Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 295: THẬT SỰ CHO RẰNG NGƯỜI NGƯỜI ĐỀU CƯỜNG ĐẠI NHƯ TA HAY SAO?


Thành Fukuoka.
– Thành chủ của tòa thành trì này không ở đây sao?
Lâm Phàm ở bên ngoài hô nửa ngày cũng không thấy có người nào đi ra, càng không có một đệ tử của Nhật Chiếu tông đi ra. Chuyện này khiến cho hắn có chút im lặng.
Người ở trong thành trì nhìn về phía người đang đứng trong hư không kia, trên mặt thể hiện vô số loại cảm xúc có hoảng sợ, có phẫn nộ, nhưng đa số chính là e ngại.
Bọn họ biết người đứng trong hư không kia chính là tặc tử bị treo thưởng một viên đan dược Thiên giai hạ phẩm, cũng là người đã cướp sạch vật tư ở bên trong cốc Thiên Hiểm của Nhật Chiếu tông bọn họ.
Những thành viên của tổ chức bí mật ẩn giấu ở bên trong thành Fukuoka cũng đang nhìn về phía bóng người ở trong hư không kia. Bọn họ đều đang thì thầm nói chuyện, không biết người này đến cùng là ai.
Nhưng mà chỉ cần muốn đối nghịch với Nhật Chiếu tông, như vậy chính là người một nhà với bọn họ.
Nhưng bọn họ cũng sẽ không bại lộ thân phận. Trước khi không biết được thân phận chân chính của đối phương, bọn họ tuyệt đối không thể tiếp xúc với đối phương.
– Ồ!
Đúng lúc này, Lâm Phàm nhìn về phía xa. Nơi đó có mấy khí tức cường hoành đang lao tới bên này. Website TruyenLau.com
– Xem ra là đã có người tìm được mình.
Hắn giơ ngón tay lên. Một giọt máu đỏ tươi đột nhiên bắn ra rồi nhanh chóng bay về phương xa.
Xem ra là những tên ở cốc Thiên Hiểm kia tới. Tuy hắn cũng muốn chiến đấu nhưng mà ở trong đó có một tên khiến hắn thúc thủ vô sách. Cuối cùng vẫn là do tu vi không đủ để hắn dù muốn liều mạng cùng đối phương cũng khó mà làm được.
Nhưng không có nhìn thấy địch nhân đã nhanh chóng chạy trốn thì cũng không phải phong cách của mình. Ít nhất, hắn phải càn rỡ một phen ở trước mặt đối phương thì mới có thể hiển lộ ra uy thế của bản thân.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Tặc tử, rốt cuộc chúng ta cũng đã tìm được ngươi.
Mấy tiếng quát lớn truyền đến từ phương xa tựa như là sấm rền, vang lên ầm ầm.
– Các ngươi đừng nghĩ quá đẹp. Không phải là các ngươi tìm được ta mà là ta vẫn đứng yên ở ngay chỗ này chờ các ngươi. Chỉ là đến tận bây giờ các ngươi mới tìm được, đám phế vật các ngươi làm cho ta quá thất vọng,.
Lâm Phàm cười to một tiếng, sau đó xoay người, muốn rời khỏi nơi này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nhưng mà đột nhiên, hắn dừng lại, nghi hoặc nhìn qua năm người vừa đến.
– Một, hai…
– Còn có một người nữa đâu rồi?
Lâm Phàm phát hiện kẻ mạnh nhất kia không ở đây, chỉ có bốn tên Thiên Cương cảnh, còn có một tên Địa Cương cảnh rác rưởi. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
– Ngươi đang nói ta hay sao?
Vu Mãnh ưỡn ngực, nói:
– Tặc tử mau chóng giao nộp toàn bộ tài nguyên mà ngươi đã cướp đoạt từ cốc Thiên Hiểm, nếu không ta sẽ khiến cho ngươi sống không bằng chết.
Lâm Phàm nhìn về phía một trong số mấy người đã truy đuổi hắn, nói:
– Gia hỏa Thiên Cương cảnh tầng bốn dẫn đầu các ngươi lần trước đâu rồi?
Sắc mặt của Trần Phù Tử rất âm trầm. Hắn quát một tiếng chói tai:
– Tặc tử, cũng bởi vì ngươi cho nên Lý Yêu Hoàng đại nhân phải đi tông môn lĩnh tội. Nếu ngươi không giao nộp mọi thứ thì sẽ chỉ có một con đường chết.
– A, tên kia không đến.
Lâm Phàm cười. Sau đó từ trong nhẫn trữ vật, hắn nhanh chóng lấy một viên đan dược ra, bỏ vào trong miệng, nhai nhai như là nhai kẹo, nói:
– Mùi vị của mấy viên đan dược này thật là không tệ, rất thích hợp để làm đồ ăn vặt. Nào, ngươi cũng nếm thử xem.
Ngón tay búng một cái. Một viên đan dược bay vụt ra ngoài.
Trần Phù Tử vươn tay, bắt lấy viên đan dược kia rồi nắm chặt lại. Khi hắn mở bàn tay ra, viên đan dược kia đã trở thành bụi.
– Ngươi quá lãng phí.
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Thật là kẻ không hiểu hưởng thụ. Mà các ngươi mang theo một tên Địa Cương cảnh rác rưởi tới đây làm gì? Thật đúng là mất mặt.
– Ngươi nói cái gì?
Vu Mãnh nghe được lời nói này của Lâm Phàm, cực kỳ phẫn nộ.
Hắn thân là Thần Tử của tông môn, là người có đại cơ duyên, được pháp bảo tuyệt thế nhận chủ, càng là thiên tài có thể lấy tu vi Địa Cương cảnh giết cường giả Thiên Cương cảnh, được tông môn ca tụng là siêu cường giả của lớp trẻ.
Bây giờ lại bị người nói là rác rưởi, điều này bảo hắn làm sao có thể chịu đựng.
– Nói ngươi là rác rưởi, có vấn đề gì hay sao?
Lâm Phàm liếc qua.
– Càn rỡ, vậy ngươi lại là cái gì?
Vu Mãnh chưa từng nhận qua nhục nhã bực này cho nên cũng phản bác lại.
Lâm Phàm liếc mắt nhìn hắn, nói:
– Ta là người có thể đánh chết ngươi. Còn có, rác rưởi không cần nói chuyện với ta nữa, ta lười để ý đến ngươi.
Ảnh Sát không ngờ tặc tử này chỉ mới nói dăm ba câu đã khiến cho Vu Mãnh nổi trận lôi đình. Hắn cũng đành tiến lên nói khẽ vào tai Vu Mãnh:
– Thần Tử không nên nói nhảm cùng kẻ này nữa. Chờ sau khi bắt được tên này, người muốn xử lý hắn như thế nào chả được.
Vu Mãnh vung tay áo, nói:
– Các ngươi đều không được phép xuất thủ. Chỉ là một tên Địa Cương cảnh tầng tám cũng dám làm càn như vậy. Thật đúng là không biết trời cao đất rộng.
– Thần Tử…
Trần Phù Tử vừa muốn mở miệng, lại bị Vu Mãnh cắt đứt. Hiện tại hắn cảm thấy có chút bất an. Tặc tử này cũng không đơn giản, Thần Tử chỉ sợ cũng chưa nhất định có thể bắt giữ hắn.
– Tất cả im miệng cho ta. Hôm nay không giết hắn thì ta làm sao xứng với danh hiệu Thần Tử của Nhật Chiếu tông.
Ầm ầm!
Vu Mãnh bước ra một bước, thiên địa đều chấn động. Rõ ràng là hắn không có tu vi Thiên Cương cảnh lại có thể khiến thiên địa chấn động.
– Mấy vị đại nhân của Nhật Chiếu tông đã tới rồi, tặc tử kia gặp nạn rồi.
Người trong thành đều hoan hô. Tiếng hoan hô cũng dị thường cuồng nhiệt.
Những thành viên của tổ chức bí mật ẩn giấu ở trong thành lại có vẻ mặt lo lắng. Mấy người đang đứng ở trong không trung kia đều rất mạnh, nhất là bốn người kia, bọn họ đều là cường giả Thiên Cương cảnh.
Xong rồi, triệt để xong rồi.
Người kia căn bản không có bất kỳ cơ hội nào để trốn thoát.
Theo bọn họ nghĩ, người kia sẽ nhanh chóng bị bắt giữ rồi kết cục cuối cùng sẽ cực kỳ thê thảm.
– Tặc tử, ngươi sẽ phải trả giá đắt vì sự tự đại của ngươi.
Vu Mãnh chợt quát to. Thân thể hóa thành một vệt sáng, đánh về phía Lâm Phàm.
Giờ phút này, một hư ảnh đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Vu Mãnh, mà hư ảnh này càng lúc càng lớn. Bàn tay của Vu Mãnh hơi nhấc lên, hư ảnh sau lưng cũng giơ tay lên. Thiên địa tựa như là bị bàn tay khổng lồ kia che kín vậy. Sau đó bàn tay kia đè thẳng xuống đầu Lâm Phàm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu