Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 556: MÌNH TỚI CỬA CHỊU CHẾT

Đứng ở trước cửa đại điện của phủ thành chủ, Lâm Phàm nhắm mắt.
Kim trưởng lão đứng ở một bên, nhẹ nhàng nói:
"Lâm phong chủ, có phải là người cảm giác được cái gì hay không?"
"Ngươi ngửi một cái xem, có phải là có mùi rất bẩn thỉu hay không?"
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Khí tức toàn thành Hổ Vân ngưng tụ đến, thậm chí còn tạo nên một trận gió mạnh.
"Mùi bẩn thỉu là sao?"
Kim trưởng lão nghi hoặc. Hắn cũng cố gắng hít hà nhưng mà không có ngửi được mùi gì lạ cả, ngoại trừ mùi máu tươi bên ngoài đại điện thì không có những mùi khác.
"Bắt!"
Đột nhiên, Lâm Phàm khẽ quát một tiếng. Thiên địa nguyên khí ở phía trên thành Hổ Vân tựa như là bị khống chế, hóa thành vô số bàn tay lớn, sau đó chộp về phía mấy chỗ ở trong thành.
Các con dân ở trong thành ngẩng đầu. Dị tượng ở trên bầu trời để bọn họ kinh hãi, không biết chuyện gì xảy ra.
Khi cảm nhận được khí tức này, một người trẻ tuổi có sắc mặt trắng bệch nằm trên giường ngủ tựa như là sắp hấp hối, đột nhiên bật dậy, sắc mặt đang trắng bệch dần dần hồng nhuận phơn phớt.
Khi hắn đang chuẩn bị thoát đi thì mái hiên bị đánh nát, một bàn tay lớn nhanh chóng bắt lấy hắn.
Cùng lúc này ở một chỗ hẻo lánh trong thành.
Một nam tử bị một gã đại hán giẫm lên mà ánh mắt của đại hán kia để hắn hoảng sợ, đó là ánh mắt khát máu, kinh khủng. Nhưng lửa giận trong lòng để hắn không sợ.
"Ngươi khi nhục vợ con ta, lão thiên sẽ thu ngươi."
Nam tử giận dữ hét.
Đại hán cười lạnh.
"Lão thiên..."
Ầm! TruyenLau.com
Lời còn chưa nói hết, một cái bàn tay to lớn xuất hiện, nắm đại hán lên như là bắt con gà con vậy.
"Ha ha ha! Ta đã nói là lão thiên sẽ thu ngươi mà."
Nam tử cười to, lộ vẻ điên cuồng. Giờ khắc này, hắn giống như là không cảm nhận được đau đớn từ vết thương ở trên mặt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một con chó cái đang bị một con chó đực đặt ở dưới thân, mặc dù chó đực đang điên cuồng chuyển động nhưng chó cái vẫn tỏ vẻ không vui không buồn. Đột nhiên, một bàn tay to lớn chộp tới, bắt chó cái đi.
Chó đực kia ngẩng đầu, gâu gâu gào thét, khóe mắt chảy xuống hai giọt nước mắt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Sao có nhiều giáo đồ của Thiên Thần giáo ẩn tàng ở thành Hổ Vân như vậy?"
Lâm Phàm cũng không ngờ trong thành Hổ Vân có ẩn tàng nhiều giáo đồ của Thiên Thần giáo như thế.
Phát hiện càng nhiều cũng nói rõ có càng nhiều con dân của Viêm Hoa tông vô duyên vô cớ bị chết ở trong tay Thiên Thần giáo, sau đó bị đám người này bị ký túc.
Trong lòng của hắn phẫn nộ, đến cùng là tên hỗn đản nào sáng tạo ra Hoán Bì Liễm Tức vậy. Nếu gặp được, hắn nhất định phải cho kẻ này đẹp mắt.
Còn giáo đồ của Thiên Thần giáo muốn cải tiến Hoán Bì Liễm Tức thì đã sớm bị hắn trấn áp.
Kim trưởng lão ngẩng đầu, nhìn về phương xa xôi. Khi nhìn thấy những thứ trong lòng bàn tay lớn kia, khuôn mặt phát sinh biến hóa.
"Lâm phong chủ, những thứ kia chẳng lẽ là..."
Hắn không dám tin tưởng trong một thành lại có nhiều giáo đồ của Thiên Thần giáo ẩn nấp như thế. Chẳng lẽ thành chủ này cùng đệ tử trấn thủ kia đều bị mù hay sao.
Đột nhiên!
Một bàn tay bằng thiên địa nguyên khí nổ tung, một vệt sáng nhanh chóng bỏ chạy về phương xa.
"Khá lắm. Không ngờ Thiên Thần giáo còn có kẻ có thể phá vỡ chiêu này của ta. Kim trưởng lão, các ngươi trấn thủ thành Hổ Vân."
Vừa nói xong, Lâm Phàm lập tức hóa thành một vệt sáng đuổi theo về phương xa.
Xem ra là lần này hắn đã tóm được cá lớn.
Mà lúc này, những bàn tay to lớn kia đột nhiên bóp mạnh, những giáo đồ của Thiên Thần giáo kia lập tức hóa thành mưa máu, rơi xuống phía dưới.
Nhìn về phía bóng người ở phương xa kia, Lâm Phàm đưa tay kéo một phát, hư không đột nhiên ngưng kết lại, ngăn cản vệt sáng kia. Sau đó, ầm một tiếng, bóng người này đã bị một chưởng bằng cương khí của Lâm Phàm ép phải nằm ở trên mặt đất.
Nói đùa. Nếu có thể dễ dàng đào thoát từ trong tay cường giả có năng lực đối đầu với Bán Thần cảnh như Lâm Phàm thì thật đúng là như thấy quỷ.
"Thả ta ra..."
Dưới bàn tay kia, bóng người kia gào thét. Lúc này, trên thân thể của hắn có khí tức mịt mờ lưu chuyển. Sau đó, hắn nhanh chóng đánh vỡ bàn tay bằng cương khí của Lâm Phàm.
Chỉ là, khi vừa định chạy trốn thì một cánh tay chộp tới, nhấc bóng người này lên cao.
"Còn muốn chạy ư? Ngươi đang nằm mơ sao?"
Lúc này, Lâm Phàm mới cẩn thận quan sát người ở trước mắt này. Nhìn qua thì người này cũng như là người bình thường, thậm chí còn có chút gầy yếu nhưng mà khí tức mịt mờ trong cơ thể kia lại là không lừa được Lâm Phàm.
Người này có thể hai lần phá vỡ bàn tay bằng cương khí của Lâm Phàm chính là dựa vào khí tức kia.
Mà khí tức này còn khiến Lâm Phàm có cảm giác quen thuộc, giống như gặp được ở chỗ nào đó. Đúng rồi. Khí tức này cực kỳ giống với khí tức của Giáo Vương. Nguyên lai gia hỏa này có khí tức của Giáo Vương hộ thể, xem ra thân phận cũng không đơn giản.
"Ngươi là ai? Thành thật một chút thì ta sẽ không đánh ngươi."
Lâm Phàm mở miệng.
"Khặc khặc!"
Người này không trả lời mà nở nụ cười âm trầm rồi đột nhiên, từ trong cơ thể của hắn, một cái gai đen chui ra, nhanh chóng đâm vào lồng ngực của Lâm Phàm.
"Ngươi muốn biết ta là ai sao? Vậy nhìn xem ngươi có thể sống sót hay không đã."
"Vô tận thống khổ, thôn phệ hắn đi."
Sau khi đắc thủ, người này điên cuồng cười lên. Hắn vốn cho rằng đối phương sẽ rất cường đại nhưng bây giờ xem ra thì cũng chỉ như vậy mà thôi.
"Ngươi cười cái gì? Nói mau! Ngươi là ai?"
Lâm Phàm thản nhiên bắt lấy gai đen, rồi đột nhiên kéo một phát, lôi toàn bộ cái gai này từ trong thân thể của giáo đồ kia ra.
Kể từ sau khi có Bất Tử Chi Thân, Lâm Phàm đã dưỡng thành thói quen từ bỏ phòng ngự.
Chỉ là không quan trọng, tất cả đòn tấn công của kẻ thù đều không đau không ngứa như vậy mà.
Giáo đồ kia của Thiên Thần giáo choáng váng tựa như là không dám tin tưởng vậy. Hắn biết gai đen này có năng lực tăng cường thống khổ, có thể khiến cho một người phải đau đớn đến chết, thuộc về tử vong trên tinh thần.
Nhưng bây giờ, rõ ràng đã bị gai đen đâm vào nhưng người trước mắt này vậy mà không có một chút phản ứng nào, thậm chí còn không nhíu mày nữa.
"Nguyên lai lại là một người đầu trọc."
Giờ phút này, Lâm Phàm đã nhìn thấy rõ ràng bộ dáng của giáo đồ này. Cái đầu trọc to lớn giống như là bị biến dị vậy."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu