Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 340: TA CÓ THỂ NÓI NỬA NGÀY

– Lão sư, những câu này không có gì cao siêu, chỉ là lời nói rất phổ thông mà thôi.
Trong lòng của hắn cũng đang cười lớn. Đây chỉ là một đoạn diễn thuyết chung chung của mấy đại lão lên phát biểu đại hội thể dục thể thao trong trường học ở kiếp trước mà thôi.
Nếu như không phải sợ chậm trễ thời gian, hắn còn có thể diễn thuyết nửa ngày.
Vân Tiêu ở một bên vẫn đang quan sát Lâm Phàm. Hắn cảm giác gia hỏa này quá biết nói chuyện. Nếu để cho hắn tới thì chỉ sợ hắn cũng không nói được những lời này.
Đạo Thiên Vương nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, cảm giác Lâm sư huynh không phải là hạng người bình thường. Lời nói này mặc dù rất đơn giản nhưng mà giống như ẩn chứa đạo lý lớn. Sau khi cẩn thận suy nghĩ một phen, hắn cũng có được ích lợi không nhỏ.
Mấy người Lã Khải Minh, Trương Long lên đài. Là ban giám khảo của cuộc thi tài lần này, bọn họ cảm giác trách nhiệm của mình làcực kỳ nặng nề.
Đồng thời, Lã Khải Minh lấy một quyển sách nhỏ ra, nhìn thoáng qua, khép lại, bỏ vào trong ngực, sau đó lấy giọng hô to:
– Lâm sư huynh nói, điều quan trọng nhất của lần so tài này chính là công bằng, công chính, không thể gây thương tích nặng hay tổn thương tính mệnh của đối thủ, chỉ điểm đến là dừng. Đệ tử nội ngoại môn chia nhau xếp thành sáu hàng. Thi đấu…bắt đầu.
Lâm Phàm nheo mắt. Hắn nhớ kỹ là mình chưa nói qua những lời như thế này mà.
Sau đó khi nhìn về phía Lã Khải Minh, hắn lại phát hiện gia hỏa này đang lấy quyển sách nhỏ kia ra, tựa như là đang ghi chép cái gì đó.
Những lời mà Lâm sư huynh vừa nói, Lã Khải Minh đều ghi tạc trong lòng. Càng nghĩ hắn càng kích động, càng nghĩ hắn càng hưng phấn tựa như là linh hồn được thăng hoa vậy.
Ghi chép. Hắn nhất định phải ghi chép đoạn văn này lại, sau này có thời gian, lấy ra kiểm tra tỉ mỉ, nghiêm túc phỏng đoán ý tứ của sư huynh trong lời nói này.
Giờ khắc này, thi đấu đã bắt đầu.
Những đệ tử được gọi tên cũng nhanh chóng lên đài.
Mặc dù ở trong mắt của Lâm Phàm, thực lực của những đệ tử này cũng chẳng ra sao cả, nhưng mà thân là sư huynh, cũng muốn kiểm tra tỉ mỉ, xem như khảo hạch tiêu chuẩn đệ tử trong tông môn. TruyenLau
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Đồ đệ, ngươi nhìn, tu vi của những đệ tử này cũng có thể coi như là không tệ. Thân thể đã được rèn luyện viên mãn, hiển nhiên là không thể bỏ qua công lao của cái Tôi Thể Trì kia của ngươi.
Lâm Phàm cười nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Lão sư, đồ đệ chuẩn bị lại mở thêm mấy chỗ Tôi Thể Trì ở trên Vô Địch phong,hiện giờ chỉ có một tòa đúng là cảm giác là vẫn không đủ dùng.
– Ừm.
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Chỗ tốt duy nhất của Thiên Hà Vương Đỉnh này cũng chính là cái này. Hải Thần tông kia mặc dù có chút buồn nôn nhưng ít ra còn làm một vài chuyện tốt. Website TruyenLau.com
Lâm Phàm cười không nói, Thiên Hà Vương Đỉnh há lại chỉ có chút chỗ tốt đó, chỗ tốt còn nhiều nữa.
Giờ phút này, trên đài thanh âm vang lên không ngừng.
Đệ tử ngoại môn tam phẩm, Trương Vân, thắng.
Đệ tử ngoại môn nhất phẩm, Thôi Binh, thắng.
Đệ tử nội môn tam phẩm, Nghê Như Nguyệt, thắng.

Đối với mỗi một đệ tử, thắng lợi tự nhiên vui vẻ, coi như là thất bại, cũng không hề có bao nhiêu thất vọng. Bởi vì bọn họ từ trong chiến đấu, cảm giác được mình đang dần mạnh lên.
Loại chiến đấu nhẹ nhàng, vui vẻ, lâm ly này thật sự là quá sung sướng.
Lấy ra toàn bộ thực lực giao chiến cùng đối phương, loại cảm giác này thật sự là quá tuyệt vời.
Vân Tiêu cẩn thận quan sát, thỉnh thoảng gật đầu. Nhìn những đệ tử này tỷ thí, cho dù là cùng thi triển một chiêu một thức, nhưng lại khiến cho hắn có cảm giác không giống nhau.
Tựa như là đang mượn dùng thân thể của người khác, diễn luyện công pháp mà mình đã từng tu luyện qua. Trong chốc lát, hắn tựa như là tiến nhập một loại cảnh giới kỳ lạ nào đó.
Lâm Phàm cảm nhận được khí tức này, kinh ngạc quay đầu nhìn sang phía Vân Tiêu. Hắn cũng không ngờ Vân Tiêu hiện tại rõ ràng lại có cảm ngộ.
Nhưng hắn cũng chỉ cười cười, mà không làm gì cả. Có thể trổ hết tài năng từ bên trong vô số đệ tử trở thành một trong số mười vị phong chủ của Viêm Hoa tông, không có một người nào là đơn giản.
– Trận tiếp theo, đệ tử ngoại môn nhất phẩm, Mộ Linh đối chiến Trương Phong.
– Ồ!
Lâm Phàm hơi kinh ngạc. Hắn đúng là còn có một chút ấn tượng với Mộ Linh này. Dù sao vết bớt trên khuôn mặt của nàng quá nổi bật, khiến cho hắn không nhịn được khắc ghi vào đầu.
Khi Mộ Linh nghe được mình sắp lên đài, trong lòng cũng có chút khẩn trương, lại càng nhiều hơn là sự hưng phấn.
Bởi vì Lâm sư huynh vẫn đang ngồi ở trên đài cao để quan sát nàng khiến cho lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi. Sau đó, nàng ngẩng đầu, nhìn về phía trên đài cao, nhìn về phía bóng người tóc dài phiêu dật, một tay chống cằm kia.
Từng cơn gió nhẹ thổi qua.
Ở trong tầm mắt của nàng, ý cười bên khóe miệng của Lâm sư huynh giống như chính là đang cười với nàng vậy.
Các nữ đệ tử ở chung quanh không nhịn được, xì xào bàn tán.
– Các ngươi nhìn Mộ Linh kìa. Nàng ta nhìn Lâm sư huynh đến mức ngây người rồi.
– Đúng là mơ mộng hão huyền. Lâm sư huynh là tồn tại bực nào, nếu như muốn tìm bạn lữ, cũng phải tìm thiên chi kiêu nữ chân chính. Nàng nghĩ mình là ai, sao mà có thể xứng với Lâm sư huynh.
– Xuỵt, nói nhỏ chút. Ta nghe nói Lâm sư huynh không thích các đệ tử nói xấu sau lưng nhau.
– Nhưng Lâm sư huynh cũng thật là có khí chất. Các ngươi nhìn xem, Lâm sư huynh ngồi ở chỗ đó, tư thế cũng tiêu sái như vậy, đẹp trai như vậy.
Lúc này, Thiên Tu quan sát tư thế ngồi của đồ đệ, không khỏi lắc đầu nói:
– Đồ đệ, ngồi cẩn thận đi. Thân là sư huynh thì phải có dáng vẻ của một vị sư huynh.
– Lão sư, cái ghế này quá cứng. Ta ngồi một lúc là cái mông đau.
Lâm Phàm nói.
Lã Khải Minh lần nữa mở miệng nói:
– Đệ tử ngoại môn nhất phẩm, Mộ Linh…
Giờ khắc này, Mộ Linh mới tỉnh lại từ trong mê muội. Sau đó, nàng cúi đầu, nhanh chóng đi lên đài, quay về phía Lã Khải Minh, ôm quyền cúi đầu, nói:
– Xin lỗi sư huynh, ta đang suy nghĩ một chuyện khác cho nên không để ý.
Lã Khải Minh hảo ý nhắc nhở, nói:
– Cố gắng tranh tài, không nên khinh thường.
– Vâng.
Mộ Linh hít sâu một hơi, ở trong lòng cũng đang tự động viên mình.
Khi nhìn thấy bộ dáng của Mộ Linh, Thiên Tu cũng hơi sững sờ, nói:
– Tông ta lại còn có người xấu như vậy sao?
Lâm Phàm liếc mắt nhìn Thiên Tu, nói:
– Lão sư, ngài cũng không nên nói to như vậy. Câu nói này của ngài sẽ làm cho người ta cảm thấy rất đau đớn đó. Cho dù vẻ ngoài có xinh đẹp đến thế nào thì cũng chỉ là hồng phấn khô lâu mà thôi, một quyền đánh nát cũng chẳng phải là cái gì ghê gớm.
– Nữ tử này có dáng người nhất tuyệt, ngũ quan tuyệt đỉnh, chính là cái bớt này có chút…
Thiên Tu cảm thán nói.
– Lão sư, những thứ này mà ngươi đều có thể nhìn ra?
Lâm Phàm sửng sốt. Ánh mắt của lão sư là như thế nào vậy, chỉ lướt qua mà đã có thể nhìn rõ rõ ràng ràng.
Thiên Tu cười không nói, tựa như là tỏ vẻ cao thâm mạt trắc."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu