Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 448: ĐÂY LÀ TRÁCH NHIỆM CAO THƯỢNG


Thiên Thần giáo, tổng bộ khu thứ sáu.
– Đại nhân, kế hoạch của chúng đã thất bại. Chuyện ở thành Nguyệt Sơn đã bị Viêm Hoa tông phát hiện. Bây giờ khoáng mạch nguyên tinh bị phong chủ của Vô Địch phong và đệ tử của Viêm Hoa tông khống chế.
Một tên giáo đồ quỳ lạy trên mặt đất, bình tĩnh nói.
– À. Thật sao?
Ở giữa đại điện, một nam tử mặc áo choàng ngồi ngay ngắn trên bảo tọa đen kịt. Áo choàng màu đen che kín người, chỉ để lộ chỗ bàn tay. Ngón tay lộ ra lại không phải là tay người mà là ngón tay của một bộ xương khô. Trên ngón tay mang theo chiếc nhẫn, phía trên khảm nạm một viên châu báu.
Mặc dù ngữ khí lạnh nhạt, nhưng giáo đồ quỳ lạy trên mặt đất kia lại cảm giác nội tâm lạnh lẽo.
– Thật sự là những kẻ ngu xuẩn! Không ngờ lại để bị Viêm Hoa tông phát hiện.
Hắn chính là người đã phát hiện phía dưới thành Nguyệt Sơn có khoáng mạch nguyên tinh. Vốn dĩ, hắn định trực tiếp xâm chiếm chỗ đó. Nhưng nghĩ lại, nơi đó chính là thành Nguyệt Sơn. Nếu như Thiên Thần giáo bọn họ trắng trợn xâm lấn, nghênh đón bọn họ chính là đả kích mãnh liệt của Viêm Hoa tông, thậm chí có thể khiến cho tình huống rất không ổn.
Bởi vậy, hắn lẻn vào thành Nguyệt Sơn, để Lý An phát hiện khoáng mạch nguyên tinh ẩn chứa phía dưới cửa hàng kia. Hắn muốn bọn họ khai thác, còn mình thì làm chim sẻ đứng sau. Sau khi bọn họ khai thác hoàn tất thì mới cướp về. Như vậy tất cả nguyên tinh đều sẽ thuộc về Thiên Thần giáo bọn họ.
Không khí ở hiện trường hơi có vẻ nặng nề. Giáo đồ quỳ dưới đất không dám nói lời nào vì hắn biết đại nhân đang suy nghĩ.
– Phong chủ của Vô Địch phong sao? Đây cũng là một gia hỏa thú vị. Nhưng chúng ta cũng không thể buông tha khoáng mạch nguyên tinh này. Đến cùng là có nên liều một lần hay không đây? Thật sự là nhức đầu.
Nam tử tự nhủ.
– Đại nhân, khoáng mạch nguyên tinh vô cùng trọng yếu. Ta nghĩ nếu như chỉ là một tên phong chủ thì chúng ta có thể liều một lần. Người của Viêm Hoa tông muốn đến thành Nguyệt Sơn chí ít cần một ngày. Chỉ cần trong đoạn thời gian này, chúng ta chiếm lấy thành Nguyệt Sơn, bố trí đại trận, lấy đi khoáng mạch. Khi đó dù người của Viêm Hoa tông có đến thì bọn họ cũng sẽ bất lực.
Giáo đồ trầm mặc một lát nói.
– Vậy sao? Nếu như thực hiện được, đến lúc đó Viêm Hoa tông sợ rằng sẽ điên lên. Nhưng ta ưa thích. Tốt! Vậy để ta xem phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông đến cùng là mặt hàng gì, vậy mà có thể giết nhiều giáo đồ của giáo ta như thế.
Thành Nguyệt Sơn.
Trong nhà của Hoàng Phú Quý. TruyenLau
Lâm Phàm ngồi xếp bằng. Lấy bản chép tay thu hoạch được từ Vạn Quật mật tàng ra, trong này ghi chép hai loại trận pháp cực kỳ cao thâm, huyền diệu.
Thậm chí để hắn cảm giác có chút bất đắc dĩ.
Lĩnh ngộ trận pháp này lại cần đến cả triệu điểm tích lũy. Chẳng lẽ đây là trận pháp làm từ kim cương sao? Thật đúng là làm cho người ta khó chịu. Website TruyenLau.com
– Mình có nên học hay không?
Hắn đang suy tư, cảm giác học được trận pháp thì có tác dụng gì?
Dù sao đây cũng chỉ là trận pháp phong ấn mà thôi. Đến cùng là có địch nhân nào mà mình muốn phong ấn đây? Dù sao địch nhân đều là dùng để đập chết mà kiếm điểm tích lũy, phong ấn hắn không phải là ngốc hay sao? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong chốc lát, hắn nghĩ thông suốt. Học cái rắm. Có triệu điểm tích lũy thì thà đề thăng công pháp khiến thực lực bản thân trở nên mạnh mẽ, đó mới là chân lý.
– Học làm cái quái gì? Toàn là những thứ lãng phí điểm tích lũy. Lần trước, môn công pháp Hư Không Thiết Cát Thuật kia đã hãm hại mình mất toi mấy chục nghìn điểm tích lũy rồi. Lâm Phàm quyết định về sau chỉ cần là ngạnh công thì hắn đều sẽ học tập, còn những thứ quanh co khúc khuỷu này hoàn toàn chính là lãng phí thời gian.
Những công pháp thu hoạch được ở bên trong Vạn Quật mật tàng cũng bị hắn ném tới Công Pháp điện của Vô Địch phong.
Thất Tình Lục Dục Phá Diệt Pháp, Chí Cao Pháp, Lưu Ly Thân.
Trong ba môn công pháp này, môn công pháp đầu tiên đã bị hắn giấu đi rồi, không để bất luận kẻ nào tu luyện. Nếu như thất tình lục dục đều không còn vậy thì tu luyện có ý nghĩa gì.
Hai môn công pháp phía sau cũng không tệ, rất hoa lệ. Về phần những công pháp khác thì cũng coi là vụn vặt lẻ tẻ, cao nhất cũng chỉ là Địa giai. Coi như là tăng thêm chút nội tình cho Vô Địch phong.
– Ừm?
Đúng lúc này, hắn mở mắt bởi vì hắn cảm giác khí thế phía ngoài có chút không thích hợp.
– Sư huynh, không xong rồi.
Lúc này, bên ngoài truyền đến thanh âm của Lã Khải Minh.
Hắn nhanh chóng đẩy cửa đi ra ngoài, mấy người Lã Khải Minh cũng vội vàng đi tới.
Lâm Phàm nhíu mày, ngẩng đầu lên nhìn. Lúc này, chỗ bầu trời ở phương xa, mây đen quay cuồng giống như là có ác ma gầm thét ở bên trong.
Các thành dân của thành Nguyệt Sơn cũng nhìn thấy dị tượng ở phương xa. Lập tức, bọn họ hoảng sợ, hét to như là tận thế tiến đến nơi vậy.
– Sư huynh, đây là tình huống như thế nào?
Mấy người Lã Khải Minh lo lắng nói. Từ trong mây đen kia, bọn họ có thể cảm nhận được một khí tức cực kỳ khủng bố. Khí tức này rất âm trầm khiến cho người ta cảm thấy áp lực nặng nề.
– Chẳng lẽ là khoáng mạch nguyên tinh bị người khác phát hiện? Đám người này muốn thừa dịp đại bộ đội của Viêm Hoa tông chưa tới, đến đây cướp đoạt hay sao?
Lâm Phàm nói thầm, sau đó cười lạnh.
– Tốt. Ta ngược lại muốn xem xem là ai có gan to như vậy. Các ngươi trông coi trong nội thành, ta đi xem một chút.
– Vâng, sư huynh.
Lã Khải Minh gật đầu. Hắn tự biết thực lực của nhóm người mình không được cao. Dù đi thì cũng chỉ là cản trở sư huynh mà thôi. Điều mà bây giờ bọn họ có thể làm được chính là trấn an các thành dân trong thành, còn có duy trì trật tự.
Tường thành.
Lâm Phàm chắp tay sau lưng, nhìn chằm chằm vào đám mây ở phương xa. Thanh âm hạo hãn vang lên.
– Thật sự là gan to bằng trời. Nơi đây là thành Nguyệt Sơn của Viêm Hoa tông. Các ngươi là ai? Đừng giả thần giả quỷ nữa! Có ngon thì đi ra cho bản phong chủ.
Vừa dứt lời, Lâm Phàm liền đấm ra một quyền. Thiên địa đột nhiên chấn động. Quyền kình cường hãn nhanh chóng đánh vỡ hư không, lao về phương xa.
– Thì ra là phong chủ của Vô Địch phong, Lâm Phàm. Tại hạ nghe đại danh của Lâm phong chủ đã lâu mà hôm nay mới được gặp mặt. Thật đúng là làm cho người ta cảm thấy hưng phấn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu