Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 545: TA CHỈ KHÁT VỌNG ĐƯỢC NGƯỜI ĐÁNH CHẾT

"Cái này..."
Thiên Tu ngây người. Ông có thể cảm giác được sức mạnh trong cơ thể của đồ đệ là kinh khngr cỡ nào. Loại sức mạnh này không nên xuất hiện ở trên người của một Thiên Cương cảnh. Nhưng bây giờ, đồ đệ của mình lại có thể lấy sức mạnh thuần túy nhất đánh vỡ tất cả trở ngại, thậm chí vượt qua một bước vốn dĩ không thể vượt qua này.
Rốt cuộc là tiểu tử này đã tích lũy bao nhiêu sức mạnh.
Ông đã không dám tưởng tượng.
Đột nhiên, ông nghĩ đến việc đồ đệ của mình chỉ lĩnh ngộ Lực Lượng Pháp Tắc, chẳng lẽ cũng là bởi vì chuyện này hay sao?
Chỉ là chuyện này sao có thể xảy ra? Thiên Cương cảnh lĩnh ngộ pháp tắc luôn có hạn độ nhất định, tuyệt đối không có khả năng lĩnh ngộ vô cùng vô tận.
Có thể sẽ có người nhiều người ít nhưng luôn tồn tại cực hạn nhất định mà.
Ngay khi ông suy nghĩ những điều này thì hai bóng người trong hư không phát sinh biến hóa.
Ầm!
Hai bóng người trong nháy mắt tiêu tán, Lâm Phàm điên cuồng cười to.
"Bán Thần cảnh cũng chỉ như thế mà thôi. Ngươi chú ý một chút, chớ có bị ta đánh chết."
Năm ngón tay nắm lại thành quyền. Sức mạnh thuần túy ngưng tụ tạo thành quầng sáng bọc nắm tay lại. Trong chốc lát, Lâm Phàm xuất hiện ở trước mặt Thương Ngộ Đạo và đấm ra một quyền.
Một quyền này phá vỡ hư không. Uy thế này khiến người ta có cảm giác bất kỳ vật gì ở trước mặt nó đều sẽ bị vỡ nát, cho dù Bán Thần cảnh cũng phải chết.
"Hừ!"
Thương Ngộ Đạo hừ lạnh. Một màn sáng xuất hiện ở trước người, phía trên có lạc ấn thần văn. Màn sáng này là thần thông xuất hiện sau khi đột phá Bán Thần cảnh, có sức phòng ngự kinh người. Cho dù bị Thiên Cương cảnh vây đánh, màn sáng này cũng khó có thể phá vỡ.
Nhưng đột nhiên.
Xoạt xoạt!
Màn sáng xuất hiện vết rạn như là đồ sứ vỡ ra vậy sau đó vỡ nát.
"Làm sao có thể."
Website TruyenLau.com Con ngươi của Thương Ngộ Đạo co vào tựa như là không thể tin tưởng được có chuyện như này xảy ra.
"Trên đời này không có chuyện gì là không có khả năng xảy ra cả. Thượng Ngộ Đạo, chiến đấu thì phải chăm chú vào, chớ khinh thường."
Đây vẫn chỉ là quyền thứ nhất mà thôi. Sau đó, hắn nghiêng nửa người về phía sau, co tay vào, sức mạnh ngưng tụ ở trên nắm đấm. Khi nhìn về phía dáng cao ngạo của Thương Ngộ Đạo, hắn cười, sau đó đánh ra một quyền nhưng trong nháy mắt một quyền biến thành vô số huyễn ảnh.
Quyền ảnh lít nha lít nhít. Nhiều đến mức mà Thương Ngộ Đạo cũng không thấy rõ là có bao nhiêu nắm đấm nữa. Hắn chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu, không biết rốt cuộc là ai mới có thể ngăn cản một quyền này. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Loạn quyền đánh chết lão rác rưởi."
Lâm Phàm chợt quát to một tiếng, chiến ý dạt dào. Chiến đấu như vậy mới là điều mà hắn thích nhất. Thậm chí, nội tình trong cơ thể đều đang không ngừng tăng trưởng, chuyện này làm cho hắn càng thêm sảng khoái, làm cho hắn cảm thấy tất cả những việc mình làm đều đáng giá.
Không ngừng mạnh lên là vì cái gì?
Là vì khát vọng mạnh lên hay là hai quả cầu trắng như tuyết (ý chỉ phụ nữ).
Website TruyenLau.com Không... Hắn có thể nói, hắn khát vọng được người đánh chết.
Ầm!
Trong hư không, không người nào biết chuyện gì đã xảy ra.Bọn họ chỉ thấy vô số gợn sóng nở rộ trên không trung, khuếch tán ra chung quanh, hư không liên tục bị đánh vỡ.
Nếu như không phải là Thiên Tu đã ra tay phong tỏa vùng thiên địa này thì trận chiến này sẽ tạo thành ảnh hưởng to lớn mà tồi tệ với Viêm Hoa tông.
Không người có thể thấy rõ nhưng là Thiên Tu lại có thể nhìn thấy.
Đồ đệ bảo bối của mình còn không có lĩnh ngộ được tinh túy của Bán Thần cảnh nhưng lại có thể lấy sức mạnh thay thế tất cả, sức mạnh mênh mông bên trong một quyền đủ để đánh vỡ tất cả.
"Đáng giận."
Lửa giận trong lòng Thương Ngộ Đạo đang bùng cháy. Hắn là Bán Thần cảnh, lại bị sâu kiến chỉ là Thiên Cương cảnh quấn lấy, cận thân vật lộn. Đó căn bản không phải là phong cách chiến đấu của hắn.
Thần uy lại không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với người này cho nên hắn chỉ có thể bị buộc lấy cứng đối cứng với kẻ này.
Đột nhiên!
Sắc mặt của Thương Ngộ Đạo biến đối rồi hắn nhanh chóng nghiêng người. Một cái chân đột nhiên xuất hiệ, quét ngang khiến cho hư không nổ tung.
"Bán Thần cảnh gì chứ? Cái này mẹ nó cũng có thể là Bán Thần cảnh hay sao? Ý thức chiến đấu thật sự là quá kém."
Ầm!
Cú đá ngang ẩn chứa sức mạnh cuồng bạo nhanh chóng đánh trúng phần bụng của Thương Ngộ Đạo. Sức mạnh bá đạo , cường đại nhất nhanh chóng bộc phát ra.
Thương Ngộ Đạo chỉ cảm thấy muốn phun máu nhưng lại cố nén. Hào quang từ trên thân thể bạo phát ra. Hắn muốn giết chết tên ghê tởm này.
Nhưng ở trên phương diện cận chiến, Lâm Phàm có thể nói là tổ sư của đám người này.
"Nằm xuống cho ta."
Trong chốc lát, Lâm Phàm đột nhiên xuất hiện ở phía trên Thương Ngộ Đạo. Hắn vươn tay nắm lấy tóc của Thương Ngộ Đạo rồi kéo mạnh ra phía sau một phát, sau đó giơ bàn tay lên, vỗ về phía phần bụng của Thương Ngộ Đạo.
Tại thời khắc này, công pháp hay là quyền pháp đều đã không trọng yếu nữa.
Chỉ còn có một loại sức mạnh không thể đỡ kia bạo phát ra.
Ầm!
Ầm!
Một chưởng vỗ xuống rồi lại bị lực trùng kích đánh bật lên, sau đó năm ngón tay nắm lại thành quyền, nhanh chóng đánh xuống.
Liên tục bị trúng hai đòn nặng của Lâm Phàm, Thương Ngộ Đạo nhanh chóng rơi xuống, đánh vào mặt đất. Lực trùng kích cường đại hình thành những hố lớn ở trên mặt đất, xung quanh hố lớn là vô số vết nứt lan ra phía bên ngoài.
"Ai, như thế nào..."
Lâm Phàm đứng trong không trung. Đưa mắt nhìn về phía Bán Thần cảnh ở trong hố sâu, tâm tình thật đúng là rất thoải mái, thoải mái đến mức hắn cũng không biết nên nói cái gì.
Giờ phút này.
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm khi nhìn về phía bóng người đang lơ lửng trên không trung kia.
Không chỉ là chiến đấu được với Bán Thần cảnh, thậm chí còn hai lần đánh Bán Thần cảnh vào trong hố sâu. Thành tích bực này cực kỳ khủng bố, đã không phải là chuyện con người có thể làm.
Thân thể của Thẩm Phán Tuyên Vũ run rẩy, trên trán mướt mải mồ hôi bởi vì sợ hãi. Hắn không ngờ thực lực của gia hỏa này lại kinh khủng như thế, ngay cả Thương Bán Thần cũng không thể trấn áp kẻ này.
"Thiên Dương, lão tử không chém ngươi thành muôn mảnh, thề không bỏ qua ..."
Tất cả tất cả đều là bởi vì tên khốn này, lung tung báo cáo về cảnh giới của đối phương."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu