Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 745: VẬY TÔI TỚI ĐỂ LÀM GÌ?

Theo như địa điểm mà Mặc Kinh Trập đã nói tới, Lâm Phàm dẫn theo các tông đến nơi này.
Quả thật đúng như lời Mặc Kinh Trập nói, ở nơi này từng xảy ra một trận chiến vô cùng kịch liệt, chỉ có điều hắn không hiểu được chính là những bia mộ này là sao? Lại còn cố ý khắc lên mộ của người vô danh. Giết người ta xong rồi còn đem người ta đi chôn, thật là quá trâu bò.
"Chính là chỗ này, không nghĩ tới lại còn ở trên chỗ nguy hiểm, cái khe này lớn thật đấy."
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn, khe hở trên không trung rất lớn, hình tròn, đen kịt một màu, không thấy rõ bên trong có cái gì.
"Đồ nhi, con nói cường giả của Chân Tiên Giới sẽ xâm chiếm từ chỗ này sao?"
Thiên Tu hỏi, ông càng ngày càng có hứng thú với cái Chân Tiên Giới này.
Lâm Phàm cũng đắn đo không chắc:
"Nơi này cũng chính là khe hở lớn nhất. Nếu như cường giả xuống, có lẽ sẽ xuống từ nơi này. Tuy nhiên con cũng không chắc lắm."
Người của các tông khác đều ngẩng đầu nhìn. Đây là khe hở lớn nhất mà bọn họ từng được thấy. Cái khe hở đen nhánh này tựa như yêu ma đen kịt đang nuốt hết mảnh đất trời này.
"Sao ngươi có thể khẳng định cường giả Chân Tiên Giới sẽ đi ra từ chỗ này?"
Thánh Chủ hỏi. Ông ta vẫn luôn cảm thấy cái tên này vẫn luôn dắt mũi bọn họ. Điều này khiến ông vô cùng không vui. Tuy nói hiện giờ gã là người dẫn đầu nhưng Thánh Đường tông vẫn là thiên hạ đệ nhất tông.
"Không thể không tin vào giác quan thứ sáu của nam nhân, Thánh Chỉ, cái khe hở này không phải lớn bình thường đâu."
"Bổn phong chủ biết rằng ông không phục nhưng bây giờ chuyện đang liên quan đến an nguy đại sự của chúng ta, ông vẫn nên kiềm chế lại tính nết trẻ con của mình đi."
Lâm Phàm cảm thán nói, tựa như là đang khuyên nhủ. Cái Thánh Chủ nóng nảy này suýt chút nữa lại nổi đóa lên, có người thích chỉ trích người khác như vậy sao?
"Lâm Phong chủ, ý của ngươi là?"
Phổ Đế Sa hỏi.
Lâm Phàm đáp:
"Theo như tình huống trước mắt, chúng ta nhất định phải tập hợp những lực lượng mạnh nhất lại cùng một chỗ, hơn nữa còn phải là cường giả Thiên Cương cảnh tầng chín phụ trách lãnh đạo đệ tử, trấn thủ những khe hở khác, đánh lui những cường giả xâm lấn kia."
"Ngươi nói Bán Thần chúng ta đều phải đợi ở đây cho đến khi đối phương đến?"
Phổ Đế Sa nói, điều này nghe có chút không ổn. Nơi này là địa bàn của Viêm Hoa tông. Nếu như bọn họ đều tụ tập lại ở nơi này, hoàn toàn có thể ngăn cản đối phương. Có điều nếu ở tông môn nhà mình cũng tồn tại những khe hở lớn như vậy thì biết làm thế nào?
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Không sai."
Lâm Phàm gật đầu, bây giờ hắn có chút kích động. Cường giả Chân Tiên Giới xuất hiện, trực tiếp đánh hội đồng, hạ gục đối phương. Đến lúc đó chính là đánh cho đối phương không kịp trở tay.
"Vậy nếu như tông môn nhà chúng ta cũng có cường giả xuất hiện thì biết làm thế nào?"
Phổ Đế Sa lại hỏi, tất cả Bán Thần đều tập trung tại nơi này chắc chắn không ổn.
Lâm Phàm cười nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Việc này cũng không sao, các tông chỉ cần cử ra một Bán Thần là được. Đương nhiên Bán Thần ở Thánh Đường tông là nhiều nhất, ít nhất phải một nửa ở lại đây mới được, đồng thời để cho những người có thực lực hơi yếu về trấn thủ tông môn của mình, mọi người thấy thế nào?"
"Những tông môn khác thì sao?"
Thánh Chủ lên tiếng. Ông ta không nghĩ tên nhóc này lại muốn bẫy bọn họ. Dựa vào cái gì Thánh Đường tông phải để lại một nửa quân số, nếu như có điều gì sơ xuất thì biết làm thế nào?
"Các tông môn khác coi như thôi đi, không phải Bán Thần thì tới cũng vô dụng, còn không bằng đi hỗ trợ trấn áp các khe hở khác." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đa phần các tông môn cỡ trung đều thở ra nhẹ nhõm. Tông môn của bọn họ không có cường giả cảnh giới Bán Thần, cũng không cần tham gia đại chiến.
Thích Đế Thiên tiếc nuối nói:
"Ài, Tượng Thần tông ta muốn kề vai tác chiến cùng với Lâm Phong chủ môn. Thế nhưng tông môn của ta không có Bán Thần, đáng tiếc."
"Thích tông chủ, ngươi cũng không cần tiếc nuối. Tông môn của ngươi có Bán Thần ẩn cư ngay bên trong Sâm Hải đó. Bổn phong chủ lần trước đi qua có gặp, gọi hắn ta tới là được."
Lâm Phàm nói.
Thích Đế Thiên sửng sốt, tông môn của bọn họ có Bán Thần? Sao ông ta lại không biết việc này? Sau đó sắc mặt khẽ biến, thậm chí còn hơi hưng phấn.
Tượng Thần tông bọn họ có Bán Thần, nhưng nghĩ tới Bán Thần lại phải tới nơi này để chống lại cường giả Chân Tiên Giới liền cảm thấy hoảng hốt trong lòng, có một lại cảm giác khổ không nói nên lời. Đồng thời cũng có chút không hài lòng với vị Bán Thần kia, đã tồn tại ở đây vì sao lại không xuất hiện, nếu không thì Tượng Thần Tông sao có thể không may như thế.
"Các vị tông chủ trưởng lão, việc này nên quyết định như thế nào, mặc dù thực lực của những người xâm nhập qua các khe hở còn lại không mạnh nhưng đối với tông môn đệ tử mà nói thì cũng không coi là yếu, không thể khinh thường. Phải có một tông sở hữu một phương thế giới, coi như xuất ra bản lĩnh chân chính. Nếu chúng ta bị Chân Tiên Giới tiêu diệt thì không còn cái gì nữa rồi."
Mặc dù đã thề không ai được khinh thường nhưng nhắc nhở một chút cũng tốt. Tông chủ các tông gật đầu, bọn họ cũng biết được mức độ nghiêm trọng của sự việc cũng không đơn giản như trong tưởng tượng.
"Hỏa Dung trưởng lão, người sắp xếp các đệ tử, những ngày tới phải chuẩn bị sẵn sàng. Những người phụ trách trông coi khe hở phải thật cẩn thận, đồng thời chia các đệ tử thành các nhóm đi canh gác các nơi khác, tránh để các lọt lưới."
Lâm Phàm nói.
Hỏa Dung gật đầu:
"Ừm, yên tâm, vấn đề này lão phu có thể làm được."
Hiện giờ, Hỏa Dung có cảm giác mình không phải là trưởng lão mà là thủ hạ của tên nhóc này. Tuy nhiên cũng đúng thôi, ai bảo thực lực của tên nhóc này lại tăng lên nhanh chóng như vậy, trong toàn bộ tông môn chỉ có Thiên Tu mới có thể áp chế hắn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu