Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 493: CHỨNG VỌNG TƯỞNG CỰC KỲ NGHIÊM TRỌNG

– Chúng ta còn cần đi đến lãnh địa của Huyết Nhãn Ma Viên nữa.
Lâm Phàm nói.
– Đi lãnh địa của Huyết Nhãn Ma Viên làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn đi mời cả Huyết Nhãn Ma Viên Vương kia nữa sao? Thú vị!
Tựa như là nghĩ đến chuyện gì vậy, Băng Thiên Ma Long cười nói:
– Vậy chúng ta sẽ đi đến lãnh địa của Huyết Nhãn Ma Viên.
Bị Băng Thiên Ma Long nắm lấy bay lượn, Lâm Phàm cũng không thấy rõ cảnh tượng trước mắt, chỉ cảm thấy một mảnh trắng xóa. Tốc độ này đến cùng là nhanh cỡ nào, hay là nói đã phá vỡ cực hạn, đạt tới một cấp độ khác.
Hắn còn không có suy nghĩ xong thì Băng Thiên Ma Long đột nhiên dừng lại.
– Đến nơi rồi.
Lâm Phàm chấn kinh. Hắn không ngờ chỉ trong nháy mắt mà bọn họ đã đến nơi rồi. Chuyện này sao có thể xảy ra? Tốc độ của Băng Thiên Ma Long này đến cùng là nhanh cỡ nào vậy.
Lúc này, thân hình khổng lồ của Băng Thiên Ma Long nổi bồng bềnh giữa không trung, che kín cả lãnh địa của Huyết Nhãn Ma Viên. Những con Huyết Nhãn Ma Viên sinh hoạt ở nơi này tức giận gào thét, biểu đạt sự bất mãn.
– Mấy nhóc chớ quấy rầy. Đáng ghét.
Ma Long trừng mắt một cái. Cảm nhận được uy áp của Băng Thiên Ma Long, những Huyết Nhãn Ma Viên này đột nhiên run lên, không dám ho he nữa.
– Huyết Nhãn Ma Viên Vương, ngươi mau ra đây đi. Thiên Tu đi Nhật Chiếu tông, rất có thể sẽ bị những tên kia làm thịt. Mặc dù trước kia hắn làm cho chúng ta rất khó chịu, nhưng bất kể nói thế nào, hắn cũng từng là đồng bọn của chúng ta. Ngươi thấy ta nói đúng hay không?
Uỳnh!
Đúng lúc này, một bóng đen khổng lồ xuất hiện.
Huyết Nhãn Ma Viên vốn là rất to lớn, nhưng mà Huyết Nhãn Ma Viên Vương còn to lớn hơn, thân hình không khác gì một ngọn núi cả.
Trong lòng của Lâm Phàm run lên. Hắn thầm nhủ chủng tộc này không thể trêu, những khỉ con này không thể trêu.
Đúng lúc này, hắn cảm nhận được địch ý từ xa truyền lại. TruyenLau.com
Quay đầu tìm kiếm một chút, cuối cùng hắn cũng xác định được mục tiêu.
Thì ra là nó, con Huyết Nhãn Ma Viên đã từng bị tiếng lựu đạn nổ của mình bức bách phải rời xa lãnh địa kia. Không ngờ ở chỗ này hắn lại nhìn thấy nó.
Nhật Chiếu tông, Bình Nguyên Hoang Huyết.
Mặt đất ở nơi này có màu đỏ như máu. Hơn nữa, chỗ này cực kỳ hoang vu, chỉ có mấy tảng đá lớn đứng sừng sững ở chỗ đó. TruyenLau
Phương xa, một tòa Đoạn Đầu đài màu đen được dựng lên, cực kỳ dễ thấy. Đoạn Đầu đài dính đầy máu tươi nhưng bởi vì thời gian đã quá xa xưa, máu tươi đều đã biến thành màu đen.
Một bóng người quỳ ở nơi đó, cúi đầu. Lúc này, toàn thân người này đã bị phong ấn, chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi thẩm phán cuối cùng đến.
Mà ở trong hư không gần Đoạn Đầu đài, mấy trưởng lão đỉnh tiêm của Nhật Chiếu tông đang ẩn nấp, trò chuyện với nhau.
– Không biết Vô Diện Vương sẽ hấp dẫn kẻ nào tới đây nhỉ? Bây giờ, có không ít tổ chức vẫn tiềm phục tại trong tông môn, có lẽ lần này chúng ta có thể dẫn toàn bộ bọn họ ra.
TruyenLau.com Cơ Uyên cười lạnh. Hắn tin tưởng, chỉ cần truyền tin tức này ra thì nhất định sẽ có người đến. Dù sao, lấy trứng chọi đá, cứu vớt đồng bạn,… chẳng phải là chuyện mà người của Viêm Hoa tông thích làm nhất hay sao?
Cung Bản Tàng gật đầu, nói:
– Cơ Uyên, ngươi còn không có thôi diễn ra được địa vị của người này tại Viêm Hoa tông sao?
Cơ Uyên lắc đầu, nói:
– Thôi diễn không ra, nhưng kẻ này tuyệt đối là một đại nhân vật. Không biết lần này sẽ là ai tới, Cát Luyện, Hỏa Dung hay là Khô Mộc… Nếu như lần này, chúng ta có thể chém những lão già này, vậy thì Viêm Hoa tông coi như tổn thất nặng nề.
– Nếu như Thiên Tu tới thì càng tốt, đã lâu lắm rồi, lão phu chưa gặp được người có thể tiếp một kiếm của ta.
Cung Bản Tàng điên cuồng nói, thậm chí có chút chờ mong.
Cơ Uyên lắc đầu, nói:
– Không có khả năng. Thiên Tu làm sao lại đến Nhật Chiếu tông được. Viêm Hoa tông vẫn cần có hắn trấn thủ. Ai đến cũng có khả năng, chỉ có Thiên Tu là không thể.
– Huống hồ, ngươi cho là hắn sẽ đến sao? Mặc dù Vô Diện Vương này rất trọng yếu với Viêm Hoa tông, nhưng cũng không tới mức để Thiên Tu phải rời tông.
– Mà nếu như thực sự là Thiên Tu đến, vậy chúng ta phải lập tức cầu viện Thánh Đường tông. Dù sao chỉ có Thánh Đường tông hỗ trợ, chúng ta mới có thể lưu gia hỏa này lại.
Phương xa.
Một bóng người đang đi trên Bình Nguyên Hoang Huyết. Mặc dù trông rất chậm rãi nhưng mỗi một bước chân của người này đều cách nhau rất xa.
Súc địa thành thốn, đây là chuyện mà chỉ có người cực kỳ mạnh mẽ mới làm được.
Vô Diện Vương quỳ ở nơi đó, sắc mặt bình tĩnh. Hắn không có bởi vì tử vong đến mà cảm thấy e ngại, chỉ muốn yên lặng chờ cái chết giáng lâm.
– Đồ nhi, ta tới…
Đột nhiên, một thanh âm vang lên ở trong tai Vô Diện Vương. Hắn nhanh chóng ngẩng đầu, nhìn về phương xa. Lúc này, một bóng người cầm trường thương đi đến. Mặc dù không nhìn thấy mặt nhưng mà hắn có thể cảm giác được là ai tới…
Thiên Tu biết hành động lần này sẽ cực kỳ nguy hiểm. Nhật Chiếu tông tất nhiên đã biết Vô Diện Vương này chính là đệ tử ký danh của ông cho nên mới tuyên truyền trắng trợn, khiến cho ông phải ra tay.
Mặc dù biết rõ sẽ gặp nguy hiểm nhưng ông cũng tuyệt đối sẽ đi.
Cường giả của Thánh Đường tông cũng tuyệt đối đã tiềm phục tại nơi này. Đã bao nhiêu năm rồi, ông chưa thoải mái đánh một trận cùng bọn gia hỏa này.
Chỉ là lần này, sẽ có một phương đổ máu, lưu lại vết tích vĩnh hằng ở đây.
Lúc này, Thiên Tu đứng ở nơi đó, nhìn về phía Đoạn Đầu đài.
– Tới! Rốt cục có người tới rồi.
Cơ Uyên xuất hiện, nổi bồng bềnh giữa không trung. Cối xay dưới thân nhẹ nhàng chuyển động.
Cung Bản Tàng ôm kiếm trong ngực, bước ra hư không. Kiếm ý lăng lệ, sắc bén, cắt đứt thiên địa.
– Cơ Uyên, Cung Bản Tàng, đã lâu không gặp.
Nhìn về phía hai người, Thiên Tu thản nhiên nói. Ông không có để hai người này ở trong lòng mà là cảnh giác nhìn quanh hư không:
– Lão phu đã tới rồi, các ngươi còn muốn ẩn núp tới khi nào? Chẳng lẽ lúc này các ngươi còn nghĩ đến chuyện đánh lén hay sao?
Không người đáp lại, hư không rất bình tĩnh.
– Thật là khiến người ta phẫn nộ. Thân là người của tông môn đệ nhất trên thế gian mà cũng không dám đi ra đối mặt hay sao? Chẳng lẽ cấc ngươi còn muốn lão phu tự mình động thủ.
Không thấy Thiên Tu làm bất kỳ động tác gì, hư không đột nhiên vỡ ra. Rõ ràng chỉ bằng uy áp mà Thiên Tu đã biến không gian xung quanh thành hư vô.
Cơ Uyên cùng Cung Bản Tàng không hiểu người tới này là có ý gì. Tại sao người này lại hô to đối với một mảnh hư không, còn chấn vỡ hư không nữa?
Trong hư không có giấu người sao?
Giống như là không có đi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu