Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 25: ĐÓ LÀ KHÍ CHẤT CỦA BẬC ĐẾ VƯƠNG

"Nhát cuối! Nhát quay cuối cùng! Nếu mày không ói hàng xịn ra cứu giá, ông thề nằm luôn ra đây dâng mạng! Cùng lắm chết xong sống lại tính tiếp!"
Tiêu hao 100 điểm tích lũy.
Rút thưởng Thanh Đồng: Chúc mừng nhận được Một quả lựu đạn mỏ vịt mẫu 82-2.
"ĐÙ MÁ!!!"
"Hệ thống đê tiện vô sỉ! Cứ phải dọa chết mới chịu xì đồ ngon ra!"
Nghe tiếng "ting ting" báo hỷ, cả thân thể Lâm Phàm lâng lâng như vũ hóa phi thăng. Tuyệt diệu! Đỉnh của chóp! Sướng rơn cả người!
"Lâm sư huynh! Coi chừng đằng sau!"
Tiếng hét xé lòng kéo Lâm Phàm về thực tại. Hắn dáo dác nhìn quanh, chợt nhận ra tàn quân Nhật Chiếu tông đã chạy mất dép từ đời nào, hiện trường chỉ còn lại toàn đệ tử đồng tông. Bọn họ đang đứng đực mặt ra, chân tay luống cuống không biết làm sao để cứu viện.
Đối mặt với con quái vật cấp độ hủy diệt này, sức lực bọn họ chỉ như muỗi đốt inox, đành bất lực đứng nhìn.
Thấy hàng vạn cặp mắt đang chĩa vào mình, máu nghệ sĩ trong người Lâm Phàm trỗi dậy. Tới lúc phông bạt, lên hình rồi!
Hắn đột ngột phanh gấp, quay ngoắt người, chỉ tay thẳng mặt con quái thú khổng lồ, gầm lên một tiếng long trời lở đất:
"Súc sinh! Đứng im đó cho ông!"
Lời nói như có ma lực. Cự Thú Chiến Tranh đang lao tới hừng hực bỗng thắng gấp trượt dài trên đất. Đôi mắt đỏ rực của nó rừng rực ngọn lửa oán hận ngút ngàn, dán chặt vào kẻ thù truyền kiếp.
Hàng vạn đệ tử Viêm Hoa tông nín thở, ngơ ngác hỏi nhau:
"Sư huynh định giở tuyệt kỹ gì vậy?"
Lâm Phàm ngẩng cao đầu, hiên ngang phẫn nộ chỉ trích Cự Thú Chiến Tranh:
"Thằng chó đẻ! Mày rượt bố sướng cẳng rồi chứ gì? Nghe cho rõ đây, ông đéo chạy nữa! Hôm nay ông quyết một mất một còn với mày! Nếm thử độc môn ám khí của bổn tọa đi!"
Nói đoạn, tay hắn tung vút lên cao. Một vật thể lạ màu đen sì phóng thẳng về phía Cự Thú. Website TruyenLau.com
Chính là "Một quả trứng thối ruồi bâu nhặng đậu"!
GÀO O O O!!!
Cự Thú Chiến Tranh gầm lên khinh miệt, há ngoác cái mồm hôi thối chực chờ táp nát Lâm Phàm. Nào ngờ quỹ đạo quả trứng đi xiên xẹo, bay tọt thẳng vào lỗ mũi to tổ bố của nó.
Bụp!
Quả trứng vỡ nát. Dịch lỏng sền sệt vàng khè nhầy nhụa bắn tung tóe trong khoang mũi. TruyenLau
Một thứ mùi thối kinh thiên động địa, thối thấu trời xanh, thối xúc phạm nhân phẩm xông thẳng lên não Cự Thú.
ỌE!!!
Con quái vật khổng lồ lảo đảo, hai mắt trợn ngược, gục đầu xuống ho khan sặc sụa. Nó nôn ọe điên cuồng, ruột gan phèo phổi như muốn trào hết ra ngoài. Tiếng ho của nó tựa như sấm rền bi thảm.
Lâm Phàm nghệch mặt ra. Bà mẹ nó, uy lực quả trứng thối này bá đạo đến thế sao? Đến quái thú cấp boss cũng không gồng nổi hương vị này!
Nguồn copy từ TruyenLau.com Cự Thú Chiến Tranh nôn thốc nôn tháo. Chợt, một bộ hài cốt dính đầy nhớt dãi văng ra từ miệng nó.
Khi ánh mắt mờ đục của con thú lướt qua bộ xương cụt mất một cánh tay, dường như tàn niệm của Cừu Lệ bị kích thích. Cặp mắt đỏ lòm của nó co rút lại, gào thét bi phẫn tột độ, không dám tin vào sự thật thê thảm của chính mình.
Thừa thế xông lên, Lâm Phàm mừng như bắt được vàng. Hắn mượn đà đạp chân, thân hình như chim ưng bay vút lên không, phi thẳng tắp vào cái mồm đang há hốc của Cự Thú.
"Thằng súc sinh! Hôm nay tao cho mày mở mang tầm mắt xem thế nào là Tuyệt Kỹ Tối Thượng!"
"LÂM SƯ HUYNH KHÔNG ĐƯỢC!!!"
Hàng vạn đệ tử Viêm Hoa tông xé lòng gào thét. Bọn họ đinh ninh rằng Lâm sư huynh đã chọn con đường tử vì đạo, dâng mạng mình cho quái thú để cứu rỗi đồng môn.
"Mẹ kiếp! Cái mồm thối hoắc!"
Vừa chui tọt vào khoang miệng nhớp nháp của Cự Thú, Lâm Phàm suýt ngất vì mùi tử khí nồng nặc. Không chần chừ thêm nửa giây, hắn rút chốt quả lựu đạn mỏ vịt, lẩm nhẩm đếm ngược thời gian.
BÙM!!!
Một tiếng nổ trầm đục chấn động phát ra từ bụng Cự Thú Chiến Tranh.
Đám đệ tử bên ngoài chỉ thấy thân hình hộ pháp của con quái vật giật nảy lên một cái như bị điện giật.
Rồi... dưới vạn cặp mắt chứng kiến, thân hình đồ sộ của Cự Thú Chiến Tranh đổ ầm xuống đất như một ngọn núi sụp đổ. Chết tươi!
"Sư huynh..."
Hàng vạn đệ tử quỳ rạp xuống, ánh mắt đờ đẫn vô hồn. Họ bàng hoàng không dám tin vị anh hùng của họ đã hóa thành tro bụi oanh liệt nhường ấy.
Lã Khải Minh quỵ gối, ánh mắt tuyệt vọng nhìn vào khoảng không vô định:
"Lâm sư đệ..."
Cao Đại Tráng ôm mặt khóc rống lên thảm thiết:
"Huynh đệ của ta ơi..."
Mười giây trôi qua chầm chậm như cả thế kỷ.
BÙM!!!
Một tiếng nổ vang trời. Lớp vảy sừng cứng như thép trên đỉnh đầu Cự Thú Chiến Tranh bị đấm nát bươm.
Giữa khói bụi mịt mù, một bóng người từ từ trồi lên khỏi xác thú, đập thẳng vào nhãn cầu của muôn vạn đệ tử.
Hai tay chắp hờ sau lưng, sống lưng ưỡn thẳng. Cằm khẽ nhấc cao ngạo nghễ, đôi mắt sâu thẳm xa xăm dõi nhìn lên vầng trăng khuyết cô liêu.
Dưới màn sương mờ ảo ánh trăng, bóng lưng ấy toát ra thứ khí tràng thần thánh, cường hoành, và tịch liêu đến nao lòng.
Lâm Phàm trong bụng đắc ý muốn điên. Tạo hình này chắc chắn điểm mười chất lượng! Ánh mắt u buồn mang đầy khí chất Độc Cô Cầu Bại, ai nhìn mà không mê mệt?
Chỉ có điều... gió lùa qua háng có hơi lành lạnh xíu xiu.
Kệ! Quan trọng là thần thái! Phong cách phải đặt lên hàng đầu!
"SƯ HUYNH!!!"
Cả biển người Viêm Hoa tông vỡ òa sung sướng. Chiến thắng rồi! Bọn họ ùa lên như ong vỡ tổ, chạy ào về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười điềm đạm, tao nhã, từ bi hỉ xả.
Nhưng nụ cười ấy chưa kịp tắt...
"ĐÙ MÁ! ĐỨA NÀO DÁM SỜ VÀO 'CẬU NHỎ' CỦA ÔNG! CHẶT TAY BÂY GIỜ!" Lâm Phàm giật mình hét toáng lên.
Một nữ đệ tử mặt hoa da phấn che miệng, kích động reo lên:
"Trời ơi! Ta vừa quệt trúng 'cậu nhỏ' của Lâm sư huynh rồi kìa!"
Hình tượng thần thánh... Vỡ nát tan tành!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu