Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 608: HÒA KHÍ LÀ CÁI GÌ? KHÔNG CÓ!

Kiếm quang che khuất bầu trời. Đây đã không phải là cảnh giới của người mà là thần.
Quang mang tiêu tán, Lôi Đình Luyện Ngục sụp đổ, thiên địa khôi phục lại bình tĩnh. Chỉ là, một khe rãnh sâu không thấy đáy còn lưu lại khiến cho mọi người kinh hãi.
Đệ tử Viêm Hoa tông trừng to mắt. Cho dù là đứng ở trong đại trận của tông môn quan sát, bọn họ cũng nhìn thấy một vạch thẳng đen kịt giữa thiên địa ở phương xa, đó là khe rãnh do một kiếm của Lâm Phàm chém ra.
Cho dù bây giờ kiếm quang đã tiêu tán, nhưng trong khe rãnh kia vẫn còn có kiếm ý sôi trào.
"Thật mạnh!"
Các đệ tử chấn kinh, thậm chí ngay cả chân tay cũng như cứng lại, không thể động đậy. BỌn họ đã triệt để bị một chiêu làm cho người khó có thể tưởng tượng này của Lâm Phàm khuất phục.
Lúc này, ở bên trên Vô Địch phong, mặc dù có kiến thức rộng rãi, Ếch Xanh cũng phải giật mình,biểu lộ trên mặt nó đã ngưng kết.
"Đây chính là Hóa Thần, một chiêu cuối cùng của Hóa Thần Kiếm Trận. Hắn làm sao lại lĩnh ngộ được, thế giới này rõ ràng là không có Kiếm Nguyên mà."
Ếch Xanh không dám tin, nhưng không tin cũng không có cách nào khác, bởi vì một kiếm kia quả thật chính là Hóa Thần.
"Ta đột nhiên có dự cảm không ổn."
Trái tim nho nhỏ của nó bắt đầu đập mạnh. Chẳng biết tại sao nó đột nhiên cảm giác rất không ổn. Cuộc sống này giống như sắp triệt để vô vọng.
"Phong chủ của Vô Địch phong." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thần Trật Quân Chủ lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía Lâm Phàm.
"Chẳng lẽ Viêm Hoa tông các ngươi dám để người này cả gan làm loạn như thế hay sao?"
Chỉ là, ngay sau khi vừa nói những lời này, con ngươi của hắn cũng đột nhiên co vào. Website TruyenLau.com
Quá mạnh! một kiếm vừa rồi thật sự là quá mạnh. Cho dù là hắn có dốc toàn lực cũng không nhất định có thể đỡ được.
Đến cùng là chuyện gì đã xảy ra với tiểu tử này. Làm sao có thể không hiểu thấu đột phá đến Thiên Cương cảnh tầng chín, chiến lực còn tăng vọt đến mức độ này.
Chênh lệch giữa Bán Thần cảnh cùng Thiên Cương cảnh là không thể siêu việt, đó là chân lý vĩnh hằng bất biến bao lâu nay rồi. Tại sao kẻ này lại có thể phá vỡ được.
Nhưng mà sự thực đúng là như thế, chân lý mà mọi người luôn công nhận đã bị tiểu tử ở trước mắt này phá vỡ. Thiên Cương cảnh tầng chín nghiền ép Bán Thần cảnh, đây chính là chuyện trước nay chưa từng có.
TruyenLau.com Nếu như Lâm Phàm biết thì hắn có lẽ sẽ rất nghiêm túc nói cho mấy người Thần Trật biết rằng, không có cách cả, kỳ thật ta đã bật hack đó.
Thiên Tu cười nói:
"Thần Trật lão đệ, làm người không thể vô sỉ như vậy. Các ngươi tự nhiên mò đến Viêm Hoa tông ta để nháo sự, vu cáo đệ tử của tông ta. Bây giờ, Lôi Đình lão đệ còn ra tay đả thương người, đồ nhi ta chỉ có thể phản kích. Chỉ là ai có thể ngờ Lôi Đình lão đệ nhiều năm không chiến đấu mà thực lực đã yếu đến trình độ này."
"Lão sư, đồ nhi cũng không ngờ, mọi người không phải thường nói, Bán Thần cường đại không cách nào diễn tả bằng ngôn từ hay sao. Đồ nhi cũng chỉ là Thiên Cương cảnh tầng chín mà thôi, sao có thể biết đối phương yếu như vậy. Ta chỉ tiện tay chém một kiếm, liền tạo thành cảnh tượng này."
Biểu hiện trên mặt hắn lúc này có vẻ rất bất đắc dĩ.
"Đồ nhi, đây không phải lỗi của ngươi."
Thiên Tu an ủi.
Lâm Phàm gật đầu.
"Vâng. Đồ nhi biết rồi. Đây là lỗi của hắn, bởi vì hắn quá yếu."
Phốc!
Ở phương xa, Lôi Đình Quân Chủ che ngực, suýt tý nữa thì hắn phun máu rồi. Những lời này thật sự là quá đả thương người. Bởi vì tu vi cao nên dù Lâm Phàm nói không to nhưng hắn vẫn nghe rõ toàn bộ, không sót một chữ nào. Phải biết mình chính là cường giả Bán Thần mà, không ngờ lần này lại chịu khuất nhục như vậy. Hắn ngẩng đầu, hung ác nói.
"Lâm Phàm, Thiên Tu, các ngươi đừng quá mức. Ta chính là Quân Chủ của Thánh Đường tông. Các ngươi chờ đấy, ta sẽ không bỏ qua cho chuyện này đâu."
"Sư đệ, bớt tranh cãi, thương thế quan trọng hơn."
Thần Trật Quân Chủ lo lắng nói. Bọn họ đều là sư huynh đệ cùng một thế hệ. Qua nhiều năm như vậy, thế hệ đó cũng chỉ còn mấy người bọn họ mà thôi. Bây giờ sư đệ bị người đánh thành bộ dáng như vậy, lửa giận ở trong lòng của hắn cũng sắp bùng cháy. Hắn hận không thể hung hăng nghiền ép đối phương nhưng một kiếm vừa rồi của Lâm Phàm đã làm cho hắn cố kỵ.
"Lôi Đình lão đệ, già rồi thì cố gắng nói ít mấy câu. Mặt mũi mặc dù trọng yếu, nhưng bại bởi đồ nhi của lão phu cũng không phải là chuyện mất mặt gì."
Thiên Tu bình tĩnh nói. Ông không ngờ chuyện này lại phát triển theo hướng tốt đẹp như thế.
Nếu cứ theo tiết tấu này thì muốn xử lí chuyện hôm nay cũng không phải là vấn đề lớn.
"Thiên Tu... Ngươi."
Lôi Đình Quân Chủ lại bị đả kích. Trước kia, hắn cũng đã nghe nói Thiên Tu là người vô sỉ nhưng bởi vì chưa gặp nhau nên cũng không thấy sao. Bây giờ xem ra, há lại chỉ có vô sỉ, quả thật là không biết xấu hổ.
Hỗn Loạn Bán Thần trầm tư. Phong chủ của Vô Địch phong có thực lực vượt quá sự khống chế của bọn họ. Viêm Hoa tông chỉ sợ rồi sẽ lại có thêm một vị cường giả Bán Thần cảnh. Không đúng. Tiểu tử này mặc dù không phải là Bán Thần cảnh nhưng có thực lực tương đương với Bán Thần rồi, thậm chí nói hắn là cường giả Bán Thần cảnh cũng không sai.
"Tốt. Viêm Hoa tông thật đúng là rất tốt. Xem ra, các ngươi là đã chuẩn bị tốt cho việc bị Thánh Đường tông cấm vận rồi."
Hỗn Loạn Bán Thần bước ra một bước, nói:
"Hiểm địa của Thánh Đường tông ta bị đệ tử của Viêm Hoa tông ngươi cướp đoạt. Đây là sự thật không thể chối cãi. Vì bảo vệ vinh dự của Thánh Đường tông ta, chúng ta quyết định sẽ khai chiến với Viêm Hoa tông ngươi."
"Khai chiến!"
Chế Tài Quân Chủ hét lên.
Thánh Đường tông là tông môn cường đại nhất trên thế gian, Nhật Chiếu tông tuyệt đối không thể so sánh. Bọn họ ưa thích khai chiến với tông môn khác, đương nhiên, những tông môn kia có được thứ mà bọn họ muốn có.
Tỉ như tông môn nào đó phát sinh nội loạn, có người tạo phản, bọn họ rất nguyện ý cung cấp trợ giúp cho phương tạo phản để tương lai khống chế dễ hơn.
"Vậy thì làm giống như hơn một trăm năm trước thôi."
Lôi Đình Quân Chủ điên cuồng nói.
"Mặc dù khi đó bổn Quân Chủ còn chưa ra đời nhưng ta chờ mong thịnh thế này đã lâu. Tám đại tông môn phong tỏa tất cả thành trì của Viêm Hoa tông, đồ thành đoạt tài nguyên."
"Sư đệ, im ngay."
Thần Trật Quân Chủ ngăn Lôi Đình Quân Chủ nói tiếp. Sau đó, hắn nhìn về phía Thiên Tu.
"Thiên Tu , chỉ cần ngươi giao hiểm địa ra thì chúng ta còn dễ bàn bạc mọi chuyện."
Chỉ là, bầu không khí lúc này hơi có vẻ không đúng. Thần Trật Quân Chủ nhìn về phía hai người trước mặt, lại phát hiện Thiên Tu cùng Lâm Phàm đang có dấu hiệu nổi dóa.
"Lão sư, lời nói của tên kia thật là khiến người ta khó chịu. Lão sư, ta muốn đánh chết bọn họ."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu