Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 599: ĐÂY KHÔNG PHẢI LỊCH LUYỆN, ĐÂY LÀ CHUYỂN VỀ

"Không đúng. Cho dù là Thánh Đường tông phát hiện ra tung tích của ngươi thì cũng không nên là năm vị Bán Thần đồng thời ra tay mới đúng. Có phải ngươi đã làm gì hay không?"
Thiên Tu nhìn đồ nhi của mình với ánh mắt quái dị. Ông tuyệt đối không tin tưởng đồ nhi này của mình không làm cái gì cả. Nếu không, trừ phi năm vị Bán Thần kia ăn no rảnh rỗi mới có thể có chuyện bọn họ đồng thời ra tay trấn áp đồ nhi này của mình.
Chỉ là từ chuyện này, ông cũng có thể nhìn ra thực lực của Lâm Phàm rất không tệ, bị năm vị Bán Thần vây công mà còn có thể chạy thoát.
"Lão sư, người nói con có thể làm gì cơ chứ? Conlà một người hữu hảo như thế cơ mà. con chỉ muốn nhân lúc còn trẻ, đi thăm quan các tông môn khác, lãnh hội một chút phong tình, chỉ để tăng trưởng kiến thức mà thôi..."
Nói đến đây, Lâm Phàm phát hiện lão sư híp mắt giống như là muốn nói, biên đi, ngươi cứ tiếp tục biên đi.
"Được rồi, con sẽ nói thật, con chỉ cầm ít đồ mà thôi, hơn nữa còn là thuận tay cầm."
Lâm Phàm nói.
"Ồ. Đồ nhi, ngươi thuận tay cầm ít đồ mà khiến cho Thánh Đường tông phái tận năm vị Bán Thần tới trấn áp ngươi, xem ra những thứ này không đơn giản."
Thiên Tu nhìn Lâm Phàm, nhẹ nhàng nói:
"Đồ nhi, vi sư có phải là người thân nhất của ngươi hay không?"
Lâm Phàm gật mạnh đầu. TruyenLau
"Vâng."
"Vậy thì tốt rồi. Ngươi hãy nói thật đi. Đến cùng là ngươi cầm cái gì vậy? Nếu như là đồ tốt, vi sư giúp ngươi giữ bí mật. Nếu không phải là đồ tốt thì hãy tùy tiện tìm một chỗ mà ném đi. Nào nói đi!"
Thiên Tu hỏi.
Lâm Phàm trầm mặc một lát, cuối cùng thở dài một tiếng, nói:
TruyenLau "Lão sư, con cũng chỉ cầm Đầm Lầy Tử Vong, Cấm Kỵ Sâm Hải, Thiên Không Thành, Vị Ương Cự Tháp, Phong Bạo Địa Cung."
"Chỉ những thứ này thôi sao?"
Thiên Tu kinh ngạc. Thế này là sao? Đồ nhi của mình đi hiểm địa của Thánh Đường tông lịch luyện liền bị truy sát thành dạng này. Ngươi của Thánh Đường tông cũng quá hẹp hòi rồi.
"Đúng vậy. Con chỉ cầm những thứ này mà thôi." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Phàm nói.
"Không có khả năng. Nếu ngươi chỉ đi mấy nơi này lịch luyện, coi như bên trong có bảo bối, bị ngươi cầm thì đó cũng là bằng bản sự. Năm lão bất tử kia tại sao lại vây công ngươi giống như bị kích thích vậy?"
Thiên Tu nghi ngờ hỏi. Thánh Đường tông đường đường là một đại tông môn. Chẳng lẽ bọn họ còn hẹp hòi đến mức không cho phép một tên đệ tử của tông môn khác đến lịch luyện hay sao?
Cho dù là bị phát hiện thì cũng không cần thiết phải phái năm vị Bán Thần đồng thời ra tay.
Lâm Phàm ho nhẹ một tiếng, hơi xấu hổ, nói:
"Lão sư, con không đến mấy chỗ đó để lịch luyện."
"Ngươi không phải đi lịch luyện thì đến mấy chỗ kia làm cái gì?"
Thiên Tu kinh ngạc hỏi.
Lâm Phàm không nói thêm gì, nhanh chóng mở nhẫn trữ vật ra.
"Lão sư, chính ngươi nhìn xem."
Thiên Tu lắc đầu. Ông cũng không biết đồ nhi bảo bối này của mình đang nói cái gì. Chẳng qua là khi tùy ý nhìn vào trong, ông lại triệt để ngây ngẩn cả người.
Trên trán lại có một giọt mồ hôi chảy xuống.
"Đồ nhi, những thứ này là?"
Thiên Tu không biết nên nói cái gì, cả người đều có chút choáng váng.
"Những thứ này chính là mấy hiểm địa kia. Con ngắm qua thấy phong cảnh không sai, lại không có người ngăn cản, liền chuyển cả về. Đồ nhi cũng biết, đây là tự nhiên hình thành, không phải của riêng bất kì ai, có thể dọn đi đó cũng là bản sự. Cho nên con liền thử một lần, ai có thể ngờ lập tức liền chuyển về tới rồi."
Lâm Phàm giải thích.
Đột nhiên!
Hắn phát hiện thân thể của lão sư hơi co quắp, giống như là chỉ cần không chú ý, đều có thể ngã xuống.
"Lão sư, người làm sao vậy? Bây giờ, ngài nói chúng ta nên làm thế nào bây giờ? Dù sao con cũng đã chuyển về tới đây cho nên khẳng định là không thể nào trả lại Thánh Đường tông được."
Nghe vậy, Thiên Tu lại càng thêm choáng váng.
"Đồ nhi, nhẫn trữ vật này của ngươi là ở đâu ra? Làm sao lại lớn như vậy? Rõ ràng ngươi đưa cho ngươi muốn ngươi có ý nghĩ xấu bực này."
"Lão sư, hiện tại đừng nói chuyện về nhẫn trữ vật nữa. Bây giờ, rốt cuộc, chúng ta nên làm cái gì? Ta có thể thề, không đúng, ta không có giết đệ tử của Thánh Đường tông, chỉ có khuân đồ mà thôi."
Vừa dứt lời.
Từng bộ thi thể trôi nổi bay ra từ trong nhẫn trữ vật.
Đây đều là đệ tử của Thánh Đường tông. Bọn họ đang lịch luyện trong hiểm địa nhưng cả hiểm địa đều bị Lâm Phàm thu vào trong nhẫn trữ vật khiến cho mấy người này nhanh chóng bị ngạt chết.
"Thi thể này ở đâu ra?"
Nhìn thấy những thi thể này, Lâm Phàm lập tức kinh ngạc nói, đây không phải hố người sao.
"Hazz!"
Thiên Tu thở dài, nói:
"Đồ nhi, lần này ngươi thực sự là chọc thủng trời rồi. Đối với bất kỳ tông môn nào thì những hiểm địa này đều rất trọng yếu. Nươi không chỉ có dọn sạch một cái mà la tới tận năm cái. Thánh Đường tông không tìm ngươi liều mạng mới là lạ."
"Bất quá may mắn, ngươi gặp phải là năm Bán Thần bình thường kia. Nếu như mấy vị Bán Thần đứng đầu kia ra tay thì ngươi chắc chắn sẽ bị lưu tại Thánh Đường tông."
Lâm Phàm tự nhiên biết, Bán Thần cũng chia cao thấp. Sư phụ của mình vậy khẳng định là một trong những tồn tại lợi hại nhất.
"Chờ một chút. Đồ nhi, ngươi vừa mới nói Thiên Không Thành đúng không?"
Đột nhiên, giống như là nghĩ đến điều gì đó, Thiên Tu sửng sốt, đứng bật dậy.
Lâm Phàm gật mạnh đầu.
"Vâng, đúng là có cả Thiên Không Thành."
Thiên Tu có chút kích động, nói:
"Thiên Không Thành, trong truyền thuyết có nói hiểm địa này là chỗ ở của thần linh. Ta cũng không biết truyền thuyết này là thật hay giả nhưng những Bán Thần kia của Thánh Đường tông đã phong bế một khối khu vực cuối cùng của Thiên Không Thành, không cho ai vào, hiển nhiên trong đó có bí mật không muốn ai biết. Qua nhiều năm như vậy, Thánh Đường tông đều không có thần xuất hiện, hiển nhiên là còn không có người nào lĩnh ngộ được tinh túy ở trong đó."
Nhìn thần sắc mong đợi ở trên mặt lão sư, Lâm Phàm tự nhiên biết lão sư có ý gì.
"Lão sư, con làm thế này cũng là vì Viêm Hoa tông ta mà thoi. Người nhìn tông môn mà xem, chúng ta cũng không có mấy hiểm địa cả. Con chuyển những hiểm địa này về đến đây để đệ tử của tông môn lịch luyện. Chuyện này tốt bao nhiêu."
Thiên Tu do dự một chút, cuối cùng gật đầu, nói:
"Đồ nhi, việc này ngươi làm cũng làm rồi. Ngươi là đồ đệ của vi sư, vi sư cũng không thể ngồi nhìn mặc kệ. Mặc kệ là núi đao biển lửa, vi sư đều đi theo ngươi . Nhưng bọn hắn có nhận ra ngươi sao?"
"Hẳn là bọn họ có nhận ra. Khi đuổi ta, bọn họ một mực hô to tên của ta, nói ta muốn chết, tội đáng chết vạn lần, nhưng ta không để ý tới bọn hắn."
Lâm Phàm nói.
"Vi sư đã minh bạch rồi. Ngươi về trước đi, vi sư nghĩ biện pháp giải quyết đã."
Thiên Tu lâm vào trầm tư. Việc này không đơn giản. Nếu như chỉ là một hai cái hiểm địa loại nhỏ, Thánh Đường tông sẽ không gióng trống khua chiêng đến nhưng bây giờ nhiều hiểm địa như vậy lại còn toàn là hiểm địa cấp cao, bọn họ khẳng định sẽ không từ bỏ.
Lâm Phàm cũng không có quấy rầy lão sư. Hắn nhanh chóng trở lại Vô Địch phong. Hiện tại, hắn cũng muốn đi bế quan, bởi vì điểm tích lũy đủ rồi, điểm khổ tu cũng đủ rồi.
Hắn muốn nhìn xem mình có thể đi đến mức nào."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu