Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 546: VIÊM HOA TÔNG TA TUYỆT ĐỐI KHÔNG CÓ HẠNG NGƯỜI LẮM MỒM

"Gặp quỷ."
Ếch xanh đứng thẳng bằng hai chân sau, ngóng nhìn về phương xa. Trên mặt ếch màu xanh lá có một giọt mồ hôi trong suốt treo lơ lửng. Dù nó có kiến thức rộng rãi nhưng cũng chưa từng gặp qua chuyện gì như thế này.
Thiên Cương cảnh có thể chiến đấu ngang tay với Bán Thần cảnh, chuyện đùa gì vậy.
Cho dù là trong tinh không ở kiếp trước của nó cũng không có Thiên Cương cảnh nào yêu nghiệt như thế.
Phải biết chênh lệch giữa Thiên Cương cảnh cùng Bán Thần cảnh đã không phải là chênh lệch trên sức mạnh mà là chênh lệch đối với việc điều động thiên địa pháp tắc. Hai bên không thể nào so sánh được với nhau.
"Xanh mơn mởn!"
Ở sau lưng Ếch xanh, Tần Sơn ngã trên mặt đất, thân thể co quắp, còn lẩm bẩm cái tên Xanh mơn mởn do hắn đặt cho Ếch xanh.
Lúc nãy nó suýt nữa thì bị kẻ ngu đần này bóp nổ phổi, cho nên chỉ có thể ra tay đánh ngất kẻ này.
Nguyên bản lão Hắc chỉ quấn quanh Vô Địch phong, một mực không để ý tình hình chiến đấu của Lâm Phàm và Thương Ngộ Đạo. Là cường giả từ thời thượng cổ, hắn căn bản không có để cường giả Bán Thần cảnh vào trong mắt. Chỉ là hắn cũng chưa từng thấy qua, hoặc nghe qua về chuyện Thiên Cương cảnh có thể chiến đấu ngang hàng với Bán Thần cảnh. Nếu như là nói Thiên Cương cảnh tầng chín đỉnh phong có thể chiến đấu ngang tay với Bán Thần cảnh có lẽ còn có chút sức thuyết phục.
Nhưng Lâm Phàm chỉ vẻn vẹn là Thiên Cương cảnh tầng tám mà đã có thể chiến đấu không phân cao thấp cùng Bán Thần cảnh. Chuyện này thực sự quá khủng bố.
Dù vị cường giả Bán Thần cảnh này không giỏi về cận chiến nhưng cũng tuyệt không phải là tồn tại mà Thiên Cương cảnh có khả năng đối mặt.
"Nếu như hắn thành tựu Bán Thần cảnh, vậy thì..."
Ếch xanh đã không dám tưởng tượng tiếp nữa rồi. Nếu như Lâm Phàm thành tựu Bán Thần cảnh, thọ nguyên tăng vọt thì đến khi nào nó mới có thể tự do đây.
"Thương Bán Thần làm sao vậy? Chẳng lẽ ngươi còn thích cảm giác nằm ngủ trong hố sâu như vậy hay sao? Đứng lên đi! Để ta nhìn xem, ngươi còn có thể chống được bao lâu."
Lâm Phàm lơ lửng trên không, lạnh nhạt nói. Đột nhiên, hai mắt đột nhiên sáng lên. Khóe miệng hơi nhếch lên lộ ra ý cười.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Có thanh âm đá vụn lăn xuống, cũng có người từ trong hố sâu đứng lên.
"Càn rỡ!"
Thanh âm ầm ầm vang lên từ hố sâu hình thành sóng âm, đánh thẳng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm thản nhiên đứng ở trong hư không, cho nên hắn nhanh chóng bị sóng âm bao phủ. Nhưng ngoại trừ việc quần áo hơi chấn động, tóc dài lộn xộn thì không có ảnh hưởng gì cả.
Thương Ngộ Đạo chậm rãi đi lên từ hố sâu hiện lên. Lúc này nhìn trạng thái của hắn không phải là rất tốt, thoáng có chút chật vật, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù.
Website TruyenLau.com Lâm Phàm biết lấy thực lực bây giờ của hắn mà muốn đánh chết Bán Thần cảnh thì vẫn còn có chút miễn cưỡng.
Mà hắn cũng đã nhìn ra Thương Ngộ Đạo này không giỏi vật lộn gần ngươi. Đây cũng là chuyện khiến cho hắn cảm thấy có chút đáng tiếc. Con người bây giờ chẳng lẽ cũng không biết vật lộn là việc cực kỳ sảng khoái hay sao. Thịt cùng thịt va chạm, mồ hôi giao hòa cùng với máu mới là nghệ thuật đẹp nhất.
"Ngươi đã triệt để chọc giận ta." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lập tức, Thương Ngộ Đạo giơ tay lên. Bàn tay được hào quang óng ánh bao phủ. Sau đó, một lỗ đen đột nhiên xuất hiện ở giữa lòng bàn tay hắn.
"Hắc Uyên Vô Hạn!"
Thương Ngộ Đạo hét to làm Lâm Phàm giật mình, đây là muốn thi triển đại chiêu hay sao.
Lỗ đen chuyển động, hư không bị hấp thu, ngay cả pháp tắc cũng khó có thể tránh thoát, toàn bộ bị dung nạp trong đó. Bầu trời đột nhiên đen lại, hư không bị hấp thu dẫn đến hư không dòng lũ triệt để bạo ngược.
"Đúng là muốn thi triển đại chiêu."
Lâm Phàm cười, giơ tay lên. Hư không dòng lũ sao? Hắn cũng có thể khống chế thứ này mà.
Cổ Giới Kim Cương Pháp Thân tăng lên tới tầng thứ sáu thì đã có thủ đoạn ngưng kết hư không, về phần cái đồ chơi Nộ Phật Kim Cương kia hoàn toàn không cách nào xứng đôi với mình cả.
Nếu không phải là hắn cảm thấy môn công pháp này có thể tăng cường thân thể thì cũng lười lĩnh ngộ.
"Ngưng!"
Hắn vừa hét lên một tiếng, hư không dòng lũ nguyên bản đang bạo ngược, lập tức ngưng đọng giống như tùy ý bị hắn nắm giữ ở trong lòng bàn tay vậy. Sau đó, Lâm Phàm khẽ động, hư không dòng lũ hình thành nắm đấm to lớn màu đen.
"Thương Ngộ Đạo nếm thử một quyền của ta."
Trong chốc lát, nắm đấm to lớn màu đen đã xông tới trước mặt Thương Ngộ Đạo.
Ầm ầm!
Mặt đất chấn động, một quyền này bộc phát ra quang mang lộng lẫy, hư không dòng lũ nhanh chóng bao trùm Thương Ngộ Đạo.
Chỉ là một quyền này không có một chút tác dụng nào đối với cường giả Bán Thần cảnh cả, khi hư không dòng lũ chạm đến Thương Ngộ Đạo thì nó cũng bị lỗ đen trong bàn tay kia hấp thu.
"Thú vị. Đây là công kích từ xa. Chẳng lẽ cường giả Bán Thần cảnh chỉ biết dạng công kích này hay sao?"
Lâm Phàm có chút hiếu kỳ, dù sao hắn cũng chưa thấy qua được mấy Bán Thần cảnh.
Nhưng nếu như Thương Ngộ Đạo không biểu hiện cường thế một chút thì hắn có thể kết luận Thương Ngộ Đạo chính là Bán Thần cảnh yếu nhất mà hắn từng nhìn thấy.
Đột nhiên, từ trên người Thương Ngộ Đạo, một khí tức kinh khủng bạo phát ra. Sau đó, Thương Ngộ Đạo lật bàn tay một cái, lỗ đen chuyển động càng nhanh hơn, lực hút cường đại đến mức khiến cho Lâm Phàm có cảm giác đứng không vững.
Lỗ đen này tựa như là được tạo dựng từ pháp tắc cùng thần lực, muốn thôn phệ tất cả.
Lâm Phàm nhìn lại, trên người Thương Ngộ Đạo có Thôn Phệ Pháp Tắc quấn quanh. Mà Thôn Phệ Pháp Tắc này cường hãn hơn pháp tắc bình thường rất nhiều. Đây chính là biến hóa xảy ra sau khi bước đột phá Bán Thần cảnh hay sao.
Thôn Phệ Pháp Tắc này thật thú vị.
Nhưng dù vậy, hắn cũng không sợ hãi chút nào. Chẳng phải chỉ là một Bán Thần cảnh nho nhỏ thôi sao? Hiện tại, ta đang vô cùng tự mãn, rất muốn có người đánh chết ta. Với ta, thua không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là thua không được.
Mà ngay khi Lâm Phàm chuẩn bị ra tay trấn áp thì lại không nghĩ rằng, lỗ đen kia đột nhiên tiêu tán.
Chẳng biết từ lúc nào, Thiên Tu đã xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm. Ông chỉ duỗi tay ra, không hề có chút ba động nào nhưng lỗ đen kia cũng từ từ nhỏ dần, hư không trong đó giống như được phóng thích, một lần nữa trở về thiên địa.
"Tốt rồi. Cả hai đừng đánh nữa."
Thiên Tu lạnh nhạt nói, sau đó nhìn về phía Lâm Phàm.
"Đồ nhi, cảm giác như thế nào?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu