Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 288: LẦN NÀY TA SẼ THA CÁC NGƯƠI MỘT LẦN

Tài phú đưa đến trước mặt, mình chỉ cần nhấc tay là chiếm được, không thể lãng phí.
– Đuổi!
Lý Yêu Hoàng gầm lên rồi cũng nhanh chóng đuổi theo Lâm Phàm.
Tâm tình hiện tại của Lâm Phàm cũng không quá tốt. Hắn cảm giác mình đã bị những người này lừa một phát rồi. Đám hèn hạ vô sỉ này không phải đã nói là Thiên Cương cảnh tầng hai sao? Hiện tại con mẹ nó là tình huống gì?
Năm gia hỏa đang đuổi theo ở sau lưng mình rõ ràng có khí tức vô cùng cường đại, còn kẻ vừa mới một chưởng đánh chết mình ít nhất cũng có tu vi Thiên Cương cảnh tầng bốn.
– Đồ chó hoang.
Cuồng Thân!
Bạo Huyết!
Lúc này, hắn nhanh chóng bật hết hỏa lực, không phải là muốn liều mạng cùng đối phương, mà là muốn tăng cường tốc độ để chạy trốn.
Mặc dù mình có Bất Tử Chi Thân nhưng mà trong năm gia hỏa kia có một kẻ quá cường đại. Mình cùng hắn chênh lệch tận năm cảnh giới nhỏ, một cảnh giới lớn. Thế này thì còn đánh như thế nào.
Nếu như chỉ có bốn tên khác, hắn còn có lòng tin chiến một trận nhưng mà hiện tại, vẫn là chạy thôi.
– Tặc tử lưu lại cho ta.
Lý Yêu Hoàng bổ ra một chưởng. Hư không bị chém ra làm hai. Vết nứt phóng thẳng về phía Lâm Phàm.
Cảm nhận được uy thế nhanh chống đánh tới ở sau lưng, lông tơ trên người Lâm Phàm dựng đứng lên. Đây là cường giả thực sự, coi như là hắn muốn liều mạng cùng đối phương cũng không được.
Thân thể đột nhiên lóe lên, tránh qua một bên. Ở vị trí nguyên bản, hư không cũng bị cắt mở.
Cường giả Thiên Cương cảnh quả thật là rất kinh khủng.
Mình chỉ là muốn đánh một gia hỏa Thiên Cương cảnh tầng hai thôi mà. Vì cái gì lại không cho mình cơ hội này? Thật sự là tên ghê tởm.
– Làm sao bây giờ đâu? TruyenLau.com
Lâm Phàm bắt đầu suy nghĩ đối sách. Đột nhiên, hắn quay đầu quát lớn:
– Các ngươi đừng quá càn rỡ. Các ngươi biết ta là ai không? Ta là người ngay cả bản thân cũng dám giết. Các ngươi còn dám đuổi theo thì sẽ giống như là cánh tay này.
Lâm Phàm đột nhiên kéo đứt một cánh tay của mình rồi ném về phía sau lưng, nói:
Website TruyenLau.com – Nhìn thấy chưa? Các ngươi còn dám đuổi theo thì kết cục sẽ chính là thế này.
Sau đó hắn không ngừng lại, bay thẳng đến phương xa.
Ngoại trừ Lý Yêu Hoàng, bốn vị cường giả Thiên Cương cảnh còn lại ngơ ngác nhìn nhau. Bọn họ không hiểu đối phương muốn làm gì. Sao đang yên đang lành lại chặt đứt cánh tay của mình?
Chẳng lẽ là bởi vì uy thế khủng bố của Lý Yêu Hoàng đại nhân, tinh thần trở nên hoảng loạn hay sao? Website TruyenLau.com
– Tặc tử, ngươi đang tự tìm đường chết đó. Giao tất cả những thứ mà ngươi đã đánh cướp ra, ta sẽ tha cho ngươi khỏi chết, nếu không ta sẽ nghiền xương của ngươi thành tro.
– Có gan thì tới đi.
Lâm Phàm khinh thường hừ lạnh, trong nháy mắt thi triển ra ‘Long Ảnh Tùy Hành’ để chạy nhanh hơn. Đồng thời hắn cũng cảm thấy may mắn trong đống công pháp của mình có không ít đặc tính là tăng tốc độ. Nếu không muốn chạy thoát từ trong tay địch nhân cường đại như vậy, hoàn toàn chính là nằm mơ.
– Liệt Thiên!
Lý Yêu Hoàng chợt quát to. Hư không bị chấn vỡ, một sức mạnh cường hãn nhanh chóng xuyên thấu hư không, đánh vào lưng của Lâm Phàm.
Phụt!
Lâm Phàm phun ra một búng máu tươi những hắn vẫn không có dừng lại, thậm chí mượn nhờ lực trùng kích của một chiêu này để mà tăng tốc độ, lao nhanh về phía phương xa.
Một chiêu này thật mạnh. Ngũ tạng lục phủ ở trong cơ thể hắn đã dần dần vỡ nát, sợ là không chống đỡ được bao lâu nữa. Nếu như không phải là mình đang trong trạng thái bật hết hỏa lực, lại thêm Vô Tướng Sắc Thân gia trì thì vừa rồi, mình sẽ ngay lập tức bị đánh chết.
Nhưng mà hiện tại còn chưa đủ, nhất định phải chạy xa thêm một chút.
Không biết đã qua bao lâu.
Lâm Phàm dừng bước, quay đầu đối mặt với năm người Lý Yêu Hoàng.
– Giao tất cả mọi thứ ra.
Lý Yêu Hoàng giận dữ nói. Thanh âm cực kỳ băng lãnh, âm trầm.
Lâm Phàm khoát tay, cực kỳ suy yếu nói:
– Ta đã nói qua ta là một kẻ rất tàn nhẫn. Các ngươi chỉ sợ còn không tin, như vậy thì ta sẽ chứng minh cho các ngươi thấy.
Hóa Thần Kiếm Trận.
Ầm ầm!
Từ trên người Lâm Phàm, một sức mạnh cường hãn bạo phát ra. Kiếm ý vô tận trôi nổi ở phía sau lưng hắn, che khuất bầu trời, hình thành thế giới của kiếm.
– Hừ, chút tài mọn, không biết tự lượng sức mình.
Lý Yêu Hoàng lạnh lẽo nhìn Lâm Phàm, không hề để cảnh tượng này vào mắt. Sức mạnh bực này có lẽ rất cường đại đối với người khác, nhưng mà ở trong mắt của hắn thì vẫn chỉ như là sâu kiến mà thôi.
Bốn tên cường giả Thiên Cương cảnh ở phía sau cũng thản nhiên, thậm chí còn nở nụ cười tươi.
– Châu chấu đá xe, lấy trứng chọi đá.
Thực lực thế này ở trước mặt Lý Yêu Hoàng đại nhân, đơn giản không chịu nổi một kích.
Chỉ là đột nhiên, một cảnh tượng khiến cho bọn họ khiếp sợ phát sinh.
– Vạn Kiếm Xuyên Thể
Vù vù!
Vô số kiếm ý đánh thẳng xuống, nhưng những kiếm ý này không phải công kích bọn họ mà là nhanh chóng đâm xuyên qua thân thể của tặc nhân này.
– Các ngươi, những tên ngu xuẩn này, ta đã nhớ kỹ các ngươi.
Kiếm ý vô tận trong nháy mắt chém đứt thân thể của Lâm Phàm, thậm chí ngay cả một miếng thịt đều bị cắt thành mấy mảnh.
Lúc kiếm ý tiêu tán thì tặc tử kia cũng đã biến mất không thấy.
Bốn tên cường giả Thiên Cương cảnh ngơ ngác nhìn nhau.
– Người đâu rồi?
Lý Yêu Hoàng cũng cực kỳ sửng sốt. Trong nháy mắt, hắn đi đến vị trí tặc tử vừa mới đứng kia nhưng lại không cảm thấy bất cứ ba động gì. Đây không phải là hư không xuyên thẳng qua, cũng không phải là thi triển bí pháp bỏ chạy mà cứ như vậy là biến mất.
– Người đâu rồi?
Sắc mặt của Lý Yêu Hoàng tái nhợt. Hắn đưa mắt nhìn quanh bốn phía nhưng không thấy bóng dáng của tặc tử kia.
Hắn không tin tưởng tặc tử này lại tự sát ở trước mặt hắn, khẳng định là vận dụng một loại thần thông nào đó để chạy trốn.
Ở cách đó khá xa, từng giọt máu tươi nhỏ xuống trên mặt đất.
Một cánh tay treo ở trên nhánh cây nào đó.
Mà lúc này, tựa như là từ không tới có, chỗ cánh tay này xuất hiện một bộ thi thể.
– Ai, sống lại rồi.
Lâm Phàm mở mắt, bẻ bẻ cổ. Buff cấp Vĩnh Hằng, Bất Tử Chi Thân quả thật là cường đại.
Hóa thành hư vô mà còn có thể trống rỗng xuất hiện.
Chỗ có vương máu là có thể mượn máu phục sinh.
Mà vị trí của cánh tay này là an toàn nhất, cũng là ở vị trí cách xa cường giả kia nhất vậy thì phục sinh ở đây là tốt rồi.
Đưa mắt nhìn về phía phương xa, hắn giơ ngón tay giữa lên.
– Xem như ngươi lợi hại. Chờ đó cho ta.
Nói rồi, hắn nhanh chóng hóa thành một vệt sáng, rời xa nơi này.
Hiện giờ, cốc Thiên Hiểm quá nguy hiểm, cho nên ta tạm thời tha cho các ngươi một mạng, chờ đến khi ta trở nên cường đại thì ta sẽ giết trở lại."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu