Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 975: ĐÂY LÀ PHÓ TÔNG CHỦ CỦA CHÚNG TA

Chuyến đi mộ lớn chưa kết thúc, nếu nói đây là mộ lớn viễn cổ thì hắn không tin khi chỉ được ít đồ.
Nhưng không tin cũng không được, không tìm thấy phương hướng, thôi đành gác lại, ngồi chờ cường giả ở bên trong xuất thế, kết quả đều như nhau, khác ở chỗ thu được sớm hay muộn.
Lâm Phàm nghĩ khá thoáng, không rối rắm nhiều.
Bên ngoài, hai người một heo ngồi xổm trên bờ biển. Đặc biệt là Chu Phượng Phượng, mắt trợn to tràn đầy mong chờ.
Người lão run rẩy, không phải sợ hãi mà vì lát nữa chia chác, tâm tình vui sướng.
Những tên kia hố mộ lớn của lão, giờ thì tốt rồi, tất cả ở lại trong đó làm vật chôn cùng, thứ tốt đều vào túi hai người, ngẫm lại cuộc đời thật hạnh phúc.
Mông heo to ngồi, đầu heo nhìn Lâm Phàm chằm chằm. Tưởng nó là heo ngố chắc? Vào phút then chốt thế này không thể hút đất, nếu không sẽ bỏ qua nhiều thứ tốt.
Lâm Phàm nhìn một người một heo đều đang yên lặng chờ, hắn thở dài lấy đồ ra.
"Đừng nói lão ca keo kiệt, được bao nhiêu hai chúng ta và một heo chia đều. Nhưng ngươi ôm lương tâm mình nói thật, ngươi còn là người sao?"
Lâm Phàm vẫn còn lấn cấn trong lòng, phát hiện vùng đất mạo hiểm nhưng tên này không báo cho hắn biết, đây là làm tổn thương tình cảm của hai bên, cực kỳ tàn nhẫn.
Chu Phượng Phượng đã bị bảo bối hấp dẫn, gật đầu cái rụp:
"Lão ca, ta không phải người, cực kỳ không phải người, về sau tuyệt đối sẽ không làm vậy."
Chu Phượng Phượng hối hận thật, nhưng không thể trách lão, ai kêu lão ca không bình tĩnh, tàn bạo như thế, yêu thú tụ tập, hắn không chút do dự trực tiếp giết vào, tàn nhẫn và đáng sợ biết bao.
Nên khi phát hiện mộ lớn, Chu Phượng Phượng nghĩ tạm thời không kêu lão ca, nếu phát hiện bảo bối vượt sức tưởng tượng có lẽ lần sau sẽ chia một ít cho lão ca.
Nhưng người tính không bằng trời tính, bằng hữu mà lão quen hoàn toàn hố người, mới chỉ là mộ lớn đã giở mưu kế muốn độc chiếm, rất khi dễ người.
Xác chết phun ra nhiều thứ tốt, có đan dược, bảo bối. Website TruyenLau.com
Nhìn mớ đan dược này là biết không tầm thường, dải sáng bao phủ, đan khí ngưng tụ thành thực chất, từng tiếng huyền ảo phát ra từ trong đan dược.
Lâm Phàm chia đều:
"Ngươi một viên, ta một viên, nó một viên." TruyenLau
Một bình đan dược rất nhanh chia xong, dư một viên cũng thuộc về hắn.
Chu Phượng Phượng thấy lão ca giữ dư ra một viên cho mình thì đau lòng, lẽ ra hắn nên xẻ đan dược làm ba, mỗi người được một nửa:
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Lão ca, chúng ta nên chia công bằng."
Lâm Phàm rít gào:
"Công bằng? Ngươi còn đòi công bằng với ta? Nếu nói công bằng thì ngươi không được chia chút gì! Phát hiện mộ lớn mà không kêu ta, xảy ra chuyện mới nhớ đến ta, còn đòi công bằng? Không chia nữa!"
Dứt lời, Lâm Phàm làm bộ ôm hết tài phú vào lòng.
Chu Phượng Phượng mếu:
"Ca, ta sai rồi, ta nói bậy bạ, đây là lão ca nên có được!"
Sớm biết hiện tại thì lúc trước lão đã kêu lão ca đi chung, đây là lỗi lầm của lão.
Lâm Phàm bớt giận, tiếp tục chia tài phú:
"Đây mới là con người nên nói."
Tất nhiên hắn sẽ không độc chiếm mấy thứ này, đã cùng nhau đi vào, cùng đào móc mộ lớn, bây giờ được tài phú tất nhiên phải chia nhau.
Trong chuyến thám hiểm mộ lớn lần này công lao của heo mập lớn hơn Chu Phượng Phượng nhiều, lão đi theo nhặt của rơi.
"Trời ạ, đan dược này không đơn giản, tuy không phải là đan dược gì nhưng bên trong ẩn chứa năng lượng thật sự rất kinh người, cảm giác nuốt vào là lại đột phá."
Ngón tay Chu Phượng Phượng kẹp đan dược, rất là giật mình, thật khó tưởng tượng chủ mộ là ai mà giàu như thế. Xem ra không phải loại người đơn giản, giờ lột sạch người ta, tùy ý ném xác sang một bên, nếu người ta sống lại, mục tiêu giết đầu tiên là bọn họ.
Lúc này một thanh đao hấp dẫn chú ý, thân đao màu bạc trắng tuôn trào thần quang, chưa vận dụng đã có ánh sáng bao phủ thân đao, là vật không tầm thường.
Lâm Phàm nhìn một lúc, vừa lòng cất vào trữ vật giới chỉ:
"Đây đao giết heo, có duyên với ta, ta nhận vậy."
Heo mập bảo vệ tài phú của mình nghe câu đó thì hết hồn ngước đầu heo lên, sức sát thương của đao giết heo hơi lớn, làm nó sợ.
Lâm Phàm an ủi:
"Yên tâm, thanh đao này sẽ không chém ngươi."
Heo mập có ích lớn, giỏi tìm vùng đất mạo hiểm, còn có thể phát hiện bảo bối chưa biết, đi theo Chu Phượng Phượng hơi phí của trời, nếu theo hắn thì chắc chắn sẽ lộn ngược tất cả vực ngoại giới.
Đáng tiếc.
Heo mập kêu ụt ịt tỏ vẻ yên lòng.
Rất nhanh chia xong tài phú. Mỗi món tài phú đều không tầm thường, đều là bảo bối kinh người, xác chết đó khi còn sống chắc là đại năng giả, sau khi chết nuốt bảo bối vào bụng, chôn quan tài xuống lòng đất, dùng nắp đá siêu cứng để không ai phát hiện ra. Nhưng y không ngờ có con heo mập có thể ủi bất cứ cái gì đào ra một con đường trong mộ mình.
Lâm Phàm hỏi:
"Các ngươi tính làm gì tiếp theo? Cùng ta về Viêm Hoa tông hay tiếp tục đi tìm vùng đất mạo hiểm?"
Không phải Lâm Phàm không nỡ xa Chu Phượng Phượng, hắn luyến tiếc heo mập. Một con heo tốt biết bao, nếu đi lên con đường đúng đắn thì sẽ có thành tựu lớn, tiếc rằng nó theo sai người.
"Lão ca, ta không đi đâu, ta và Dương Dương vẫn tiếp tục thăm dò vùng đất mạo hiểm, chờ sau này có phát hiện gì nhất định sẽ đến báo."
Trải qua chuyện này làm lão chịu thiệt lớn, may mắn kết thúc trọn vẹn. Sau này gặp vùng đất mạo hiểm phải báo với lão ca chứ không nói cho ai.
Còn về theo lão ca đi tông môn thì miễn, lão phát hiện phẩm chất mới nhất của lão ca là hơi điên, quỷ mới biết đi chung sẽ khiến lão trải qua chuyện đáng sợ gì, tốt nhất là ai đi đường nấy, về sau có cơ hội gặp lại nhau.
Phát hiện lần này đủ cho lão bế quan một đoạn thời gian, cùng heo mập tăng tiến thực lực."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu