Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 318: KHÔNG CẦN NHẪN NẠI XÚC ĐỘNG

Bên ngoài, mồ hôi trên người mấy người Vương Thiên Trọng vã ra như tắm. Vừa rồi bọn họ đột nhiên cảm giác nội tâm tựa như là bị thanh âm gì dẫn dắt vậy, đầu óc giống như là bị sương mù màu đen che phủ, cảm giác siêu thoát hết thảy mọi thứ bạo phát ra, để bọn họ có ý nghĩ lấy cái chết đi chứng đạo.
Nhưng đột nhiên, ở trong đầu của bọn họ lại có một thanh âm khác nổ vang. Ở trong sương mù màu đen kia, một bóng người đứng ở đỉnh phong, vẫy tay xua đi sương mù màu đen, lôi bọn họ đi ra.
Mà bóng người kia rõ ràng là Lâm sư huynh.
Bây giờ bên tai bọn họ vẫn còn vang lên thanh âm vừa nghe được.
Nghe kỹ!
Thanh âm này chính là truyền từ bên trong hang núi kia ra ngoài.
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào pho tượng ở trước mắt kia. Hắn cảm giác pho tượng này có chút quỷ dị, bộ mặt mơ hồ tựa như là bị sức mạnh gì đó che đậy vậy.
– Ngươi muốn chết.
– Đúng, ta đang muốn chết đây. Ngươi có giỏi thì đi ra đánh chết ta đi. Chỉ là một pho tượng mà thôi, có cái chim gì dùng đâu.
Lâm Phàm cười nói. So thanh âm với mình sao? Chẳng lẽ ngươi nghĩ cái MP4 rút thưởng này yếu như vậy à? Ta muốn trực tiếp chọc thủng lỗ tai của ngươi đấy.
Đột nhiên, pho tượng ở trước mặt kia xuất hiện một khe hở đen kịt. Một khí lưu cuồng bạo cuồn cuộn ở trong vết nứt này ngược dòng đi ra. Đồng thời vết nứt càng lúc càng lớn tựa như là có thứ gì đó muốn đi ra từ bên trong vậy.
Một cánh tay màu xanh, móng tay cũng màu xanh, năm ngón tay hơi cong trông giống như là muốn bắt cái gì đó chậm rãi vươn ra ngoài, sau đó chộp về phía Lâm Phàm.
Hư không ở chung quanh đều như là bị ngưng kết lại.
Sắc mặt của Lâm Phàm trở nên ngưng trọng. Mặc dù cánh tay màu xanh này nhìn qua thì trông rất gầy yếu nhưng lại cho hắn cảm nhận được một loại khí tức nguy hiểm.
Xem ra là có một vị siêu cấp cường giả mượn dùng pho tượng làm điểm liên kết, cách không ra tay.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Xoạt xoạt!
Lúc này, Lâm Phàm không chút do dự, nhanh chóng bóp nát quả cầu thủy tinh màu vàng kia. Trong nháy mắt, từ bên trong quả cầu thủy tinh, một khí tức bạo phát ra. Từng tia từng tia sương trắng chui ra, cô đọng thành một hư ảnh, mà hư ảnh này bất thình lình chính là Thiên Tu.
– Thiên Tu…
Đọc truyện tại TruyenLau.com Tiếng nói âm trầm kia lại một lần nữa vang lêntựa như là không dám tin vậy.
– Giáo Vương, ngươi dám giáng lâm đến đây sao? Vậy thì nhìn xem ta có thể tìm kiếm vị trí của ngươi hay không?
Hư ảnh kia tựa như là không chỉ có sức mạnh mà còn ẩn chứa cả ý thức. Sau khi nói xong, nó lập tức lao thẳng đến chỗ cánh tay màu xanh kia rồi quấn quanh nó tựa như là muốn đi vào trong vết nứt, truy tung đến vị trí bản thể của đối phương.
– Đáng giận! Thật sự là đáng giận! Ta sẽ trở lại.
Vết nứt trong nháy mắt đã bị Giáo Vương phong bế. Cánh tay màu xanh kia vẫn còn bị từng sợi râu màu trắng quấn quanh cho nên Giáo Vương không kịp thu lấy. Cánh tay rơi xuống đất, không động đậy nữa. Website TruyenLau.com
– Lão sư…
Khi Lâm Phàm mở miệng thì hắn lại phát hiện hư ảnh kia không có bất kỳ phản ứng nào.
– Tình huống là như thế nào vậy? Sao lại không phản ứng nữa rồi?
Quan sát cánh tay màu xanh ở trên mặt đất kia, Lâm Phàm cũng cảm thấy có chút choáng váng. Sau đó cẩn thận suy nghĩ một chút, hắn nhanh chóng nhặt cánh tay này lên và ném vào trong nhẫn trữ vật.
– Không cần biết nó có hữu dụng hay không cũng không thể bỏ qua được, cứ mang về quan sát rồi tính.
Sau đó, hắn đi đến trước mặt pho tượng kia. Hiện giờ sức mạnh bao phủ ở phía trên khuôn mặt của pho tượng cũng đã tiêu tán, pho tượng này rõ ràng là một pho tượng không mặt.
Lâm Phàm gõ gõ pho tượng. Chỗ gõ vang lên thanh âm thanh thúy. Hắn lẩm bẩm một mình:
– Ừm, hẳn là chất liệu tốt. Mình cứ mang về quan sát xem. Nếu như hữu dụng thì là tốt nhất, vô dụng thì dung luyện, tạo thành mấy cái ghế đá đặt ở trên Vô Địch phong cũng được.
Sau đó, hắn còn cố gắng tìm kiếm một phen. Nhưng cái phân bộ khu thứ tám này thật sự là khiến cho người ta có chút thất vọng, lại không hề có chút tài phú nào cả
– Chỗ này thật đúng là con mẹ nó quá nghèo
Hơn nữa để hắn nghĩ không ra chính là những tên giáo đồ này rõ ràng có thực lực không tệ, vậy mà trong nhẫn trữ vật của chúng cũng lại không có đồ vật gì tốt cả.
Không phải là tất cả tài phú đều đã bị nộp lên đi.
Nếu thật là như thế, Thiên Thần giáo này thật đúng là quá phận. Cao tầng thì ăn no đến mức miệng đầy mỡ còn các giáo đồ thì liếm bụi.
Đáng giận đến cực điểm!
Bên ngoài.
Vương Thiên Trọng tiến lên, nói:
– Lâm sư huynh, mọi chuyện thế nào?
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Trở về tông thôi! Bây giờ đã không có chuyện gì nữa rồi. Nơi này cũng đã không có ý nghĩa gì nữa, chỉ có điều cái phân bộ này thực sự quá nghèo rồi.
– Vậy sư huynh, những giáo đồ của Thiên Thần giáo kia đâu rồi?
– Chết rồi.
Hắn hiện tại không muốn nói cái gì cả, cảm giác cái phân bộ khu thứ tám này thật sự là quá nghèo. Có lẽ là tổng bộ của Thiên Thần giáo biết được những phân bộ như này rồi cũng sẽ bị tiêu diệt cho nên không có để lại tài phú ở chỗ này.
Có lẽ thật đúng là như thế.
Mấy người Vương Thiên Trọng cực kỳ chấn động. Mọi việc cứ như vậy đã kết thúc rồi sao?
Bọn họ còn không có ra tay mà đã kết thúc rồi. Hơn nữa mới vừa rồi khí tức ở bên trong rõ ràng không yếu, vậy mà chỉ là trong nháy mắt đã biến mất.
Đây cũng là chuyện làm cho người ta có chút không dám tin tưởng.
Nam Vực Băng Cốc, là địa phương ở cực nam, gió lạnh thấu xương, bất cứ sinh vật nào đến nơi này đều sẽ bị đông thành khối băng, cho dù là võ giả có tu vi Địa Cương cảnh đi tới đây cũng khó mà chịu đựng trong thời gian dài.
Nam Vực Băng Cốc nguyên bản bình tĩnh, đột nhiên có một tiếng long ngâm tức giận vang lên.
– Lão bất tử Thiên Tu kia, tại sao ngươi dám đến chỗ của ta ăn cắp?
Một bóng người xé rách hư không nhanh chóng rời đi, chỉ để lại một thanh âm còn vang vọng:
– Lão phu đến đây, trông thấy ngươi bế quan, cho nên không muốn quấy nhiễu mà thôi, mượn dùng một quãng thời gian, về sau ta sẽ trả lại.
Trong chốc lát, một con yêu thú hình rồng to lớn nhanh chóng phá băng ra. Thân thể của con rồng này bao bọc trong băng tinh, tản ra ánh sáng óng ánh, long lanh, nhưng mà bên trong đôi mắt rồng kia lại có một ngọn lửa màu đen đang thiêu đốt. Con yêu thú này ngửa mặt lên trời gào thét, tản ra uy thế khủng bố. Toàn bộ hư không ở xung quanh tựa như là bị uy thế này phá tan.
– Lão già đáng giận, nếu như không phải là ngươi trốn ở Viêm Hoa tông không ra. Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu