Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 454: Ở CHỖ NÀY, AI CŨNG KHÔNG CÓ SỨC MẠNH


Trong phòng.
Nước sông bên trong Thiên Hà Vương Đỉnh đang sôi trào.
– Sảng khoái.
Lâm Phàm híp mắt, nằm ở bên trong. Trận chiến đấu vừa rồi để hắn hiểu được cực hạn của bản thân, để hắn biết được tu vi cao không nhất định là cường đại mà tu vi thấp cũng không nhất định là nhỏ yếu.
Còn có tình huống thật thú vị.
Hắn lấy nhẫn trữ vật của Hắc Cốt ra, mở ra nhìn coi.
– Cũng thực không tồi, đúng là có không ít đồ tốt.
Trong đó có không ít đan dược, còn có một số công pháp nhưng công pháp lại chẳng ra sao cả, đều là thuộc về loại hình âm trầm, không quá phù hợp với bản thân.
– Sư huynh có chuyện gì cần ta làm sao?
Bên ngoài truyền đến thanh âm của Lã Khải Minh.
– Không cần. Ta nghỉ ngơi một hồi là được rồi. Sư đệ đừng cho bất luận kẻ nào quấy rầy ta.
– Vâng.
Lã Khải Minh đi xa, Lâm Phàm sờ lên vết thương trên lồng ngực, đây là vết thương còn sót lại trong trận chiến với Hắc Cốt.
– Thật sự là sỉ nhục! Trên người lưu lại vết thương do kẻ yếu làm, thực tình khiến cho người ta khó chịu.
Thái Hoàng Kiếm xuát hiện, chuyện mà hắn thường xuyên làm phát sinh.
TruyenLau.com Mười giây sau.
Lâm Phàm mở mắt, thương thế đã biến mất, thân thể lại một lần nữa biến thành hoàn hảo, không có khuyết điểm.
– Ừm. Bất Tử Thân đúng là rất không tệ. Về sau, hắn cũng có thể trở thành một ngườikhông thất bại, dù sao trên người không có một chút thương thế nào.
– À. Đây là cái gì? TruyenLau.com
Đúng lúc này, hắn nhìn thấy tại một chỗ hẻo lánh trong nhẫn trữ vật có một bức tranh. Sau đó, hắn lấy ra, mở ra xem mà có chút không hiểu.
Trên bức họa này có một đồ án màu đen thần bí tựa như là nòng nọc lít nha lít nhít.
Đột nhiên.
Bức tranh lóe sáng. Một lực hút xuất hiện tựa như là muốn kéo tinh thần của hắn vào trong đó.
Cảnh tượng trước mắt biến mất. Website TruyenLau.com
Khi hắn mở mắt ra thì phát hiện mình lại đi tới một chỗ thần bí. Đây là một vùng thiên địa mà hắn không biết. Lâm Phàm nhắm mắt, hơi cảm ứng một chút nhưng không cảm giác được cương khí, thiên địa chi lực, thậm chí pháp tắc.
Nơi này như là một cái không gian hư vô vậy.
– Sức mạnh của ta không còn.
Lâm Phàm nhéo nhéo tay, không có bất kỳ sức mạnh gì, tựa như là hắn đã biến thành phàm nhân.
Phía trước vốn là một mảnh tối đen, nhưng đột nhiên xuất hiện từng cái bậc thang một mực kéo dài đến chỗ sâu, không biết đi đến chỗ nào.
– Đây rốt cuộc là thứ gì vậy? Hắc Cốt cất giấu bức tranh này đến cùng là muốn làm gì?
Lâm Phàm có chút nghĩ không thông, không biết điều này đại biểu cho cái gì. Nhưng mà hắn không sợ hãi chút nào, hắn bước lên bậc thang, muốn xem bậc thang này sẽ dẫn hắn đi đâu.
Đi trên bậc thang, không ngừng tiến đến chỗ sâu, được một lúc thì hắn phát hiện phương xa cũng có người đang đi trên bậc thang.
Lập tức, có âm thanh truyền đến từ trên hư không.
– Khu thứ nhất, đến.
– Khu thứ hai, đến.

– Khu thứ bảy, đến.
– Khu thứ tám, chưa tới.
Lâm Phàm trầm mặc một lát, sau đó sững sờ. Đây chẳng lẽ là phương thức họp mặt của cao tầng Thiên Thần giáo hay sao?
Khu thứ tám đã bị hắn hủy diệt, tự nhiên là không đến được. Mà tên Hắc Cốt này là phó Hộ Giáo Pháp Vương của khu thứ sáu, hiển nhiên cũng là người thuộc về cao tầng.
Thú vị, thật đúng là thú vị.
Hơn nữa, hắn vận dụng bức tranh này tới, hiển nhiên còn không có bị người nào phát hiện. Thật đúng là quá hay.
– Ừm. Thôi! Vậy để ta nhìn cho kỹ hội nghị cấp cao của Thiên Thần giáo đến cùng là có bộ dáng gì. Nếu như có thể hoà mình vậy thì thật là ghê gớm.
Lúc này, trước mặt hắn có ánh sáng lóe lên. Khi xuyên thấu qua màn sáng này, đột nhiên một cái áo choàng màu đen xuất hiện, khoác lên trên người hắn.
Rất nhanh, một đại điện xuất hiện. Ở chỗ này, đã có không ít người.
Người ở chỗ này đều khoác áo choàng màu đen, che kín diện mạo và thân hình của bản thân. Hắn căn bản thấy không rõ những người này đến cùng là ai.
– Hắc Cốt, ngươi đến quá chậm đấy.
Đúng lúc này, một thanh âm vang lên.
Lâm Phàm nào biết được người vừa nói chuyện với mình là ai.
Đúng rồi, giả vờ cao lạnh là có thể ẩn tàng hết thảy.
– Hừ!
Hắn hừ lạnh một tiếng, phá giải tràng cảnh xấu hổ, sau đó đi thẳng vào trong đại điện.
– Hắc Cốt, ngươi thật sự là càn rỡ. Nhưng được rồi, ta không muốn chấp nhặt với ngươi.
Trong đại điện có một loạt bàn dài ở đó, đã có một số người ngồi ở chỗ đó, Lâm Phàm cũng không biết vị trí của Hắc Cốt là ở nơi nào. Sau đó, suy nghĩ một lát, hắn nhanh chóng tìm một chỗ ngồi xuống.
Chung quanh an tĩnh im ắng, không ai thảo luận tựa như là đang chờ đợi cái gì.
Ngay khi Lâm Phàm còn đang suy nghĩ, lại có một tiếng nói vang lên.
– Hắc Cốt, ngươi đang ngồi vị trí của ta đó. Tránh ra.
Trong chốc lát, tất cả mọi người trong đại điện đều đưa mắt nhìn qua. Trong ánh mắt giấu ở dưới áo choàng màu đen đều lóe ra vẻ kinh ngạc tựa như là không có minh bạch, Hắc Cốt làm sao dám ngồi ở vị trí này.
Lâm Phàm ngồi ở chỗ đó, nội tâm hơi nhúc nhích, xem ra là mình đang ngồi vị trí của người khác. Hắn cũng muốn đứng dậy nhường nhưng mà vị trí của mình lại đang ở chỗ nào?
Nếu đổi vị trí mà còn không ngồi đúng vị trí của mình, vậy thì sẽ dễ dàng bị người phát hiện, còn có làm sao mà bọn họ biết ta là Hắc Cốt?
Nhưng bây giờ hắn nhất định phải giải quyết cảnh lúng túng này.
Có khí phách mới có thể giải quyết hết thảy.
Đùng!
Lâm Phàm đưa tay, đập vào trên mặt bàn. Mặc dù không có sức mạnh nhưng mà tiếng vang lại thật lớn.
Đồng thời cũng cho thấy ý tứ vị trí này là nơi ta muốn ngồi, ngươi có thể lăn xa bao nhiêu thì cứ lăn xa bấy nhiêu.
Mà sau khi Lâm Phàm đập bàn, người ở trong đại điện đều im lặng giống như là rất khiếp sợ vậy.
Nhất là người đứng sau lưng Lâm Phàm kia càng lạnh lùng nói.
– Tốt. Rất tốt. Hắc Cốt, xem ra ngươi đang muốn khiêu chiến ta. Vậy thì ta sẽ cho ngươi biết, cái gì gọi là tàn nhẫn.
Bóng người sau lưng rất thấp nhỏ, nhưng mà thanh âm cũng rất âm trầm.
Người lùn, kẻ yếu, ức hiếp.
Ở trong tích tắc, Lâm Phàm tựa như là minh bạch rất nhiều, hắn nhanh chóng đứng lên.
Khi mọi người ở đây coi là Hắc Cốt e ngại thì cảnh tượng khó tin phát sinh.
Đùng!
Lâm Phàm nhanh chóng vỗ một phát, đập người lùn sau lưng nằm trên mặt đất. Sau đó, hắn giơ chân lên, giẫm về phía người này.
Ở chỗ này, tất cả mọi người đã mất đi sức mạnh, như vậy thì đều là người bình thường."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu