Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 386: HƯ KHÔNG SINH LINH


Mục đích hắn tới nơi này chính là tiến vào mật tàng Vạn Quật, tìm kiếm bảo bối cất giữ ở bên trong.
– Ếch xanh, ngươi nói bên trong mật tàng Vạn Quật kia hẳn là có bảo bối đi.
Ếch xanh cũng không dám xác định, nói:
– Hẳn là có đi.
– Cái gì gọi là hẳn là?
Lâm Phàm nhìn ếch xanh. U Minh Hắc Mãng kia còn dễ nói, nhưng mà ếch xanh này lại rất hay không thành thật. Mặc dù nó sẽ không phản bội mình, nhưng mà tuyệt đối sẽ ẩn tàng rất nhiều chuyện. Nhưng hắn cũng không vội, cái gì đến thì từ từ sẽ đến. Nếu như có cái gì là lập tức đều moi ra hết, vậy thì thật không có ý nghĩa, không chút thú vị.
– Khẳng định có.
Ếch xanh biến sắc, tự tin nói:
– Bên trong mật tàng Vạn Quật kia nhất định có bảo bối.
Tiểu Hắc hiện tại cũng đổi tên gọi Lão Hắc.
– Mật tàng Vạn Quật là chỗ do Vạn Quật lão tổ sáng tạo, hẳn là có cất giữ một vài thứ gì đó của Vạn Quật lão tổ, nhưng cũng không biết lúc hắn xé rách hư không rời đi, hắn có mang đi hay không.
TruyenLau.com – Xé rách hư không.
Lâm Phàm trầm mặc một lát, nói:
– Hắn có thể xé rách hư không ở trong này mà hiện tại ta đã là cường giả Thiên Cương cảnh nhưng không có cách nào xé rách. Xem ra Vạn Quật lão tổ này rất lợi hại. TruyenLau.com
Lão Hắc gật đầu, nói:
– Vạn Quật lão tổ là cường giả đã sớm thành danh từ vạn năm trước, thủ đoạn phi phàm. Mà vùng thiên địa này chính là do hắn mở ra. Cho nên hắn muốn xé rách hư không tự nhiên là đơn giản đến cực điểm.
Cường giả sao? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đó là mong ước của Lâm Phàm và hiện tại hắn cũng đang một mực đi thẳng theo phương hướng này.
Thậm chí hắn đã nghĩ kỹ, chờ sau khi hắn trở thành người mạnh nhất trên thế gian này thì chỉ có hắn mới có thể gọi là cường giả, người khác đều gọi là kẻ yếu. Mà bây giờ, hắn thừa nhận mình là kẻ yếu, bởi vì hắn biết có người càng mạnh mẽ hơn.
Vừa ngờ còn có người mạnh mẽ hơn hắn, máu tươi trong cơ thể hắn liền sôi trào lên.
– Đi! Chúng ta đi mật tàng Vạn Quật thôi.
Hắn cũng đã không muốn đợi nữa rồi. Hiện tại, hắn chỉ muốn tranh thủ thời gian tiến vào mật tàng, nhìn xem ở trong đó đến cùng là có bảo bối gì.
– Chủ nhân, có khi là chúng ta vẫn đừng nên đi.
Ếch xanh có chút kính sợ đối với chỗ kia. Theo hắn thấy bây giờ đi chính là muốn chết.
– Ta bảo đi thì phải đi. Đừng nói nhảm nhiều như vậy.
Lâm Phàm nhanh chóng nắm ếch xanh ở trong tay, nói:
– Ngươi tranh thủ thời gian dẫn đường đi! Đừng có nói nhảm nữa!
– Chủ nhân, ngài bóp ta đau. Ngài không cần trừng ta, ta nhát gan. Ngài cứ đi về phía trước, một mực tiến về phía trước.
Ếch xanh oa oa kêu to. Nó đã tuyệt vọng rồi. Rơi vào trong tay kẻ liều mạng này, sau này nhân sinh của nó sẽ cực kỳ bi kịch.
Nhớ lại trước kia, khi còn là hình người, rõ ràng nó đang ngao du tại trên chín tầng trời, tự nhiên lại bị người gõ ám côn. Khi tỉnh lại thì nó thấy mình đã ở trong cơ thể của một con ếch xanh không có chút nào tu vi nào. Nó cố gắng kéo dài hơi tàn, mãi mới chờ được đến lúc hi vọng tiến đến thì lại gặp được kẻ liều mạng này, nhanh chóng bị bắt lại, trở thành yêu sủng.
Nghĩ lại mấy vạn năm này, cuộc đời nó đơn giản là vô cùng thê thảm.
Lão Hắc cuốn lên yêu khí ngập trời, đi theo ở phía sau.
Hắn không biết mật tàng Vạn Quật ở nơi nào. So với kẻ đã sống ở nơi này vài vạn năm như ếch xanh thì hắn cũng giống như Lâm Phàm vậy, chỉ là kẻ ngoại lai mà thôi.
Càng xâm nhập sâu, tình huống chung quanh phát sinh biến hóa càng rõ ràng.
Bầu trời dần dần tối lại, bóng tối có màu xám, thậm chí còn có sấm sét đánh thẳng xuống, thanh thế ngập trời, trông có vẻ cực kỳ khủng bố.
Phần phật!
Cương phong thổi đến, xé rách tất cả. Cho dù là mặt đất cứng rắn như sắt cũng bị gió cắt đứt tạo thành vô số vết nứt, ngay cả ngọn núi gập ghềnh cũng bị tiêu diệt.
– Đây là cương phong. Năm đó ta chính là bị cương phong này ngăn cản ở bên ngoài. Thiên Cương cảnh trở xuống chạm vào đều sẽ bị xoắn thành mảnh vỡ.
Ếch xanh ngưng trọng nói. Đối với những đồ chơi này, nó đã quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Năm đó lúc đến nơi này, nó liền bị cản ở chỗ này, không có cách nào tiếp tục thâm nhập sâu hơn.
– Kì quái.
Đột nhiên, ếch xanh phát hiện chỗ không đúng.
– Có cái gì kỳ quái vậy?
Lâm Phàm cảm giác ếch xanh này đang thật sự là ngạc nhiên. Nếu như không phải là biết lịch duyệt của ếch xanh này rất cao, hắn chỉ sợ cũng sẽ cho rằng nó là một tên nhà quê.
Ếch xanh trầm tư một lát, nói:
– Lúc trước kia, khi ta tới đây, có không ít yêu thú cường đại sinh sống ở trong cương phong này. Tại sao hiện tại lại không có bất kỳ con yêu thú nào?
– Lần trước ngươi tới là lúc nào?
Ếch xanh nói:
– Sáu ngàn năm trước.
Một mực trầm mặc không nói như lão Hắc cũng phải mở miệng:
– Sáu ngàn năm trước. Ngươi nghĩ rằng yêu thú cũng giống như con ếch xanh khốn khiếp nhà ngươi, có thể sống lâu như thế sao?
– Lão Hắc, hiện tại chúng ta đều có cùng một chủ nhân, là người trên cùng một thuyền. Ta hi vọng con Hắc Mãng già như ngươi có thể tôn trọng ta một chút.
Ếch xanh bắt đầu giảng đạo lý, không giống làm càn lúc trước như vậy.
Là những người đồng mệnh tương liên, nó tự nhiên muốn giữ gìn mối quan hệ.
Lâm Phàm nhìn chằm chằm chung quanh, ở đây không có bất cứ vật gì cả. Về phần những con yêu thú sinh sống ở trong cương phong mà ếch xanh nói tới, hắn không nhìn thấy. Nhưng có thể sinh tồn trong này thì thực lực tất nhiên không yếu, khẳng định đều có tu vi là Thiên Cương cảnh.
Cũng không lâu lắm, cương phong biến mất. Tình cảnh trước mặt ngược lại khiến cho Lâm Phàm hơi kinh ngạc.
Mật tàng Vạn Quật này có chút ghê gớm.
Trước mắt.
Từng tầng hư không như những tờ giấy đơn bạc đè lên nhau.
– Phải có năng lực cỡ nào mới có thể làm ra cảnh tượng bực này.
Lão Hắc sợ hãi than thở. Năm đó, ở trước mặt Vạn Quật lão tổ, hắn còn chưa kịp thi triển đại chiêu thì đã bị trấn áp, cho nên cũng không biết rõ thực lực chân thật của Vạn Quật lão tổ là cường đại đến mức nào."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu