Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 471: KHÔNG CHẤT ĐẦY NỘI TÌNH, AI CŨNG ĐỪNG NGHĨ ĐI

– Mặc dù ngươi rất mạnh, nhưng mà muốn miểu sát ta thì chỉ là chuyện nằm mơ mà thôi.
Lâm Phàm điên cuồng gào thét. Hắn nhanh chóng đưa tay, đón đỡ một quyền này của Lực Đế Chi Chủ.
Ầm!
Hai quyền này đụng nhau. Chỗ sức mạnh bùng lên hình thành một quầng sáng chói mắt. Lấy hai người làm trung tâm, quầng sáng này nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
Mà ở trong màn sáng kia, một bóng người như là đạn pháo nhanh chóng rơi xuống dưới đất rồi không ngừng đâm sâu vào trong lòng đất.
– Gia hỏa này thật sự là quá mạnh khiến cho mình không hề có lực hoàn thủ. Thực lực chênh lệch quá lớn.
Mặc dù bị đánh xuống chỗ sâu dưới lòng đất nhưng khuôn mặt của Lâm Phàm vẫn không có biểu tình gì. Tuy rằng hắn không ngừng phun máu tươi, nhưng mà nội tình trong cơ thể lại không ngừng bổ sung khiến cho toàn thân tràn đầy động lực. Đây là động lực để bản thân truy tìm sức mạnh.
Lực Đế Chi Chủ nhìn chằm chằm vào hố sâu, nói:
– Hiện tại chắc là kẻ này đã chết đi. Mắc dù ta rất muốn nhìn quá trình ngươi phát triển thành cường giả, thế nhưng mà ngươi lại là một nhân tố không xác định, cho nên ta chỉ có thể lựa chọn bóp chết ngươi từ trong trứng nước.
Khi chuẩn bị rời đi, hắn lại phát hiện, không biết từ khi nào, đã có vô số kiếm mang sắc bén treo ở hư không chung quanh, tản ra ánh sáng lạnh lẽo.
Lạch cạch!
Phía dưới truyền đến thanh âm của Lâm Phàm.
Lực Đế Chi Chủ nhíu mày, nhìn về phía dưới, nghi hoặc.
– Ngươi còn chưa có chết sao?
– Ha ha ha. Muốn ta chết thì ngươi ít nhất phải giết ta một ngàn lần.
Lâm Phàm cười, bẻ bẻ cổ. Cảm giác bị người đánh tơi bời thực tình khiến hắn rất khó chịu. Nhưng mà bởi vì nội tình đang được lấp đầy cho nên hắn cũng cảm thấy đỡ khó chịu hơn nhiều, chí ít không phải là không công bị người đánh tơi bời.
Gia hỏa này là người của Thiên Thần giáo lại có được thực lực như vậy, hiển nhiên chính là cường giả cấp bậc Pháp Vương. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Xem ra lần này, mình hoàn toàn chính là tự tìm đường chết, lại chọn trúng loại người này làm mục tiêu chiến đấu. Bị đánh không hề có lực hoàn thủ cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng hắn ưa thích. Mặc dù bây giờ thực lực của hắn không bằng đối phương, thế nhưng mà đối mặt cường giả có thể nghiền ép mình, hắn vẫn cảm giác rất thoải mái.
TruyenLau.com – Muốn giết một ngàn lần mới được sao? Đây là do tác dụng của công pháp hay là ngươi đạt được thứ gì có tác dụng như vậy. Chẳng lẽ là con rối thế thân hay sao? Ngươi thật là quá may mắn, thứ đó thật sự là đồ tốt.
Lực Đế Chi Chủ lẩm bẩm một mình tựa như là đang tự hỏi. Đột nhiên, trong con ngươi của hắn lấp lóe tinh quang. Một uy áp mênh mông nhanh chóng từ trên trời giáng xuống, nghiền áp về phía Lâm Phàm.
– Ngươi đừng đùa nữa, hãy chiến đấu thật sự đi. Đừng nghĩ dùng uy áp là có thể nghiền ép ta. Đối với ta, uy áp của ngươi rất yếu.
Lâm Phàm khoát tay. Mặc dù, bị người đánh tơi bời thì rất vô vị nhưng mà thu hoạch rất tốt.
TruyenLau.com – Thật sao?
Trong chốc lát, Lực Đế Chi Chủ đã vô thanh vô tức xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm, thậm chí khiến cho người ta không kịp phản ứng tới.
– Băng Diệt!
Một chưởng của Lâm Phàm đánh vào trên người Lực Đế Chi Chủ giống như là đánh vào trên thân thể cứng rắn nhất trên thế giới này vậy, căn bản không có loại cảm giác đập nện kia.
Ầm!
Lực Đế Chi Chủ đánh vào bụng của Lâm Phàm. Sức mạnh cường hãn để hắn cong người nôn khan. Loại sức mạnh kia, loại lực phá hoại kia thật rất mạnh.
Nhưng Lâm Phàm cũng không phải là người chịu bị đánh. Mặc dù bị đánh nhưng một quyền của hắn vẫn kịp đánh vào trên mặt Lực Đế Chi Chủ.
– Có gan thì ngươi cứ tiếp tục giết ta. Thực lực của ngươi khiến cho ta cảm giác rất yếu.
Nhưng trong lòng Lâm Phàm lại nói thầm, không sai, rất không tệ. nội tình đang nhanh chóng tăng lên.
– Thật sự là một con sâu kiến đáng ghét.
Lực Đế Chi Chủ tức giận gào thét. Một chưởng vỗ ở trên đỉnh đầu Lâm Phàm. Sức mạnh mênh mông chợt bộc phát ra.Trong nháy mắt, Lâm Phàm đã bị đánh tới lòng đất. Máu thịt văng tứ tung.
– Chỉ là một ngàn lần thôi sao? Cho dù là mười ngàn lần, ta cũng muốn giết chết ngươi.
Giờ phút này, Lực Đế Chi Chủ nhấc chân đạp mạnh xuống. Mặt đất nhanh chóng vỡ nát. Sức mạnh mênh mông oanh tạc trong lòng đất.
Không biết đã qua bao lâu.
Giống như là đã thật lâu.
Khi Lâm Phàm xuất hiện lần nữa ở trước mặt Lực Đế Chi Chủ, cho dù có bình tĩnh đến đâu, Lực Đế Chi Chủ cũng phải triệt để nổi giận.
– Thật là phiền! Thật sự là quá phiền phức! Vì cái gì mà ngươi còn không chết?
Vừa dứt lời.
Lâm Phàm lần nữa lao tới. Hắn nhanh chóng đấm ra một quyền vào người Lực Đế Chi Chủ.
Hiện tại hắn xem như minh bạch, đặc tính càng đánh càng mạnh hoàn toàn chính xác là rất nghịch thiên, không chỉ giúp thời gian chiến đấu lâu dài hơn mà nội tình còn có thể nhanh chóng tăng vọt. Thậm chí để hắn có cảm giác không bao lâu nữa là mình có thể đột phá đến Thiên Cương cảnh tầng năm, chân chính lĩnh ngộ được pháp tắc.
Đột nhiên, cảnh tượng để hắn không ngờ tới phát sinh.
Một chưởng lần này của Lực Đế Chi Chủ lại không có cường đại như lúc trước vậy, mình có thể ngăn cản.
Đây là bởi vì liên tục miểu sát với hắn đã khiến cho Lực Đế Chi Chủ mất đi hứng thú chiến đấu hay sao?
Thật sự là không thể tha thứ. Chiến đấu là chuyện làm cho người hưng phấn như vậy, tại sao ngươi lại không chịu chú tâm cơ chứ?
– Ngươi tập trung chiến đấu cho ta! Đã chiến đấu thì phải dùng toàn bộ sức mạnh mà chiến đấu chứ. Ngươi thật làm ta quá là thất vọng.
Lâm Phàm gào thét rồi đột nhiên đánh một quyền vào mặt Lực Đế Chi Chủ.
– Ta không chịu nổi nữa rồi. Đến cùng là ngươi còn muốn chết bao nhiêu lần nữa hả? Đến cùng ngươi còn có bao nhiêu con rối thế thân thế? Bản đế chịu đủ rồi, một con giun dế có chết hay không?
– Không xong.
Chính hắn đều đã quên mất rằng mình đã chết bao nhiêu lần, dù sao cũng đã chiến đấu mấy giờ rồi.
Hơn nữa chuyện để hắn không nghĩ đến chính là Lực Đế Chi Chủ hoàn toàn quy công việc hắn không chết cho con rối thế thân. Chuyện này khiến hắn có chút nghi hoặc. Chẳng lẽ ngoại trừ chính hắn, người tu luyện ngạnh công đều là thiểu năng trí tuệ hay sao?
Lực Đế Chi Chủ đã không muốn tiếp tục dây dưa với Lâm Phàm nữa. Bởi vì thật sự là hắn quá khó chịu, giết Lâm Phàm mãi mà không chết.
– Kẻ này tại sao có thể có nhiều con rối thế thân như thế? Chuyện này cũng không có khả năng. Có thể là bảo bối nào đó có tác dụng tương tự. Dù sao hắn thân là đồ nhi của Thiên Tu, khẳng định có thủ đoạn bảo mệnh.
– Sâu kiến đáng giận, bản đế sẽ tìm đến ngươi. Chờ bản đế mang bảo bối kia đến, nhìn ngươi còn phục sinh bằng cách nào.
Lực Đế Chi Chủ không biết sâu kiến này còn có bao nhiêu con rối thế thân, chỉ cảm thấy vĩnh viễn không có điểm dừng.
Chỉ có thể dùng bảo bối ‘Ngăn cách chi lực’ của hắn mới có thể ngăn cách con rối thế thân, nếu không hắn chỉ có thể không ngừng lặp lại việc giết chết Lâm Phàm.
– Chớ đi, chiến đấu thì phải toàn tâm toàn ý chứ.
– Hữu Sắc Nhãn Tình mở ra.
Phát hiện Lực Đế Chi Chủ lại muốn rời khỏi, Lâm Phàm làm sao có thể đồng ý. Nội tình của bản thân còn chưa chất đầy thì hắn không cho phép bất cứ ai đi cả."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu