Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 283: TÂM MA ĐẠI KIẾP


– Ta hiện tại rất tự mãn.
Sau khi rời khỏi Yêu Thành, Lâm Phàm cảm giác mình đã quá tự mãn. Hiện tại hắn rất muốn gặp được một vị cường giả giáo dục hắn làm người, để hắn hiểu được con đường mà mình cần phải đi này còn rất dài, hoàn toàn không thể tự mãn.
Nhưng mà, tâm lý tự mãn này thật khó mà ngăn cản làm hắn càng nghĩ càng hưng phấn.
Lâm Phàm lấy bản đồ ra, cẩn thận tìm kiếm.
Cốc Thiên Hiểm!
Lúc trước, bởi vì chỗ này có cường giả Thiên Cương cảnh tầng hai trấn giữ cho nên mình cũng không dám đi qua quấy rối.
Nhưng mà bây giờ, hắn thật sự là quá tự mãn, thực tình cần tìm một vị cường giả để chiến đấu.
Nhật Chiếu tông rất không tệ. Hắn hoàn toàn có thể buông tay buông chân làm một vố lớn. Mặc dù gặp được cường giả, mình sẽ bị giết chết, nhưng mà chết thì chết, dù sao mười giây sau là hắn sẽ sống lại, cho nên còn có gì mà phải sợ?
Trong khoảng thời gian này, Viêm Hoa tông không có nỗi lo ngoại địch xâm lược, nhưng mà Thiên Thần giáo lại một mực quấy rối ở Viêm Hoa tông.
Mộng tưởng về một thế giới hòa bình có chút khó khăn nhưng ít ra không phải là chuyện không có cách nào hoàn thành.
Chỉ cần mình tiếp tục cố gắng, xử lý tất cả người không ham muốn hòa bình, như vậy thế giới này sẽ chân chính trở thành hòa bình.
Suy nghĩ kỹ càng, Lâm Phàm bay thẳng đến cốc Thiên Hiểm. Bỗng nhiên Lâm Phàm có cảm giác khác thường nhưng mà trong chớp mắt, cảm giác này đã biến mất.
Bầu trời dần dần tối đen.
Lâm Phàm đáp xuống một nhánh cây, quan sát tình huống chung quanh, lấy Thiên Hà Vương Đỉnh ra rồi đun nước nấu cơm.
Thiên Hà Vương Đỉnh này không tệ. Nước trong đỉnh có thể nói là lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn. Mỗi lần nước sông dùng nấu cơm cũng chỉ là giọt nước trong biển cả mà thôi. Thật sự là quá nhỏ bé, căn bản không đáng giá nhắc tới.
Hắn nhanh chóng tìm thấy một con yêu thú, lập tức giết chết, rửa sạch sẽ rồi bỏ vào nồi nấu canh. Sau khi ăn xong, hắn muốn tiếp tục tu luyện. Điểm khổ tu mặc dù dễ kiếm nhưng mà không thể nào quên, nhất định phải thời thời khắc khắc tu luyện.
Bây giờ tu luyện một ngày có thể tăng 600, 000 điểm khổ tu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Từ Địa Cương cảnh tầng bảy tới Địa Cương cảnh tầng tám, hắn tiêu hao 7 triệu điểm khổ tu, nếu như từ Địa Cương cảnh tầng tám đề thăng tới Địa Cương cảnh tầng chín hẳn là cần 8 triệu.
Con số nhìn qua thì cực kỳ khổng lồ nhưng cũng chỉ là không ăn không ngủ, tu luyện hơn mười ngày mà thôi.
Đến bây giờ, trọng yếu nhất vẫn là điểm tích lũy còn có nội tình của bản thân, chỉ cần tích lũy nội tình đầy đủ như vậy tu vi cũng chỉ là một chuyện dễ dàng mà thôi.
– Ai? TruyenLau
Nhưng vào lúc này, trong lòng Lâm Phàm khẽ động, cảm giác có người giấu ở chung quanh mình. Hắn nghiêm nghị quát lớn. Nhưng mà bóng tối chung quanh vẫn vô cùng yên tĩnh, không hề có một chút thanh âm nào, tựa như là vừa nãy chỉ là ảo giác của mình mà thôi.
– Không ra sao?
Kẻ địch giấu ở trong bóng tối không ra khiến cho hắn rất khó chịu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Kinh Long Đại Thủ Ấn
Không hề do dự, Lâm Phàm nhanh chóng đánh ra một chưởng. Bụi bay mù mịt. Cây cối ở trước mặt sụp đổ, hình thành mấy cái hố sâu to lớn, nhưng mà sau khi tro bụi tiêu tán vẫn không có bất luận động tĩnh gì.
– Khặc khặc!
Lúc này, một tiếng cười quái dị vang lên ở bốn phương tám hướng tựa như là ma âm vậy, truyền vào trong tai Lâm Phàm.
Thanh âm này tựa như có thể dụ dỗ người ta trầm luân.
Nhưng mà thanh âm này không có tác dụng gì đối với Lâm Phàm.
– Đừng giả thần giả quỷ nữa, có ngon thì đi ra cho ta, nhìn xem ta có đánh nổ đầu của ngươi hay không?
Lâm Phàm cảnh giác quan sát bốn phía. Có thể thần không biết quỷ không hay xuất hiện ở chung quanh hắn, người này cũng có chút năng lực đó.
Chẳng lẽ là Thương Thiên biết hiện tại mình đang rất tự mãn, cho nên đưa một đối thủ cường đại tới cho mình hay sao?
– Khặc khặc!
Thanh âm cổ quái kia lại vang lên nhưng hắn vẫn như cũ không nhìn thấy người nào. Đột nhiên, tình huống chung quanh lại phát sinh biến hóa, từng cái điểm sáng xuất hiện ở chung quanh.
Mà không gian đột nhiên rung động, thật giống như là bị người bóp méo và Lâm Phàm muốn rơi vào trong một không gian quỷ dị khác.
Hai mắt của Lâm Phàm đột nhiên tối đen. Khi nhìn thấy tình huống chung quanh, hắn lại phát hiện chung quanh mình không còn là cây cối mà là một chiến trường đỏ ngòm, một vầng trăng màu máu treo trên cao tản ra ánh sáng màu đỏ mà ánh sáng này tựa như là có thể khiến cho người ta càng thêm táo bạo.
Ở trên chiến trường khắp nơi đều là mảnh vụn của thi thể, mặt đất cũng bị biến thành màu đỏ, còn hắn thì đang đứng ở trên một đống thi thể.
– Lâm Phàm, ngươi rất mạnh, nhưng mà ngươi tiến bộ quá nhanh. Ngươi có thấy là ngươi giết nhiều người lắm hay không? Bọn họ đều đang tìm kiếm ngươi đó.
Thanh âm quái dị kia lại vang lên nhưng không còn là một tiếng như trước mà là cả một câu nói dài.
– Ngươi đến cùng là ai? Mau ra đây! Hiện tại ta đang rất gấp, không có thời gian chơi đùa cùng ngươi đâu.
Lâm Phàm đứng ở trên đống thi thể, cảnh giác nhìn về bốn phía.
– Trả lời vấn đề của ta! Ngươi có cảm thấy là ngươi đã giết rất nhiều người hay không? Hiện tại, ngươi đã nhập ma.
Thanh âm lại một lần nữa vang lên.
– Nhìn kỹ đi, đây đều là những người mà ngươi đã giết.
Lập tức, những cái thi thể nằm dưới đất kia đột nhiên đứng lên.
– Điều khiển thi thể sao? Năng lực này rất không tệ.
Lâm Phàm quan sát những thi thể đang đứng lít nha lít nhít ở chung quanh, gật đầu nói:
– Nhưng, tu vi của những thi thể này thật sự là quá yếu.
– Chẳng lẽ là ngươi không còn nhớ những người này là ai hay sao? Ngươi không biết bọn họ sao?
Trong hư không, thanh âm kia liên tục gào thét như đang chất vấn.
Lâm Phàm quan sát những thi thể này, nói:
– Không nhớ. Hiện giờ ta chỉ muốn biết ngươi là ai?
– Ngươi…
Thanh âm trong hư không hơi dừng lại một chút, sau đó nói tiếp:
– Ngươi đã nhập ma, ngươi đã lạm sát kẻ vô tội.
– Nhập ma? Đây là chuyện không thể nào xảy ra. Nhập ma hay không chỉ là trong một ý niệm của ta, hơn nữa lạm sát kẻ vô tội càng là chuyện không tồn tại. Ta chính là đang tạo nên hòa bình. Ngươi có hiểu hay không? Nếu không hiểu thì đừng nói nhảm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu