Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 468: THẬT SỰ LÀ KẺ YẾU, KHÔNG CHỊU NỔI MỘT ĐÒN


Lâm Phàm phải nhanh chóng rời khỏi lãnh địa của Thiên Yêu Hồ tộc.
Không phải là hắn không muốn đi vào, mà là nếu đi vào thì hắn cũng không biết nên làm gì.
– Hazz. Điểm tích lũy mênh mông như vậy mà bởi vì liên quan tới Đạo Thiên Vương nên không thể thu hoạch. Thật là có chút đáng tiếc.
Phương xa.
Một khu đất khô cằn, không có cây cối, có lẽ đây chính là đầm nước bỗng nhiên khô cạn mà Đạo Thiên Vương nói tới.
Nhìn qua, Lâm Phàm cũng có thể thấy đầm nước này rất lớn. Nhưng giờ phút này, nơi này chỉ còn lại chút bùn đất hơi ướt át tạo thành khác biệt to lớn đối với cảnh vật chung quanh. Mà ở giữa đầm nước kia thì là có một cái hố sâu, cái hố này nối với nguồn nước dưới lòng đất.
Dòng nước vốn nên chảy liên tục không ngừng. Nhưng hôm nay, nó lại khô cạn.
– Chuyện khác thường xảy ra tất có nguyên nhân đặc thù. Căn cứ vào đầu óc thông minh của ta phỏng đoán, trong này tuyệt đối có vấn đề.
Lâm Phàm lẩm bẩm một mình. Từ trước tới nay, đối mặt với tình huống không biết mà kỳ lạ, hắn đều sẽ điều tra rõ ràng. Có đôi khi bảo bối chính là giấu ở trong đó, chỉ là bị cảnh tượng giả dối ở mặt ngoài lừa gạt mà thôi.
Đáp xuống trong vũng bùn, Lâm Phàm lập tức nhìn về phía hố sâu kia.
– Xuống dưới tìm kiếm thì có thể sẽ phát hiện cái gì đó, nhưng cách này quá phiền phức. Ta vẫn là nên dùng biện pháp nhanh nhất để giải quyết đi.
Trầm mặc một lát, Lâm Phàm không có suy nghĩ nhiều nữa. Hắn giơ tay lên, năm ngón tay nắm chặt, đột nhiên đánh tới phía vũng bùn.
– Vũng bùn sôi trào lên đi cho ta.
Sức mạnh mênh mông nhanh chóng từ nắm đấm đánh vào bùn đất. Mặt đất đột nhiên chấn động một chút, sau đó nứt toác ra, vô số đá vụn bắn tung tóe lên trời.
Xoạt xoạt!
Vô số vết rạn lan ra bốn phương tám hướng xung quanh. Toàn bộ bùn đất hãm sâu xuống dưới.
– Từ trong hố sâu đi vào là hành vi ngu xuẩn cỡ nào. Chẳng lẽ thật coi Lâm Phàm ta là kẻ ngu hay sao? TruyenLau.com
Hắn cười lạnh. Nếu như là tình huống bình thường.Miệng hố sâu nhỏ bé như vậy xuất hiện, khẳng định là muốn dụ người khác tiến vào. Sau đó, ở sâu trong lòng đất tối tăm không ánh mặt trời kia, hung thủ sẽ nuốt gọn con mồi. Thật đúng là nghĩ hắn ngốc hay sao?
Về phần bảo bối có thể bị một quyền đánh nát hay không? Vậy căn bản là chuyện không thể nào xảy ra.
Bảo vật mà có thể bị một quyền của hắn đánh nát vậy còn có thể gọi là bảo vật hay sao? Chỉ có thể nói là rác rưởi mà thôi. Chỉ có những thứ có thể chịu đựng được uy lực của một quyền này thì mới có tư cách trở thành bảo vật hỗ trợ cho hắn lớn mạnh.
Mặt đất chấn động. Lâm Phàm cũng không ngờ bùn đất này nặng nề như vậy. Khi một quyền của hắn đánh xuống tựa như là nhận lấy trở ngại gì vậy, cho nên không có cách nào tiếp tục đâm sâu xuống dưới.
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Ta còn thực sự không tin.
– Địa Diệt Thiên Hoang!
Sức mạnh cường hãn hơn bạo phát ra. Nắm tay của hắn cũng lóe sáng. Hư không lập tức bị vỡ ra, căn bản là không thể ngăn cản.
Website TruyenLau.com Đá vụn không ngừng vỡ nát. Bùn đất ẩm ướt ở mặt ngoài đã bị sức mạnh của một quyền này hủy diệt. Những tảng đá cứng rắn nhất giấu ở bên trong càng là hóa thành mảnh vỡ, không ngừng bắn lên trên không trung.
Lâm Phàm đứng tại chỗ, thân thể không ngừng hạ xuống. Đầm nước này không ngừng chìm xuống mà bùn đất bên bờ lại không ngừng nổi lên.
Lập tức, phía dưới, một khí tức xuất hiện để hắn cảm giác được có sinh vật tồn tại ở bên trong.
– Nhân loại đáng giận kia, bản tọa chọc giận ngươi hay sao? Tại sao ngươi lại hủy chỗ tĩnh tu của ta?
Một tiếng gầm thét vang lên. Chấn động thiên địa, một đám sương mù màu xanh lá chui ra từ sâu trong lòng đất rồi nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía. Những nơi sương mù này đi qua, không gian đều tư tư rung động tựa như là bị ăn mòn vậy.
– Sương mù thật lợi hại. Quả nhiên là có thứ gì đó giấu ở phía dưới.
Lâm Phàm cảm thấy hưng phấn. Không ngờ mọi chuyện quả thật như mình suy nghĩ vậy, có sinh vật cường đại sống ở phía dưới.
Chẳng lẽ là một con yêu thú cường đại nào đó sinh hoạt ở bên trong hay sao?
Phanh phanh!
Bùn đất dưới chân hắn đột nhiên nâng lên. Gò đất càng ngày càng lớn giống như là tùy thời đều sẽ nổ tung vậy.
– Thật đúng là có chút nguy hiểm.
Lâm Phàm nhanh chóng bay lên không trung, nhìn tình huống phía dưới.
– Này, ngươi rốt cuộc là thứ gì vậy? Mau đi ra đây! Đầm nước lớn như vậy mà ngươi cũng con mẹ nó có thể nuốt. Thật đúng là quá trâu.
Hiện tại hắn cảm thấy rất ngạc nhiên, bởi vì hắn không biết trong này đến cùng là có cái gì đang ẩn giấu, đến cùng là yêu thú nào lại có khẩu vị lớn như thế.
– Đồ hỗn trướng, những kẻ dám can đảm chọc ta đều không có kết cục tốt. Ta muốn nuốt sống ngươi.
Ầm!
Gò đất nổ tung. Tám cái đầu rắn to lớn đung đưa trên không trung. Mỗi một cái đầu rắn tuy có nhan sắc khác nhau nhưng đều vô cùng dữ tợn. Khoang miệng đẫm máu càng khiến cho con yêu thú này trông có vẻ khủng bố.
– Đây là yêu thú gì?
Lâm Phàm sững sờ. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn phát hiện con yêu thú này rất giống Bát Kỳ Đại Xà trong truyền thuyết ở kiếp trước.
Mặt đất chấn động. Con rắn tám đầu khổng lồ này từ trong đất bùn không ngừng leo lên. Tám đôi mắt đỏ rực, to như đèn lồng nhìn chằm chằm Lâm Phàm.
Thân thể dần dần nổi lên, tám cái đuôi ở sau lưng không ngừng đung đưa.
Lúc này, hắn rất phẫn nộ. Không ngờ có người dám can đảm quấy rối hắn chữa thương. Chuyển thế chi thân của hắn không hiểu thấu bị người giết chết tại vực sâu Vạn Quật khiến cho hắn chỉ có thể lựa chọn Nguyên Thần đào thoát. Về sau, bởi vì không có bản thể, tình huống của hắn càng thêm gian nan. May mắn lúc đó hắn gặp được một con rắn nhỏ, hắn nhanh chóng cưỡng ép chiếm đoạt thân thể của con rắn này, cuối cùng trốn ở chỗ này, khôi phục thương thế. Rốt cục, mãi đến mấy ngày trước, hắn mới tu luyện được thành hình dáng tám đầu tám đuôi này.
Chuyển thế chi thân trước của hắn là một tên đệ tử của Nhật Chiếu tông, thế nhưng mà tại vực sâu Vạn Quật bị người đánh nát cả đầu, thân thể cũng bị chia năm xẻ bảy. Dù là hắn có mạnh hơn nữa thì cũng không thể phục hồi như cũ.
Lại càng không cần phải nói, lúc ấy đầu óc của hắn rất hỗn loạn, Nguyên Thần suy yếu, chỉ có thể chạy trốn đi xa.
– Đáng giận, bản tọa thi triển bí pháp vô thượng, chuyển thế thành hình người để trùng tu thần thông, không ngờ cứ như vậy lại bị người khác phá hư. Bây giờ, mình đã ẩn sâu dưới lòng đất mà vẫn bị người đánh cho phải chui lên. Thật sự là một đám nhân loại đáng giận.
Ngay khi mà Lâm Phàm còn đang suy nghĩ về Bát Kỳ Đại Xà thì hắn lập tức cảm giác một dòng nước màu đen lạnh lẽo đến tận xương được phun tới từ trong miệng một cái đầu rắn.
– Thú vị.
– Băng Diệt!
Không chút do dự, hắn nhanh chóng đấm ra một quyền. Sức mạnh mênh mông trong nháy mắt bộc phát ra, nhanh chóng nghiền ép dòng nước kia.
Ầm!
Một cái đầu rắn nhanh chóng bị một quyền đánh nổ. Máu tươi rơi đầy đất. Cảnh tượng vô cùng thê thảm.
– Ngươi yếu như vậy sao? Thật sự là khiến cho ta thất vọng."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu