nam nhân đời này phải nói.
TruyenLau
Đại khái nhìn lướt qua.
Lâm Phàm quay đầu nhìn qua Thiên Tu, khiếp sợ nói:
– Lão sư, ngài lấy cái này ở đâu…
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Xuỵt!
Thiên Tu lặng lẽ đưa tay, nói:
– Đừng nói nữa cũng không nên hỏi nhiều, đây là đồ mà vi sư đưa cho ngươi, cũng coi như là truyền cho ngươi. Bình thường không có việc gì, ngươi cứ xem thật kỹ. Nó có trợ giúp rất lớn đối với việc hành tẩu trên thế gian này đó.
Sau khi nói xong, ông còn nở một nụ cười đầy thâm ý như muốn nói với Lâm Phàm, ngươi hiểu được đó. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm lập tức im lặng, nhanh chóng ném quyển sách này vào trong nhẫn trữ vật, sau đó đưa mắt nhìn về phía lôi đài.
Lúc này, Mộ Linh đang giao đấu cùng Trương Phong. Trận chiến đã tiến vào giai đoạn gay cấn.
– Thật mạnh.
Hiện giờ, Trương Phong đang phải khổ sở chống đỡ. Hắn phát hiện thực lực của Mộ Linh thật sự quá mạnh, khí huyết cực kỳ hùng hậu. Mỗi một lần đánh tới đều cảm giác giống như là có sức mạnh của ngàn quân đánh tới vậy.
Khuôn mặt của Mộ Linh trông cực kỳ nghiêm túc. Nàng cảm thấy trong cơ thể của mình giống như là có một ngọn lửa đang thiêu đốt, tản ra sức mạnh vô cùng vô tận.
Nàng chỉ có một ý nghĩ, đó chính là nhất định phải chiến thắng, nhất định phải chiến thắng.
Bởi vì, ở phía trên kia, Lâm sư huynh đang quan sát mọi thứ ở nơi này.
Sau khi thi triển một chiêu đánh lui đối phương, nàng liếc mắt nhìn lên trên đài cao kia. Lâm sư huynh vẫn bảo trì tư thế lúc trước, nhưng mà ánh mắt lại đang nhìn chằm chằm về phía này. Nàng có cảm giác Lâm sư huynh giống như là đang nhìn đến mê mẩn vậy.
Nàng cũng cảm giác ngọn lửa ở trong lòng của mình càng ngày càng to. Sắc mặt càng thêm đỏ hồng tựa như là bị ngọn lửa thiêu đốt vậy.
Trương Phong lúc này lại đánh tới. Hắn đã thi triển ra chiêu thức mạnh nhất.
Các đệ tử ở dưới đài cũng đang trò chuyện với nhau.
– Mộ Linh phải thua rồi. Đây là Thiên Bi Hóa Phong Chưởng, tuyệt kỹ thành danh của Trương sư huynh.
Hư ảnh một bàn tay xuất hiện, đánh về phía Mộ Linh. Không khí giống như là bị nổ tung vậy.
Mộ Linh cảm thấy áp lực thực lớn, nhưng chấp niệm cường đại nhất ở trong lòng ảnh hưởng tới nàng.
– Ta không thể thua.
Đột nhiên, từ trên thân thể của nàng, một sức mạnh huyền diệu, siêu việt năng lực mà bản thân nàng có khả năng có bạo phát ra.
– Đột phá trong khi chiến đấu.
Lâm Phàm kinh ngạc nói. Hắn cũng không ngờ trong tông môn lại còn có đệ tử như vậy.
Thiên Tu cũng liên tục gật đầu, nói:
– Ừm, không ngờ nữ đệ tử này lại có thể đột phá trong khi chiến đấu. Đây cũng là chuyện rất ít khi có thể nhìn thấy. Có được dạng tiềm lực này, nếu như có thể trưởng thành, thành tựu sau này cũng phi phàm.
Đạo Thiên Vương ngồi ở một bên hơi nghi hoặc, nói:
– Trưởng lão, loại đột phá trong khi chiến đấu này có chỗ đặc thù gì hay sao?
– Ừm, có chứ. Bởi vì ngươi vĩnh viễn không biết là người như vậy có thể đột phá ở trong lúc đang giao thủ với hắn hay không? Thời còn trẻ, lão phu cũng đã từng gặp một đối thủ như vậy. Trong một trận chiến, hắn vậy mà có thể đột phá hai lần. Lão phu không thể không nói, đối thủ như vậy rất khủng bố.
Thiên Tu nhớ lại.
Đạo Thiên Vương kinh hãi nói:
– Trưởng lão, vậy ngài làm như thế nào mới có thể chiến thắng đối phương? Có thể giao thủ cùng trưởng lão, đối phương chắc hẳn cũng có tu vi tương đương với trưởng lão đi.
Thiên Tu cười, nói:
– Như thế nào để chiến thắng sao? Đương nhiên là dựa vào thực lực mà chiến thắng thôi. Tu vi của lão phu kinh thiên động địa, người khác há lại có thể so sánh.
Lâm Phàm liếc mắt nhìn Thiên Tu, nói:
– Lão sư, chúng ta nên tập trung xem so tài.
Nếu như hắn tin tưởng câu chuyện của lão sư như vậy thật không cần sống. Hắn cảm giác lão sư ngoại trừ biết chém gió, còn biết hù dọa người.
Về phần tình huống mà lão sư trải qua, hắn dùng đầu gối cũng có thể nghĩ ra được, nếu không phải là quần ẩu thì cũng là hố chết người ta. Về phần lão sư nghiền ép vị thiên tài kia, đó căn bản là chuyện không cần nghĩ.
Lúc này, ở trên lôi đài, Mộ Linh cảm giác được Địa Cương chi lực nồng đậm nhanh chóng tràn vào trong cơ thể của mình. Một sức mạnh cường hãn đến mức không dám tưởng tượng triệt để bạo phát ra.
Các đệ tử kinh hãi.
– Không thể nào, Mộ Linh này vậy mà đột phá.
– Cái này làm sao có thể, đột phá trong khi chiến đấu. Điều đó căn bản là không có khả năng đi.
– Chúng ta mỗi lần đột phá đều muốn cẩn thận từng li từng tí một, nàng thì hay rồi, vậy mà lại trực tiếp đột phá trong khi chiến đấu. Chẳng lẽ nàng không sợ khí huyết nghịch chuyển khiến cho bản thân bị trọng thương sao?
Trong chốc lát, Mộ Linh vỗ ra một chưởng đánh nát toàn bộ thế công của Trương Phong.
Trương Phong nở một nụ cười khổ. Khóe miệng có chút đắng chát. Hắn không ngờ kết quả cuối cùng sẽ là như vậy. Cuối cùng, hắn chỉ có thể ôm quyền nói:
– Ta nhận thua.
Mộ Linh đã đột phá đến Địa Cương cảnh, hắn thì vẫn còn là Tôi Thể cảnh, vậy thì còn đánh như thế nào. Hắn cũng không phải là tuyệt thế thiên kiêu có thể vượt đại cảnh giới mà chiến đấu. Tôi Thể cảnh đánh Địa Cương cảnh đây không phải ngốc sao?
– Đa tạ.
Trên mặt của Mộ Linh lóe ra vẻ vui mừng. Nàng không ngờ bình thường bất kể làm như thế nào, nàng cũng không thể đột phá cảnh giới, vậy mà lúc này lại có thể đột phá trong khi chiến đấu."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu