Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 244: HOAN NGHÊNH CÁC VỊ LÊN TỂ TRƯ CHI CHU*

Phi thuyền vẫn tiếp tục chạy qua bóng tối. Khi đến được bờ bên kia, trên phi thuyền chỉ có một người Lâm Phàm là còn đứng mà thôi. Mượn nhờ ánh sáng ở nơi này, hắn cũng bắt đầu lục soát thi thể.
Hiện tại mặc kệ những người này có cảnh giới gì, nên lục soát đều lục soát, cho dù là đan dược Nhân giai, Lâm Phàm cũng bỏ vào trong túi.
"Khốn khiếp! Đây là thoải mái không muốn lại cứ đi làm việc khó khăn, ta không ngờ mình có thể nghĩ đến biện pháp tốt như vậy."
Hắn hiện tại cực kỳ hưng phấn, chiếc phi thuyền này nên gọi là Tể Trư Chi Chu hay là Địa Ngục Chi Chu đây.
Sau khi thu hết tất cả mọi thứ, Lâm Phàm lấy Thiên Hà Vương Đỉnh ra, nhanh chóng cọ rửa toàn bộ vết máu ở trên phi thuyền, còn đống thi thể kia bị hắn ném vào trong vực sâu.
Cuối cùng hắn nhanh chóng mặc quần áo của đệ tử canh cửa kia vào, sau đó thao túng phi thuyền trở về, tiếp tục đón heo đến giết.
Người bên ngoài đã sớm không chờ nổi nữa.
"Chuyện gì vậy? Lần này làm sao mà chậm như vậy? Sao mà đến bây giờ còn chưa có trở về?"
"Về rồi. Về rồi. Lần này đến phiên chúng ta."
Lâm Phàm đi ra từ cửa hang, trên mặt nở nụ cười tươi, nói:
Website TruyenLau.com "Để các ngươi đợi lâu. Vừa mới thay ca, giờ là đến phiên ta đưa mọi người đi. Ai muốn đi vào hiểm địa, tranh thủ thời gian giao tiền, lần này phi thuyền một lần có thể mang ba mươi người."
"Ta làm sao chưa có nhìn thấy ngươi bao giờ vậy?"
Nam tử xếp ở đầu nghi ngờ hỏi.
Website TruyenLau.com Lâm Phàm cười nói:
"Ta là người mới tới."
"Không đúng, trong nhóm người mới tới cũng không có ngươi." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nam tử tiếp tục nói. Hắn luôn có cảm giác hơi quái dị, bởi vì hắn rất quen thuộc đệ tử canh cửa ở nơi này mà hắn lại chưa thấy Lâm Phàm bao giờ.
Lâm Phàm nhíu mày, nói:
"Ngươi có vào hay không? Không vào thì tránh ra cho người phía sau đi vào. Ngươi có biết ngươi làm như thế này là đang làm tổn hại cơ duyên của mọi người hay không? Có lẽ hiện tại đi vào thì bọn họ có thể lấy được bảo bối, thế nhưng mà 1 giây sau mới đi vào lại không còn bảo bối nữa."
Người xếp hàng phía sau cũng hét lên:
"Người ở trước mặt kia, đến cùng là ngươi có đi vào hay không? Ngươi không đi thì xéo, lãng phí thời gian của chúng ta."
"Nhanh lên, chúng ta còn muốn tiến vào Lục Mê Cảnh Quật để tìm kiếm bảo bối nữa. Đừng chậm trễ thời gian của chúng ta."
Bởi vì mấy người ở phía sau liên tục thúc giục, nam tử kia dù có chút nghi hoặc nhưng vẫn nộp tiền để tiến vào.
Ba mươi người đã đủ.
Lâm Phàm nhìn những người còn đang xếp hàng, cười nói:
"Phiền phức các vị chờ thêm một lát, chẳng mấy chốc nữa là ta sẽ trở về."
Sau khi Lâm Phàm dẫn theo đám người này đi vào, những người còn xếp hàng ở bên ngoài lại tranh thủ thảo luận.
"Lần này đệ tử canh cửa rất không tệ."
"Ừm, hắn rất khách khí với chúng ta. Nếu như chúng ta tìm được bảo bối ở bên trong, đúng là có thể thưởng thêm cho hắn một chút."
Ba mươi người kia đứng ở trên phi thuyền đúng là cảm giác có chút chật chội, nhưng nghĩ đến việc mình có thể lập tức đi vào Lục Mê Cảnh Quật tìm kiếm cơ duyên cho nên bọn họ cũng không thèm để ý nữa.
Chỉ là đột nhiên, Lâm Phàm cho phi thuyền ngừng lại. Đối mặt với những con cừu non đang đợi chờ tên đồ tể như mình đến làm thịt, hắn cũng vô cùng vui sướng.
"Sao không đi tiếp? Không phải là phi thuyền xảy ra vấn đề chứ."
Có người hô lên, ngữ khí có chút oán giận.
Mà lúc này, Lâm Phàm lấy Lang Nha bổng ra, quay đầu nhìn về phía đám người này, trên mặt nở một nụ cười cười.
"Ngươi lấy binh khí ra làm gì? Nhanh khởi động phi thuyền đi, chúng ta còn muốn tiến vào hiểm địa tìm kiếm cơ duyên."
Lâm Phàm cười nói:
"Hoan nghênh các vị đi lên Tể Trư Chi Chu. Ta là thuyền trưởng của các ngươi, Lâm Phàm. Hiện tại để ta tới thu hoạch các ngươi đi."
Khi mọi người ở đây còn đang nghi hoặc không hiểu Lâm Phàm là có ý gì thì Lâm Phàm đã nhanh chóng vung Lang Nha bổng lên, tiếp theo chính là một trận đồ sát. Trong chốc lát, trên phi thuyền, máu thịt văng tung tóe, cảnh tượng vô cùng thê thảm.
Đồng thời tiếng kêu thảm thiết không ngừng hòa lẫn với tiếng gào thét từ trong vực sâu khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.
"Thoải mái!"
Hiện tại, tâm tình của Lâm Phàm thật khó mà dùng ngôn ngữ để biểu đạt. Dọn dẹp xong một đợt này là hắn đã có thêm mấy ngàn điểm tích lũy, còn có không ít nhẫn trữ vật.
Hơn nữa, bên ngoài còn có rất nhiều người đang đợi. Cuộc sống như này đúng là không thể chê vào đâu được, nếu là liên tục làm mười ngày nửa tháng, tài phú thu hoạch được không biết sẽ còn lớn đến đâu.
Nhưng chuyện này cũng không có khả năng, dù sao những tài nguyên này không phải là thứ có thể tái sinh. Sau khi làm thịt toàn bộ e rằng cũng sẽ không còn mấy người đến nữa.
Được rồi, đánh bắt một thời gian rồi chuyển sang nơi khác thôi, dù sao hiểm địa thế này Nhật Chiếu tông cũng có không ít, còn rất nhiều cơ hội cho mình biểu hiện.
Sau khi rửa sạch sẽ Tể Trư Chi Chu, Lâm phàm lập tức trở về, tranh thủ dùng thời gian nhanh nhất, giết càng nhiều heo càng tốt.
Bên ngoài!
"Nhanh như vậy đã trở lại rồi sao?"
Người xếp hàng chờ đợi tiến vào hiểm địa nhìn thấy Lâm Phàm đi ra nhanh như vậy cũng cảm thán nói.
Lâm Phàm cười nói:
"Vì để các vị có thể nhanh chóng tiến vào hiểm địa, ta cũng chỉ có thể tăng tốc độ đi tới. Không chậm trễ thời gian quý giá của các vị nữa, giao nộp phí tổn sau đó đi lên thuyền, ta sẽ đưa các ngươi vào hiểm địa."
Đám người cười, hài lòng giao nộp phí tổn, đi thẳng vào bên trong. Đối với bọn họ, Lục Mê Cảnh Quật chính là bảo địa tốt nhất để bọn họ gia tăng thực lực.
"Chờ thực lực của ta tăng thêm một tầng, ta sẽ đi đến một chỗ hiểm địa khác để lịch luyện, tác dụng của Lục Mê Cảnh Quật này cuối cùng vẫn là có hạn."
Trên phi thuyền, một tên nam tử cười nói.
"Ta nghe nói Viêm Hoa tông bên kia cũng có không ít hiểm địa, nếu như có thể đến đó lịch luyện, vậy thì tốt rồi."
"Yên tâm, chờ chúng ta triệt để chiếm lĩnh Viêm Hoa tông thì toàn bộ hiểm địa ở bên kia đều là của chúng ta."
"Không chỉ có hiểm địa là của chúng ta mà ngay cả nữ nhân ở bên đó cũng đều là của chúng ta."
Két!
Phi thuyền đột nhiên dừng lại.
Lâm Phàm xoay người, lấy Lang Nha bổng ra, trên mặt nở nụ cười tươi, nói:
"Hoan nghênh các vị đã đi lên Tể Trư Chi Chu, ta là thuyền trưởng của các ngươi Lâm Phàm, hiện tại..."
"Chết hết đi cho ta."
Trong chốc lát, Lang Nha bổng bạo phát, uy thế vô cùng kia cuốn tới, nhanh chóng nghiền ép những người ở trên phi thuyền.
Giờ khắc này, bầu trời đã phát sinh biến hóa."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu