Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 440: BỌN HỌ SẼ ĂN HẾT TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÀ BỌN HỌ NHÌN THẤY


– Phía dưới này đến cùng sẽ có cái gì, đúng là khiến cho người ta có chút hiếu kỳ.
Hiện tại, Lâm Phàm có chút kích động. Đối mặt với bảo tàng không biết, máu tươi trong cơ thể hắn cũng sôi trào lên. Khoáng mạch nguyên tinh cũng không có bao nhiêu tác dụng với hắn cho nên hắn chuẩn bị cống hiến khoáng mạch này cho tông môn, để tông môn lớn mạnh.
Những Luyện Khí đại sư kia của tông môn chịu biết bao khổ cực nghiên cứu ra rất nhiều loại binh khí cho chiến trường. Nhưng chúng đều cần nguyên tinh để duy trì, tỉ như Thần Nguyên Pháo kia, mỗi một lần bắn đều cần vô số nguyên tinh duy trì, có thể nói, mỗi một lần bắn đều là tiêu hao một viên đan dược Nhân giai thượng phẩm.
Lúc Lâm Phàm vừa trùng sinh tới nơi này, chiến tranh đã bộc phát. Trên chiến trường, người đông nghìn nghịt, dù là cường giả của tông môn cũng khó có thể chiếu cố đến tất cả mọi hướng. Đối mặt với những Chiến Tranh Cự Thú kia của Nhật Chiếu tông, Viêm Hoa tông chỉ có thể dùng Thần Nguyên Pháo để trấn áp.
Nhưng mà Thần Nguyên Pháo tiêu hao thật sự là quá to lớn.Đệ tử là tài nguyên tái sinh, thế nhưng mà khoáng mạch nguyên tinh lại khác. Khoáng mạch nguyên tinh cần thời gian rất lâu và thêm vô số điều kiện trùng hợp mới có thể hình thành, có thể nói là tiêu hao một phần là ít một phần.
Tiệm thuốc đã bị phong bế.
Bàn tay đặt lên mặt đất. Cương khí bạo phát ra, hình thành một cơn lốc xoáy tạo ra một lỗ hổng to trên mặt đất.
– Lên!
Lâm Phàm đột nhiên quát, nhấc bàn tay lên, rút một mảng đất lớn lên. Sau đó, ở dưới kiếm khí sắc bén, mảng đất này không ngừng phân giải.
Mười mét, 50 mét, trăm mét.
– Chỗ này đúng là hơi sâu.
Lâm Phàm không ngờ khoáng mạch nguyên tinh này lại ẩn tàng ở chỗ sâu như thế. Đúng là có chút ngoài ý muốn của hắn.
TruyenLau.com Lúc này, một hố sâu xuất hiện ở dưới chân Lâm Phàm. Gió mạnh không ngừng thổi lên từ bên dưới, thổi cho quần áo, tóc tai của hắn bay phấp phới.
Lâm Phàm liếc nhìn xuống, bên dưới là một mảnh đen kịt giống như là vực sâu liên thông tới một thế giới không biết tên.
– Thật sự là quá dọa người! May mắn đảm lượng của mình tương đối lớn, không sợ tối.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lâm Phàm nhìn tình huống phía dưới, không chút do dự nhảy vào. Chỗ này mặc dù nhìn trông khủng bố nhưng đó cũng là một loại biểu tượng cho tài phú.
Bên ngoài.
Tin tức thành chủ cùng đệ tử trấn thủ thành Nguyệt Sơn là Lý An đã bị triệt để trấn áp rồi bị chém rụng đầu nhanh chóng được truyền ra khắp toàn thành. Chuyện này khiến cho các thành dân cảm thấy cực kỳ hưng phấn.
Qua nhiều năm như vậy, bọn họ chịu đủ thống khổ, bây giờ những người gây ra thống khổ rốt cục đã bị giết chết. Đây là chuyện làm cho người hưng phấn bực nào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Cảm tạ Viêm Hoa tông, rốt cục để những người này phải đền tội.
– Hai người Lý An cùng thành chủ làm nhiều việc ác, rốt cục bị tru sát. Đây là phúc của thành Nguyệt Sơn chúng ta.
– Vị đại nhân giết chết hai người Lý An chính là phong chủ của Viêm Hoa tông, mà người đứng cạnh đại nhân chính là Hoàng Phú Quý, người của Hoàng gia thành Nguyệt Sơn chúng ta.
Các thành dân lẫn nhau truyền tin rồi càng ngày càng có nhiều người đi theo phía sau mấy người Hoàng Phú Quý, tiến về phía phủ thành chủ.
Trong phủ đệ xa hoa.
Thanh niên mặc áo gấm hư nhược nằm ở trên giường, phẫn nộ, oán độc nói:
– Gia hỏa hỗn trướng kia lại dám chặt đứt cánh tay của bản thiếu gia. Chờ cha ta trở về, ta sẽ để hắn và người nhà hắn sống không bằng chết. Mà cha ta đã về chưa? Ông ấy có mang cánh tay của ta về không?
Mặc dù bị chém đứt cánh tay nhưng mà hắn không hề sợ hãi, bởi vì tay cụt cũng có thể nối liền. Thế nhưng mà tình huống vừa rồi thật sự là quá mức hung hiểm, hắn chỉ có thể chạy trước giữ tính mạng.
Ầm!
Nhưng đúng lúc này, cửa phòng bị một cước đá văng.
Thanh niên mặc áo gấm rống to:
– Là ai không có quy củ như vậy? Ngươi không biết ta…
Lời còn chưa nói hết thì hắn đã thấy rõ những người ở bên ngoài. Lúc này, hắn triệt để ngây người.
Người hầu trong phòng sợ hãi lui ra, vừa đi vừa run lẩy bẩy.
Mấy người Hoàng Phú Quý không do dự, lập tức tóm lấy thanh niên mặc áo gấm.
Khi thấy phủ đệ xa hoa này, các thành dân cũng đi theo ở phía sau cũng là triệt để khiếp sợ. Để xây dựng phủ đệ xa hoa thế này, không biết thành chủ rốt cuộc đã tước đoạt bao nhiêu tài phú của bọn họ.
Dù có người của phủ thành chủ phản kháng thì cũng bị mấy người Trương Long dễ dàng trấn áp, không có chút năng lực phản kháng nào.
– Phú Quý, chúng ta làm như thế này có sao không?
Mẹ của Hoàng Phú Quý một mực theo sau lưng bọn họ. Lúc này, bà dò hỏi bởi vì bà rất lo lắng, không biết chuyện này sẽ có hậu quả gì hay không.
– Mẹ, người cứ yên tâm, không có bất cứ chuyện gì đâu.
Hoàng Phú Quý nói. Hiện tại hắn cũng rất oán giận. Hai người thành chủ cùng Lý An đến cùng là đã hãm hại bao nhiêu người ở thành Nguyệt Sơn này mới có được cơ ngơi to lớn nhường này. Nghĩ lại việc người nhà của mình phải sinh hoạt ở nơi này, hắn liền cảm thấy vô cùng kinh hãi.
Lần này, nếu như không phải là hắn trở về kịp thời, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Lúc này, trong đường hầm đen kịt, ngẫu nhiên có ánh sáng nhạt lấp lóe, Lâm Phàm vẫn đang trượt xuống phí dưới.
Sau khi đục thủng mặt đất, hình thành đường hầm, Lâm Phàm lập tức nhảy xuống thăm dò. Nhưng lúc xuống phía dưới, Lâm Phàm lập tức phát hiện có một cái đường hầm tự nhiên rất sâu, rất dài.
Hắn đúng là không ngờ khoáng mạch nguyên tinh lại sinh ra ở chỗ này. Nếu như không phải là mấy người thành chủ phát hiện ra và đúng lúc Cổ Giới Kim Cương Pháp Thân của Lâm Phàm có đặc tính cảm ứng đại địa, bọn họ muốn phát hiện khoáng mạch nguyên tinh này đúng là chuyện rất khó.
Một đường rơi thẳng xuống, phải đến gần một phút, hắn mới đụng phải mặt đất.
Khi ngẩng đầu lên nhìn, Lâm Phàm lại phát hiện trước mắt có ánh sáng, thậm chí chiếu sáng toàn bộ đường hầm.
Nguyên tinh hình thoi lồi ra, óng ánh long lanh khảm nạm ở trên vách tường. Mà đây chỉ là một góc của băng sơn thôi, còn phần càng sâu chỉ sợ còn giấu ở trong đất bùn.
– Khí tức ở nơi này rất quen thuộc. Nhưng mà loại khí tức không biết kia còn giấu ở chỗ sâu. Ở trong đó đến cùng là sẽ có cái gì?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu