Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 715: TA, LÂM PHÀM, CÔ ĐƠN, TĨNH MỊCH

Cửa sơn môn Viêm Hoa tông.
Hai tên đệ tử đứng nghiêm canh cửa, đôi mắt nhìn chăm chú vào phương xa, bản thân bọn hắn mang trọng trách rất nặng.
Lữ sư huynh từng nói với bọn họ, không nên xem thường việc thủ hộ tông môn, đây là một chuyện vô cùng quan trọng, đại diện cho hình tượng của tông môn. Cho nên đối với bất kỳ một đệ tử canh gác tông môn nào, bọn họ đều sẽ xuất ra toàn bộ tinh khí thần.
Lúc này, trên không chấn động, một bóng người xuất hiện.
"Lâm sư huynh đã trở về.
Hai tên đệ tử hô lớn. Bọn họ rất sùng bái Lâm sư huynh."
Bây giờ uy danh Lâm sư huynh đã lan truyền khắp tông môn, trong cái nhìn của bọn họ, quả thực là khiến tông môn hãnh diện.
"Hoan nghênh Lâm sư huynh trở về.
Các đệ tử hưng phấn hô."
"Ừ."
Lâm Phàm ở trên không gật đầu, sau đó mang vẻ mặt sống không còn gì tiếc nuốt bay vào sâu trong tông môn.
Đệ tử nhìn bóng người trên không thì rất nghi hoặc:
"Ngươi có phát hiện không, dường như Lâm sư huynh không được vui."
"Ừ, nhận ra chứ, Lâm sư huynh luôn tinh thần phấn tràn ngập ánh mặt trời đột nhiên trở nên chán chường. Này, ngươi bị làm sao vậy?"
Website TruyenLau.com Tên đệ tử đứng bên cạnh cắn áo, nước mắt rơi đầy mặt, biểu tình rất đau khổ:
"Lâm sư huynh bị làm sao vậy? Chẳng lẽ gặp chuyện gì sao?"
Bụp bụp!
Nguồn copy từ TruyenLau.com Đệ tử bên cạnh vỗ vào lưng đối phương:
"Sao có thể chứ, Lâm sư huynh sao có thể gặp chuyện gì, chúng ta phải tin tưởng Lâm sư huynh."
"Haizzz!
Lâm Phàm thở dài, không còn sức lực. Theo lý mà nói, sau khi đột phá tới Bán Thần hắn phải rất vui sướng mới đúng. Hôm nay hắn thật sự không có bao nhiêu cảm giác hưng phấn, ngược lại còn cảm giác cuộc sống sau này có lẽ sẽ vô cùng tĩnh mịch, giống như sư phụ mình, suốt ngày ngồi đợi trong núi, không có bất kỳ chuyện gì để làm."
Nhìn giới thiệu về rút thưởng thì có thêm một rút thưởng kim cương nhưng như vậy thì có ích lợi gì, cuộc sống vốn không thú vị có rút ra nhiều thứ hữu dụng hơn nữa thì có thể làm gì. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Các đệ tử đi ngang Vô Địch phong nhìn thấy Lâm sư huynh đều cung kính cúi chào nhưng bọn họ phát hiện sư huynh dường như đã thất thần, không biết là có chuyện gì xảy ra.
"Sư huynh, làm sao vậy?"
Lữ Khải Minh nghe nói Lâm sư huynh đã trở về nhưng cực vô tình, khiến gã kinh hãi. Tình huống như vậy gã chưa từng thấy bao giờ thế nên vội vàng chạy qua hỏi thăm tình huống.
"Sư đệ, chuyện này... Haizzz, không nói nữa, ngươi đi đ! Ta muốn yên tĩnh.
Lâm Phàm muốn nói gì đó nhưng sau đó lại thôi, lắc đầu rời đi."
Lữ Khải Minh muốn đuổi theo cuối cùng vẫn dừng bước, trầm tư suy nghĩ.
"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"
Gã nghĩ mãi không ra, sau đó lẩm bẩm:
"Chẳng lẽ sư huynh bị tình cảm tổn thương sao?"
Trên đỉnh núi, Lâm Phàm yên lặng ngồi chống cằm, nhìn chân trời mênh mông vô bờ phía xa lâm vào trầm tư.
Còn tình huống của Lâm Phàm đã truyền ra khắp tông môn. Các đệ tử đều biết Lâm sư huynh đã trở về nhưng tâm tình dường như không được tốt lắm, không nói gì cả, thậm chí khuôn mặt còn có vẻ ưu sầu. Điều này khiến cho không ít đệ tử lo lắng. Bọn họ coi Lâm sư huynh là thần tượng, sao có thể trơ mắt nhìn Lâm sư huynh ưu sầu như vậy.
Một vài nữ đệ tử muốn dùng tấm lòng rộng lớn ôm ấp Lâm sư huynh nhưng lại sợ Lâm sư huynh không muốn. Thực sự là lo chết người.
Trên đỉnh Thiên Tư.
"Sư huynh, nhanh đi xem đồ nhi bảo bối của huynh kìa. Đệ tử trong tông môn nói, sau khi nó trở về thì rầu rĩ không vui, có khi nào ở bên ngoài xảy ra chuyện gì không!
Hỏa Dung nói. Đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy biểu tình đó của tên nhóc, giống như xảy ra chuyện lớn gì vậy."
"Hả?
Thiên Tu ngây người, dường như hơi kinh ngạc. Ông cảm giác đồ nhi của mình sao có thể rầu rĩ không vui, sau đó đứng dậy
Lão phu đi xem."
Sau đó lao về phía Vô Địch phong.
Loại chuyện khiến cho tâm tình hắn rầu rĩ không vui nếu không phải là tình thương tâm thì nhất định là có tâm sự quấn thân, nếu không cố gắng giải quyết thì sau này sẽ xảy ra chuyện lớn.
Vô Địch phong.
Thiên Tu hiện thân, nhìn thấy đồ nhi mình ngồi ở phương xa, trong lòng cũng rất đau:
"Đồ nhi bảo bối, con làm sao vậy, đừng dọa thầy sợ."
"Sư phụ, người đã tới ạ."
Lâm Phàm quay đầu, vẻ mặt sống không còn gì tiếc nuối, khiến tim trong ngực Thiên Tu trật nhịp, không biết xảy ra chuyện gì.
Thực lực đã tới bực này rồi mà còn có thể có chuyện gì ảnh hướng tới tâm trí thì chắc chắn không phải chuyện thường, phải hỏi rõ mới được.
"Đồ nhi, con bị sao vậy? Bị người ta bắt nạt sao? Nói với thầy đi, thầy đi báo thù cho con.
Thiên Tu vội vàng hỏi. Tuy ông tin tưởng thực lực của đồ nhi mình nhưng người bên ngoài có thực lực bắt nạt đồ nhi mình thì vẫn có."
Thân là sư phụ, thời khắc để biểu hiện cuối cùng cũng tới, ông có chút không thể chờ đợi được.
"Đồ nhi, cứ can đảm nói với thầy đi, thầy lập tức ra khỏi tông đi báo thù cho con, bắt tên đó tới trước mặt con cho con tự tay xử lý gã."
Thiên Tu trưng ra bộ dạng thân làm sư phụ, không cần sợ bị người ngoài bắt nạt, sư phụ sẽ bảo hộ con.
"Haizzz
Lâm Phàm lắc đầu
Sư phụ ngồi đi, từ từ rồi con nói với người."
Nhìn bộ dạng đồ nhi mình như vậy, trong lòng Thiên Tu đã có lửa giận thiêu đốt rồi. Đồ nhi đã từng vui sướng, có chí tiến thủ đã biến mất, điều này khiến ông cực đau lòng.
Xem bộ dạng này chắc chắn đã gặp phải đả kích to lớn ở bên ngoài, mà người tạo ra cái đả kích khiến đồ nhi mình thành thế này cũng không phải người thường. Bất kể là ai, cho dù là thiên vương lão tử, Thiên Tu ông cũng sẽ kéo đối phương xuống ngựa, báo thù cho đồ nhi bảo bối của mình."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu