Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 683: HÔM NAY AI CŨNG ĐỪNG NGHĨ ĐƯỢC YÊN ỔN

"Không có gì đáng nói cả, một vị Thánh tử nào đó của Thánh Đường Tông ở nơi hiểm địa giết sư đệ ta, lần này tới chính là muốn các người giao người ra đây cho ta."
Lâm Phàm nhìn về phía Đán Ác Quân Chủ, mở miệng nói, lần này tới hắn đã chuẩn bị tinh thần để chiến đấu, đã lâu rồi chưa được thỏa thích đánh nhau, nếu quả thật không nể mặt mũi thì đánh luôn.
Đán Ác Quân Chủ cười to:
"Ha ha ha! Lâm phong chủ, chuyện đòi người này thật là không nói đạo lý mà. Nơi hiểm địa vốn là nơi xem thiên mệnh, người này tu hành không tới nơi tới chốn bị chém chết, không phải là chuyện rất bình thường sao? Nếu như bị giết, lại đến đòi người, thật là vô lý mà."
"Theo ta thấy, việc này bỏ qua đi, Lâm phong chủ hà tất gì phải làm như vậy."
Trong lòng Đán Ác cười thầm, không nghĩ tới lại là chuyện nhỏ nhặt này.
Lâm Phàm lên tiếng cười:
"Đúng, ta chính là không thích nói đạo lý đó, có lúc nào ngươi thấy bản phong chủ ta nói đạo lý không, nếu không giao người ra thì gọi tất cả quân chủ của tông môn ra đây cho bản quân chủ, chiến một trận sinh tử xem ta có thể giết được bao nhiêu tên."
Lập tức, một cỗ sát ý tản ra từ người Lâm Phàm. Đán Ác Quân Chủ nhíu mày, ông ta cảm nhận được cỗ sát ý này, có lẽ đối phương thật sự không phải là nói đùa. Hơn nữa với hiểu biết của ông ta, tên tiểu tử này thực lực rất mạnh, mấy vị quân chủ trong tông môn cũng không phải là đối thủ của hắn, nếu quả thật hắn ra tay độc ác chỉ sợ thật sự sẽ có người chết.
"Lâm phong chủ, ngươi đã nói như thế, vậy trả lời xem, Thánh tử giết sư đệ ngươi là ai?"
Đán Ác Quân Chủ hỏi.
"Không biết!"
Lâm Phàm nói.
Đán Ác Quân Chủ nghe thấy vậy, lập tức cảm thấy buồn cười: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Lâm phong chủ, ngay cả người giết cũng không biết, mà đã đi đòi người, tông ta có 1999 Thánh tử, muốn tra ra thì phải tra đến lúc nào chứ?"
Lần trước giết một Thánh tử, hẳn là chỉ còn lại 1998 người.
"Đã không biết, vậy thì giết toàn bộ, không được sao?"
Hắn nói câu này mà không hề có chút vấp váp nào, tộc độ tu hành của Thánh tử Thánh Đường Tông thật sự là quá chậm, mặc dù là người cùng một thế hệ nhưng căn bản cũng không cùng đẳng cấp. Vốn đinh lấy những Thánh tử này làm bàn đạp, hiện tại xem ra hoàn toàn không cần để ý đến.
"Lâm phong chủ, ngươi quá càn rỡ rồi đó." TruyenLau.com
Đán Ác Quân Chủ nhíu mày, trong lòng cảm thấy không ưa, không nghĩ hắn lại ăn nói ngông cuồng như thế, dám nói muốn chém giết toàn bộ Thánh tử Thánh Đường Tông, thật đúng là nghĩ viển vông.
"Đừng nói nhảm với ta, nếu không giao người ra, ta sẽ chặt từng tên Thánh tử một."
TruyenLau.com Lâm Phàm khoát tay, không muốn nói nhiều, đợi lát nữa giải quyết xong Thánh Đường Tông, còn phải đến Vĩnh Hằng Tông nên rất bận rộn đó, không có thời gian để lề mề đâu.
"Còn có, ngươi đừng nói nhảm nữa đi, gọi người đứng đầu của tông ra đây, thực lực ngươi quá yếu, đánh ngươi chẳng có chút thú vị nào cả."
"Ngươi..."
Đán Ác Quân Chủ phát cáu, người này sao lại toàn nói những lời khiến người ta cảm thấy khó nghe vậy, quá kiêu ngạo và ngông cuồng.
"Quá đáng, chẳng lẽ chỉ cho ngươi giết người, không cho phép người khác giết người hay sao?"
"Nói nhảm, bản phong chủ giết người, các ngươi có thể vây giết ta, bây giờ Thánh tử Thánh Đường Tông các ngươi giết sư đệ ta, bản phong chủ đến là muốn trả thù. Hiện tại đang đứng ở cổng lớn của tông, nếu không thì có năng lực thì giết ta, không để ta mang người rời đi, đừng nói nhảm nữa, cho ngươi mười khắc, nếu vẫn không gia người ra ta lạp tức động thủ."
"Cuồng vọng."
Ngay lúc đó Lôi Đình Quân Chủ xuất hiện:
"Đán Ác sư huynh, tên này ngông cuồng vô cùng, nói nhảm với hắn nhiều như vậy làm gì, vây giết hắn, cho dù là Thiên Tu cũng sẽ không nhiều lời."
"Không đủ, thêm mấy người nữa đi."
Lâm Phàm vặn cổ, biết rõ rằng nếu muốn mang người của Thánh Đường Tông đi mà không cần động thủ là điều không thể nào xảy ra.
"Con mẹ nó, cái tên này chảnh như vậy, mẹ ngươi có biết không?"
Thánh chửi Chế Tài xuất hiện, sau đó nhìn về phía Đán Ác Quân Chủ:
"Sư huynh, huynh còn do dự cái con mẹ gì vậy, chiến đấu đi chứ, đánh hắn đi."
"Chế Tài, ta cược với ngươi một ván, chúng ta cược xem Đán Ác sư huynh có chiến đấu hay không. Ta cược huynh ấy có, đến ngươi đấy."
Thánh cược Thần Trật cũng xuất hiện.
"Lâm Phàm, ngươi thân là phong chủ Vô Địch Phong của Viêm Hoa Tông, thật sự quá ngông cuồng rồi, chẳng lẽ thật sự không sợ hai tông sẽ gây chiến sao?"
Phiêu Thánh Hỗn Loạn đứng lơ lửng trên không, trong ánh mắt tràn ngập lửa giận.
Các đệ tử Thánh Đường Tông, nhìn thấy trên không trung cảm thấy khinh hãi vô cùng. Sáu vị quân chủ xuất hiện, đây chính là đội hình dũng mãnh vô cùng mà đối phương chỉ có một người, thế nhưng lúc đối mặt với sáu vị quân chủ lại không hề có chút sợ hãi nào, việc này khiến bọn họ không dám tin.
"Đậu, các huynh đệ sợ cái quần què gì. Chúng ta lên, đánh nhừ tử cái tên đần độn này đi."
Thánh chửi Chế Tài nổi giận hét lên một tiếng, Thủ Đương Kỳ Trùng, Pháp Tắc Chi Lực, Hùng Dũng Bành Phái, đột nhiên đánh về phía Lâm Phàm.
"Chế Tài, đừng manh động."
Đán Ác Quân Chủ vội vàng hô lên, nhưng đã quá muộn rồi, Chế Tài đã ra tay, sau đó nhìn về phía mấy vị quân chủ khác, không còn cách nào khác chỉ có thể ra tay thôi.
Lâm Phàm nhìn sáu vị quân chủ, lúc nhìn thấy Chế Tài, cả người đột nhiên biến mất ở chỗ đó, mà khi xuất hiện lại ở ngay trước mặt Chế Tài. Sau đó bàn tay nhanh chóng chộp lấy mặt của Chế Tài, nhấc lên cao, năm ngón tay bóp, sức mạnh ở đầu ngón tay bộc phát, sau đó ngay lập tức đánh một quyền vào lồng ngực của đối phương. Một cỗ sức mạnh cuồng bạo trực tiếp đánh thẳng vào người, xuyên qua lồng ngực Chế Tài, sau đó ném ông ta sang một bên."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu