Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 343: TIẾN ĐẾN CỨU VIỆN


Vân Tiêu cùng Đạo Thiên Vương đều rơi vào trầm mặc.
Nhất là Vân Tiêu, trải qua chuyện này, hắn phát hiện suy nghĩ của Lâm Phàm có chỗ khác biệt với hắn.
Đổi lại là hắn thì hắn chỉ sợ cũng không có hào phóng bực này, mới vừa rồi Lâm Phàm đã tiêu tốn bao nhiêu đan dược?
Chỉ sợ đã là một khoản tài phú cực kỳ khổng lồ, cho dù là có bán cả Vân Tiêu phong của hắn chỉ sợ cũng không cách nào gom góp đủ.
Thế nhưng mà đối phương lại mặt không biểu tình, còn vui sướng ban thưởng những đan dược này cho các đệ tử trong tông môn, tên này là hào phóng bực nào.
Mộ Linh nhìn thấy Lâm sư huynh thoải mái vung tay lên, vô số đan dược bay ra. Sự ngưỡng mộ ở trong lòng của nàng bộc phát đến cực hạn.
Vương Phù cũng như thế. Hào khí ném vô số đan dược bực này quả thật là bá đạo, phi phàm. Thậm chí hắn cũng bắt đầu suy nghĩ, nếu như đổi lại hắn là Lâm sư huynh, hắn cũng không biết mình có thể làm được như này hay không.
Giờ khắc này, Vương Phù rơi vào trầm tư, cảm thấy mình cần suy nghĩ cẩn thận về vấn đề này một phen.
Vô Địch phong.
– Đồ nhi.
Thiên Tu nghiêm túc, nói:
– Ngươi thật sự chuẩn bị sẵn sàng rồi sao? Vi sư nhất định toàn lực giúp ngươi.
– Lão sư, ý của ngài là sao?
Lâm Phàm nghi hoặc hỏi. Hắn không biết lão sư có ý tứ gì, nhưng mà hắn phát hiện thần sắc của lão sư rất nghiêm túc tựa như là đang nói về một chuyện rất quan trọng.
– Vị trí tông chủ.
Thiên Tu nói đến bốn chữ này.
Vị trí tông chủ ư?
Website TruyenLau.com Lâm Phàm rơi vào trầm tư. Từ trước đến nay, hắn căn bản không có nghĩ đến việc tranh đoạt vị trí tông chủ. Ý nghĩ duy nhất của hắn vẫn luôn là trở thành người mạnh nhất ở trên thế gian, thuận tiện khiến cho Viêm Hoa tông cường đại lên.
Thế nhưng mà trong khoảng thời gian này, hắn đột nhiên phát hiện Viêm Hoa tông giống như là quốc gia mà hắn đã từng sinh sống ở kiếp trước.
Các loại gió táp mưa sa ập đến như măng mọc sau mưa. Dù Viêm Hoa tông đã vượt qua nhưng vẫn như cũ còn đứng trước rất nhiều gian khó, khổ cực.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Chấp niệm lớn nhất ở trong lòng của hắn chính là trở thành cường giả độc nhất vô nhị ở trên thế gian, làm cho Viêm Hoa tông cường đại, thuận tiện để lão sư ưa khoác lác này của mình hưởng phúc.
Nếu như trở thành tông chủ, trọng trách này sẽ càng thêm nặng nề.
– Lão sư, nếu như đệ tử nói, con không có bất kỳ cái gì hứng thú đối với vị trí này. Ngài sẽ thất vọng sao?
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lâm Phàm nói với Thiên Tu.
– Ngài cũng biết, vị trí tông chủ này không dễ làm, trọng trách phải gánh trên vai rất nặng.
Thần sắc của Thiên Tu trông cực kỳ ngưng trọng tựa như là bị một cái búa lớn đập xuống vậy. Ông nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm trong một lúc lâu, sau đó đột nhiên nở nụ cười.
– Ha ha, đồ đệ của ta, không hổ là đồ đệ ngoan của vi sư. Vị trí tông chủ này có cái gì tốt mà phải tranh đoạt. Nếu không năm đó, vi sư đã chính là tông chủ rồi, sao có thể đến phiên hắn.
Khục!
Lúc này, một thanh âm từ phương xa truyền đến tựa như là tông chủ cảm ứng được lời nói này của Thiên Tu vậy.
Lâm Phàm cười, nói:
– Lão sư, thần sắc nghiêm túc vừa rồi của ngài khiến cho con có chút khẩn trương.
Thiên Tu vỗ vỗ bả vai của Lâm Phàm, nói:
– Đồ đệ, vốn dĩ là vi sư muốn để tông môn dần dần cường thịnh, sau đó đi ra ngoài du lịch. Cả một đời vi sư đều ở trong tông môn, không có thoải mái ra ngoài bao giờ. Nhưng nếu như ngươi muốn làm tông chủ, vi sư cũng không đi nữa. Ta sẽ ở lại tông môn, vì ngươi thủ hộ Viêm Hoa tông.
– Nhưng bây giờ, ngươi không có hứng thú đối với vị trí tông chủ. Chờ sau này khi tông môn cường thịnh lên, ngươi có thể đi cùng với vi sư đến chân trời góc biển nhìn một chút, dù sao đây cũng chính là khát vọng cả đời của lão sư.
Lâm Phàm cười, nói:
– Lão sư, yên tâm, về sau đồ đệ sẽ mang ngài đi ra ngoài du lịch. Trời đất bao la, đồ đệ cũng không có ra ngoài nhìn qua. Cả một đời đều sống tại tông môn, một năm, hai năm thì còn có thể, nếu như là 10 năm, 20 năm thì đồ đệ cũng không chịu được.
– Ha ha.
Thiên Tu cười lớn, nhưng sau đó lại lắc đầu, nói:
– Nhưng vi sư cảm giác ngươi rất thích hợp với vị trí tông chủ. Kỳ thật ngươi có thể cẩn thận suy nghĩ một chút, hiện tại không nên trả lời dứt khoác như thế. Chỉ cần ngươi nguyện ý, lão sư nhất định sẽ ủng hộ ngươi.
– Tốt! Vi sư đi về trước. Lần thi đấu này rất đặc sắc, khiến cho vi sư thấy được một Viêm Hoa tông mới không giống với trước kia. Hy vọng việc tổ chức thi đấu có thể tiếp tục diễn ra nữa.
Tâm tình của Thiên Tu rất vui sướng.
Lâm Phàm mở ra tay, nói:
– Lão sư, số đan dược kia ngài cũng không có đưa ra khen thưởng hay là trả lại cho ta đi.
Vừa dứt lời.
Thiên Tu đã nhanh chóng hóa thành một vệt sáng bay đi xa, trong nháy mắt đã biến mất ở cuối chân trời.
– Đồ đệ, ngươi vừa mới nói cái gì? Vi sư tuổi tác cao, lỗ tai cũng nghễnh ngãng, nghe không rõ ràng.
Lâm Phàm trợn trắng mắt, cũng không muốn nói thêm cái gì nữa.
Thi đấu đã kết thúc. Việc ở tông môn cũng xong rồi. Bây giờ điểm tích lũy còn có một chút, nhưng mà hắn cũng không chuẩn bị tiến hành rút thưởng, mà là muốn tranh thủ thời gian đột phá đến Thiên Cương cảnh.
Đến lúc đó, nói không chừng hệ thống rút thưởng này sẽ có thêm công năng mới không giống với trước kia.
Nhật Chiếu tông tạm thời là mình không đi được.
Nơi đó quá nguy hiểm, mình hẳn là đã bị đánh vào sổ đen. Nếu như lại tiếp tục đi qua, rất khó nói sẽ không đụng phải gia hỏa kinh khủng kia.
Nghĩ đến kiếm ý cuồng bạo kia, hắn cũng có cảm giác khủng bố đến cực điểm. Thiên địa đều như là bị cắt đứt ra vậy.
Mà ở trong vài lời đối đáp, tên kia còn để lộ ra hắn đã từng giao thủ với sư phụ của mình. Đây chẳng phải là nói, tên kia cũng có tu vi tương đương với lão sư.
Nhưng may mắn thần kinh của tên kia có chút không bình thường, mình mới có thể an toàn rời khỏi.
Hôm sau!
Thùng thùng!
Lâm Phàm khôi phục lại từ trong trạng thái tu luyện, bên tai truyền đến tiếng cảnh báo của tông môn. Đây là tiếng báo có khách quý đến tông môn. Sau đó, hắn đẩy cửa lớn của mật thất ra và nhìn về phía sơn môn.
Trên bầu trời, một chiến thuyền to lớn trôi nổi mà đến, sau đó dần dần chậm lại và dừng lại ở trước cửa sơn môn.
Chiến thuyền này không phải là của Nhật Chiếu tông cũng không phải là của Thánh Đường tông mà là một loại chiến thuyền hoàn toàn mới. Chiếc chiến thuyền này có màu nâu tinh khiết, phía trên tựa như là có ẩn chứa một sức mạnh kinh người.
Hắn không biết là cái gì nhưng cũng hóa thành một vệt sáng bay thẳng về phía sơn môn bên kia, muốn xem xem tình huống đến cùng là như thế nào.
Cửa sơn môn.
Khi Lâm Phàm đến được nơi đó, tông chủ cùng toàn bộ trưởng lão đã đi ra.
– Lão sư, đây là cái gì?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu