Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 307: CHỦ GIÁO KHU THỨ TÁM


Sau hơn hai canh giờ bay, một ngọn núi khổng lồ xuất hiện. Ngọn núi này cũng không biết là do cái gì tạo thành mà sáng bóng như kim loại. Nhìn từ đằng xa ngọn núi giống như là làm bằng sắt vậy.
Từ xa nhìn lại, trên ngọn núi sắt này giống như là có rất nhiều cây cối, thế nhưng mà sau khi tới gần, hắn mới phát hiện mỗi một gốc cây trên ngọn núi này thật ra là một chuôi kiếm sắt.
Những chuôi kiếm sắt bị cắm trên mặt đất kia có cái thì hoàn hảo vô khuyết, có cái thì đã bị hỏng, lưỡi kiếm đã sứt mẻ.
– Nơi này đúng là một chỗ tốt.
Lâm Phàm gật đầu tán thưởng. Người sáng lập Thiết Kiếm đường này đúng là biết lựa chọn địa điểm thiết kế tổng bộ. Ngọn núi sắt kỳ lạ này cũng có thể tìm được, hiển nhiên là người này cũng có chút bản lĩnh.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy chuyện này có vấn đề.
Thiên Thần giáo bắt cóc trẻ con, Nhật Chiếu tông cũng đang trộm, hiện giờ Thiết Kiếm đường lại cưỡng ép chiêu thu trẻ con, cảm giác này làm sao lại quen thuộc như vậy.
Không phải là Nhật Chiếu tông đang chống lưng cho Thiên Thần giáo đi.
Nhưng ngẫm lại cũng không có khả năng, nếu như Nhật Chiếu tông có thể bồi dưỡng được một tổ chức có thể ẩn núp tại Viêm Hoa tông lâu như vậy, còn khó hủy diệt như thế, vậy thì Viêm Hoa tông đã sớm thất bại khi chiến đấu với Nhật Chiếu tông rồi.
Bên trong Thiết Kiếm đường!
– Đó là cái gì?
Các đệ tử ngẩng đầu, phát hiện bầu trời đen lại, đồng thời mấy bóng người lao tới. Đệ tử ở chung quanh nhìn thấy người tới, cung kính ôm quyền, nói:
– Đường chủ.
Trên không trung, Lâm Phàm nhìn tình huống ở phía dưới, sau đó nhanh chóng đáp xuống rồi ném thuyền lớn sang một bên.
TruyenLau.com Tuy rằng Tiêu Chân cùng Ngụy Long cảm thấy kinh hãi nhưng bọn họ vẫn nhanh chóng nhảy từ trên thuyền xuống.
– Đại nhân, đây chính là Thiết Kiếm đường.
Ngụy Long nói.
– Vị đại nhân nào đại giá quang lâm đến Thiết Kiếm đường vậy? Tha thứ cho tại hạ không đến tiếp đón từ xa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Một nam tử trung niên trên mặt có một vết sẹo dài dữ tợn ôm quyền nói. Người này cõng một thanh kiếm sắt ở sau lưng, thanh kiếm kia trông rất loang lổ bởi vô số vết rỉ sét, nhìn qua giống như là nó đã sắp bị hỏng vậy.
Lâm Phàm tiến lên, nói:
– Ngươi là ai?
Nam tử trung niên kia cười nói:
TruyenLau – Nguyên lai là đại nhân của Viêm Hoa tông. Tại hạ là đường chủ của Thiết Kiếm đường, Thiết Binh.
Sau đó hắn kinh ngạc nói:
– Ngụy thành chủ, ngài sao lại tới đây?
Ngụy Long buồn khổ thở dài, nói:
– Là ta tự chủ trương, muốn chia sẻ ưu sầu cho Viêm Hoa tông cho nên cưỡng ép ra lệnh cho những đứa bé kia đến Thiết Kiếm tông học nghệ. Vị đại nhân này cho rằng làm như vậy là trái với quy định của Viêm Hoa tông, cho nên đến đây kiểm tra.
– A, nguyên lai là chuyện này. Như vậy đại nhân thật đúng là hiểu lầm Ngụy thành chủ rồi. Ngụy thành chủ chính là vì nghĩ cho Viêm Hoa tông cho nên mới tốn công đưa rất nhiều đứa bé tới đây, chính là vì muốn Viêm Hoa tông lớn mạnh mà thôi.
Thiết Binh nói.
– Ừm? Đưa rất nhiều đứa bé tới, vậy ngươi kêu những đứa bé đã tới kia ra đây để ta hỏi chút chuyện.
Lâm Phàm nghe Thiết Binh nói thế nên muốn nhìn một chút. Nếu như Thiết Binh thật sự kêu những đứa bé kia đi ra, hắn cũng sẽ không hỏi thêm nữa mà sẽ chỉ răn dạy một đôi lời để bọn họ về sau đừng dùng thủ đoạn cứng rắn như thế.
– Đại nhân, ngài nói cái gì?
Thiết Binh sững sờ, nghi ngờ hỏi.
– Ta nói ngươi kêu những đứa bé kia đi ra cho ta hỏi một chút, vừa nãy ngươi không phải là nói Ngụy Long đã đưa rất nhiều đứa bé tới đây sao?
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào Thiết Binh, giọng nói bắt đầu trở nên nghiêm nghị.
Thần sắc của Thiết Binh hơi cứng lại, mặt mũi tràn đầy vẻ vô tội, nói:
– Đại nhân, ngài nghe lầm rồi. Ta không có nói câu này.
– Không, ngươi vừa nói.
Lâm Phàm trầm giọng nói. Gia hỏa này chẳng lẽ muốn nói lỗ tai của mình có vấn đề hay sao?
– Đại nhân, ngài nhất định là nghe lầm. Ta vừa mới nói là ngươi hiểu lầm Ngụy thành chủ. Hắn đưa những đứa bé kia đến Thiết Kiếm đường cũng vì muốn Viêm Hoa tông lớn mạnh mà thôi.
Thiết Binh trầm ổn, không nóng không vội nói.
Ngụy Long cùng Tiêu Chân đứng ở sau lưng Lâm Phàm, liếc nhìn nhau tựa như là đang trao đổi.
– Ta thật sự nghe lầm sao?
Ngữ khí của Lâm Phàm có chút nghi ngờ, chần chờ nói.
– Đúng vậy, đúng là đại nhân nghe lầm…
Phụt!
Lâm Phàm hơi nhấc bàn tay lên, trên đầu ngón tay có ánh sáng lóe lên. Đầu của Thiết Binh chậm rãi lăn xuống mặt đất.
Chỗ miệng vết thương không có máu tươi mà chỉ có một thứ chất lỏng màu trắng chảy ra thậm chí bên trong còn có dòi bọ đang bò lúc nhúc.
– Ta nói, ta không nghe lầm, ngươi rõ chưa?
Lâm Phàm nhìn cảnh tượng trước mắt cũng đã biết việc này là do Thiên Thần giáo chủ trì, muốn gây sóng gió ở Viêm Hoa tông.
Nhưng tốc độ phát triển của Thiên Thần giáo này đúng là càng lúc càng nhanh, thậm chí cả thành chủ của một thành cũng bị bọn họ hàng phục, hoặc là nói thành chủ này từ đầu đã là người của Thiên Thần giáo.
Hai người Tiêu Chân cùng Ngụy Long đột nhiên lui lại về phía sau. Đồng thời lúc này, từ bốn phương tám hướng, vô số đệ tử của Thiết Kiếm đường vọt tới, biểu lộ trên mặt của mỗi đệ tử không còn là nghiêm trọng mà là tàn nhẫn.
– Không ngờ lại bị ngươi phát hiện.
Ngụy Long lạnh lùng nói, hắn không phải là người của Thiên Thần giáo mà là người hợp tác cùng Thiên Thần giáo.
Thiên Thần giáo cho hắn vinh hoa phú quý, cho hắn hết thảy mọi thứ mà hắn mong muốn, mà hắn chỉ cần tìm kiếm trẻ con cho Thiên Thần giáo, còn có cung cấp chỗ giam giữ.
Lâm Phàm nhìn quanh và nói:
– Người của Thiết Kiếm đường đều đã bị các ngươi giết rồi sao?
Hắn đột nhiên phát hiện ra rằng mình đã quá xem thường Thiên Thần giáo. Thiết Kiếm đường mặc dù không phải là tổ chức gì lớn, nhưng nhìn qua thế núi này cũng có thể biết được, Thiết Kiếm đường không tầm thường.
Nhưng mà một tổ chức không tầm thường như thế này lại bị người của Thiên Thần giáo vô thanh vô tức xâm lấn, thậm chí giết sạch không còn một ai vậy mà không có người nào phát hiện được. Năng lực này không thể không nói là rất khủng bố.
– Ghê tởm, tại sao ngươi lại muốn hủy túi da này của ta?
Thân thể của Thiết Binh vẫn như cũ đứng ở nơi đó. Mặc dù thiếu đi phần đầu nhưng mà vẫn có thanh âm vang lên từ bên trong thân thể này.
– Cách làm buồn nôn thế này khiến ta cũng không biết Thiên Thần giáo các ngươi là người hay là yêu nữa.
Lâm Phàm vẫn chưa động thủ mà đang quan sát xem ở nơi này có cường giả hay không? Nhưng thật đáng tiếc, chỉ là một nhóm người có tu vi Địa Cương cảnh mà thôi, thậm chí trong những đệ tử này còn có kẻ chỉ có tu vi là Tôi Thể cảnh."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu