Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 584: THẬT SỰ LÀ MỘT NƠI TỐT

"Cảm giác có thực lực cường hãn quả thât là không tồi. Cái này có lẽ chính là do tự tin đi."
Bởi vì nguyên nhân thực lực cho nên hắn có thể bay trên lãnh địa của Thánh Đường tông mà không hề hoảng hốt, thậm chí không có ý tứ tránh né bất kỳ cái gì.
Có được dạng tâm tính này chính là điều kiện trước tiên để trở thành đại nhân vật.
Người khác đều sợ hãi Thánh Đường tông nhưng hắn thì không.
"Nơi này hoàn toàn chính xác là rất đẹp. Chỉ là không có hương vị của quê hương, khi mà lẻ loi một mình ở bên ngoài thì cũng chỉ có pháo hoa mới có thể làm cho ta cảm nhận được như đang ở quê hương mà thôi."
Rất nhanh, hắn thấy được một đám khí màu tím nồng đậm phiêu phù ở giữa thiên địa. Đám khí màu tím này giống như có được linh trí vậy, hình thành các loại hư ảnh dữ tợn ở trong hư không.
Có khi là hình đầu lâu, có dã thú gào thét cũng có vong linh gào thét.
Mà ở phía dưới đám khí này là một đầm nước khổng lồ, trên đầm nước có sương mù phiêu đãng. Nếu dùng mắt thường để nhìn thì cảnh tượng kia giống như có có bàn tay bằng xương trắng bệch duỗi từ đầm nước ra, chụp vào bầu trời.
Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, mọi thứ lại khôi phục hình dáng cũ, không có bất cứ động tĩnh gì.
"Chỗ kia thật kỳ quái, không ngờ lại có thể khiến cho ta xuất hiện ảo giác."
Hắn đã đi qua mấy chỗ hiểm địa của Viêm Hoa tông. Tính nguy hiểm của những nơi đó đều thể hiện ra bên ngoài, nói có yêu thú vậy khẳng định có yêu thú. Nhưng thật đúng là không có nơi nào có thể chế tạo ra ảo giác như Đầm Lầy Tử Vong này vậy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Chẳng mấy chốc, hắn đã đến chỗ đầm lầy kia. Đứng ở trên trời, hắn nhìn xuống Đầm Lầy Tử Vong.
hắn có thể thấy rõ ràng ở dưới chỗ sâu của đầm nước có ánh sáng nhạt lấp lóe.
"Vào đi! Bảo bối đang đợi ngươi."
Một thanh âm mị hoặc vang vọng ở trong đầu.
"Bảo bối sao?"
TruyenLau Lâm Phàm hơi bất ngờ. Tôn chỉ duy nhất của hắn khi đến Thánh Đường tông chính là những nơi mà hắn đi qua tuyệt đối không còn một ngọn cỏ, hắn phải lấy sạch, cướp sạch.
Mặc kệ là chết hay là còn sống, toàn bộ muốn thu sạch sẽ, tuyệt đối sẽ không lưu lại một phần nào để nó ô nhiễm thế giới tốt đẹp này.
Giữ gìn hoàn cảnh của thế giới này là trách nhiệm mà người người đều có.
Mà hắn tin tưởng chỉ sợ cho tới bây giờ cũng chỉ một mình hắn có loại tư tưởng này.
"Tư tưởng của ta thật sự là cao thượng. Không ngờ, sau khi đi vào Thánh Đường tông lại có tầm mắt bực này. Quả nhiên, như người xưa đã nói Đi một ngày đang học một sàng khôn." TruyenLau
Thiên Hà Vương Đỉnh phiêu phù ở bên người.
Một chưởng vỗ trên Thiên Hà Vương Đỉnh. Sức mạnh mênh mông bộc phát, rót vào trong đỉnh.Thiên Hà Vương Đỉnh chấn động, phù văn trên mặt đỉnh lóe ra quang mang.
"Thu cho ta!"
Không gian bên trong Thiên Hà Vương Đỉnh rất lớn, có thể dung nạp nước của năm con sông, ba vùng biển. Lần trước bị lão sư luyện chế lại một phen khiến cho uy năng càng lớn. Muốn thu toàn bộ nước trong Đầm Lầy Tử Vong này cũng không thành vấn đề.
Ở dưới sự thôi động của sức mạnh đủ để chống lại Bán Thần cảnh, Thiên Hà Vương Đỉnh triệt để cuồng bạo, không ngừng hấp thu nước trong Đầm Lầy Tử Vong.
Trong Thiên Hà Vương Đỉnh vẫn còn một phần nước sông trải qua luyện chế mà hắn còn muốn dùng chúng để tắm rửa, nấu canh cho nên không thể lãng phí. Cũng may bên trong Thiên Hà Vương Đỉnh được chia thành nhiều cái không gian riêng biệt nên hắn có thể đựng nước của Đầm Lầy Tử Vong riêng ra.
Chỗ sâu trong cùng nhất của Đầm Lầy Tử Vong không phải là đáy bùn mà là một thông đạo. Hơn nữa tựa như là một tầng màng mỏng bọc phía ngoài thông đạo khiến cho nước của Đầm Lầy Tử Vong không tràn vào được.
Nói cách khác, đệ tử đến đây nơi này lịch luyện đều là tại dưới đáy đầm sâu này.
"Cái Đầm Lầy Tử Vong này hoàn toàn chính xác là rất lớn nhưng chẳng lẽ còn có thể lớn qua sông núi hay sao?"
Nhìn xem mặt nước không ngừng hạ xuống, trong lòng Lâm Phàm cũng cười như nở hoa, không cần biết nước này có vấn đề hay không, cứ thu rồi lại nói.
Đồng thời, hắn cảm giác muốn thu nước của cái Đầm Lầy Tử Vong này xác thực rất khó khăn . Cương khí trong cơ thể không ngừng tiêu hao, đổi thành Thiên Cương cảnh thì đã bị hút khô rồi nhưng Lâm Phàm thì khác. Cương khí trong cơ thể hắn bây giờ khổng lồ cở nào, đến chính hắn cũng không thể hình dung được.
Nhưng mà hắn biết chuyển không một cái đầm sâu cũng không thành vấn đề gì, đơn giản là quá nhẹ nhõm.
Lúc này, ở trong thông đạo dưới đáy nước, một đám đệ tử của Thánh Đường tông đang chém giết yêu thú.
"Vinh Quang Chi Kiếm."
Một người đệ tử trong tay cầm một thanh trường kiếm toàn thân trắng như tuyết, mặt ngoài lại có ký hiệu thần thánh. Một kiếm chém ra lập tức chặt đứt đôi một con yêu thú.
"Lợi hại! Không ngờ sư huynh đã ngưng luyện ra Vinh Quang Chi Kiếm. Sau này, sư huynh nhất định có thể ngưng luyện ra Quang Minh Chi Kiếm thậm chí là Trật Tự Chi Kiếm."
Các đệ tử ở bên cạnh nịnh nọt với vẻ hâm mộ.
Nam tử cầm kiếm lập tức nở nụ cười, tản ra tự tin không gì sánh được.
"Đây là chuyện đương nhiên."
Trước khi đến Đầm Lầy Tử Vong này lịch luyện, bọn họ đã dùng điểm cống hiến đổi lấy bảo bối phá ảo cảnh từ tông môn. Nhờ thế, bọn họ có thể không quan tâm đến ảo cảnh của Đầm Lầy Tử Vong, từ đó nhanh chóng di chuyển trong thông đạo.
Thông đạo nơi này thông suốt bốn phương, không biết kéo dài đến chỗ nào, mà yêu thú trong này cũng rất cường đại, đồng thời cũng có thật nhiều thứ không tưởng tượng được sẽ xuất hiện.
Vận khí tốt, bọn họ thậm chí có thể kiếm được bảo bối.
"Ồ!"
Nhưng đúng lúc này, một người ngẩng đầu, giống như phát hiện cái gì không đúng.
"Thế nào?"
"Các ngươi nhìn xem, nước của cái Đầm Lầy Tử Vong này có phải tựa như là đang giảm xuống hay không."
Nghe hắn nói thế, mấy người còn lại phá lên cười, nói:
"Chuyện này sao có thể xảy ra? Nơi này chính là Đầm Lầy Tử Vong, mặt nước làm sao lại giảm xuống. Ngươi cũng đã biết nước này sâu bao nhiêu, sợ rằng với tu vi Địa Cương cảnh tầng tám của chúng ta cũng không thể lặn xuống phía dưới sâu nhất."
"Có thể là do ta quá khẩn trương nên nhìn nhầm đi."
"Nơi này mặc dù nguy hiểm nhưng cũng không cần quá mức khẩn trương, tiếp tục đi tới, nếu như có thể tìm được Huyễn Tinh thì lần này chúng ta coi như kiếm bộn rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu