Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 54: TA CHÍNH LÀ VỊ THẦN TỐI CAO

"Bắt ta lạy cái xác đó?!"
Liễu Phong rống lên, lửa hận bốc đến tận thiên linh cái. Nhưng ngọn lửa ấy vừa bùng lên đã bị dập tắt phụt.
Cổ nhân có câu: Kẻ làm nên nghiệp lớn phải biết co biết duỗi! Nhịn nhục hôm nay để ngày mai đạp cả thiên hạ dưới chân!
Thế nhưng não hắn lại nảy số ra một khúc mắc:
"Nếu hắn đã là kẻ triệu hồi ngươi, tại sao hắn lại không ước được trở thành vô địch thế gian mà lại để ta giết dễ như bỡn vậy?"
Úi chà, thằng củ lìn này tự dưng hôm nay lại uống lộn thuốc thông minh à? Lâm Phàm cười nhạt. Bấy nhiêu đó câu hỏi mà đòi bắt bẻ Thần Đèn ba ba thì đi đầu thai làm lại cho lẹ.
"Kẻ phàm trần, mồm mép ngươi thật phiền phức. Thần Đèn ba ba vốn dĩ lười mở miệng, nhưng nể tình ngươi trông cũng vừa mắt, ta sẽ tiết lộ thiên cơ. Hắn không ước vô địch bởi vì thái độ lồi lõm thiếu tôn trọng Thần Đèn ba ba! Một kẻ khuyết thiếu kính sợ, sao xứng để Thần Đèn ban cho lực lượng tối thượng? Ngược lại, ngươi lại rất biết điều kính trọng ta, nên Thần Đèn ba ba mới phá lệ rủ lòng thương."
Liễu Phong cúi gầm mặt, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
Tôn trọng sao? Hắc hắc... Được lắm! Vì lực lượng tuyệt đối, ta quỳ!
Hắn dời mắt nhìn về phía cỗ thi thể, hai gối không hề do dự, "bịch" một tiếng quỳ thẳng tắp xuống đất.
Nằm rạp dưới đất, Lâm Phàm sung sướng đến mức lỗ chân lông cũng muốn nở hoa. Phê! Quá phê!
Thằng ranh con, mày cậy tu vi mạnh hơn lão tử thì sao hả? Cuối cùng cũng bị lão tử xoay như chong chóng cắm trên đầu gối thôi! Đỉnh của chóp!
Liễu Phong vừa dập đầu vừa khắc cốt ghi tâm mối hận này. Chỉ cần thần công đại thành, hắn thề sẽ lôi cái xác này ra băm nát thành tương, sau đó dốc toàn lực hủy diệt luôn cái Thần Đèn khốn kiếp này!
"Thần Đèn! Ta dập đầu xong rồi!" Liễu Phong nghiến răng bật ra từng chữ.
"Kẻ phàm trần, thái độ của ngươi quá lồi lõm! Ai cho phép ngươi gọi trống không là Thần Đèn? Lắp não vào mà nhớ lại xem phải gọi ta là gì?"
"Khốn kiếp..."
Liễu Phong bấu chặt ngón tay xuống đất nén cơn điên, gằn giọng từ trong kẽ răng:
"Thần Đèn... ba ba! Ta dập đầu xong rồi!"
"Kẻ phàm trần. Thần Đèn ba ba vô cùng hài lòng. Hãy nói ra khát vọng của ngươi, ta sẽ thỏa mãn!"
Nhìn cái bản mặt uất ức như vừa phải ăn trọn một bãi phân chó của Liễu Phong, Lâm Phàm suýt thì xé rách lớp ngụy trang mà bò lăn ra đất ôm bụng cười. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thời khắc lịch sử cuối cùng cũng điểm. Liễu Phong ngửa cổ lên trời gào thét như một con thú hoang dại:
"TA MUỐN TRỞ THÀNH VỊ THẦN TỐI CAO NHẤT THẾ GIAN! TỐI CAO NHẤT!"
"Kẻ phàm trần, khát vọng của ngươi dễ như trở bàn tay."
Bóng ma Thần Đèn Lâm Phàm hời hợt lật tay áo. Một khối thép hình bầu dục xanh rêu, bề mặt sần sùi nằm gọn trên lòng bàn tay hắn - "Há mồm ra, ngậm thứ này vào. Trong lúc ngậm, hãy đếm thầm bảy giây. Sau bảy giây, phong ấn sẽ giải trừ, ngươi sẽ hóa thân thành chí tôn thần minh, linh hồn hòa quyện cùng thiên địa đại đạo, thọ tề thiên địa, bất lão bất tử!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Liễu Phong trợn mắt nhìn vật thể hình thù quái dị trên tay Thần Đèn, ánh mắt rực lửa tham lam:
"Đây... Đây là pháp bảo gì?"
Mẹ kiếp thằng lắm mồm, ngậm đại vào đi còn hỏi vặn!
Bực dọc nhưng vẫn phải giữ phong thái Thần Đèn, Lâm Phàm phán một câu xanh rờn:
"Bên trong lớp vỏ bọc này giam giữ luồng thần lực chí tôn bá đạo nhất Chư Thiên Vạn Giới. Nó chính là kết tinh sức mạnh giúp ngươi niết bàn hóa thần."
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Kẻ phàm trần! Hãy trả lời Thần Đèn ba ba. Ngươi có sẵn sàng đón nhận cơ duyên nghịch thiên này không?"
Toàn thân Liễu Phong run rẩy kịch liệt vì sung sướng.
"Ta đồng ý!"
"Tốt lắm! Há to mồm ra!"
Liễu Phong không một chút do dự, túm lấy quả lựu đạn mỏ vịt mẫu 82-2 nhét tọt vào họng.
Khối thép lạnh lẽo cồng kềnh quá khổ, cố nhét một lần không lọt. Nhưng vì tiền đồ vĩ đại, rách mép cũng phải nong cho bằng được!
"Ư... ứ... ứ..."
Miệng bị khóa chặt bởi quả lựu đạn, Liễu Phong chỉ có thể ú ớ phát ra âm thanh, ánh mắt ra hiệu hỏi xem bước tiếp theo là gì.
Lâm Phàm kìm nén trận cười sảng khoái, trịnh trọng đáp:
"Kẻ phàm trần. Để Thần Đèn ba ba đích thân giúp ngươi gỡ bỏ phong ấn. Hãy nhắm mắt lại và chờ đợi sự lột xác!"
Không chút chần chừ, ngón tay ảo ảnh của Thần Đèn dứt khoát luồn vào vòng kim loại, giật tung chốt an toàn lựu đạn.
"Kẻ phàm trần. Từ giờ phút này hãy đứng im như tượng và mặc niệm đúng bảy giây! Tuyệt đối không được nhổ ra! Nhổ ra là thần lực tiêu tán, cơ hội duy nhất này vĩnh viễn hóa thành tro bụi! Thần Đèn ba ba một đời chỉ ban phước hai lần, đây là lần cuối cùng, khôn hồn thì ngậm cho chặt!"
Lâm Phàm bồi thêm một tràng hù dọa chí mạng, bịt kín mọi đường lui của thằng ngốc này.
Nhét tạc đạn vào tận cuống họng mà không nổ tung xác mày thì ông mày tình nguyện trồng chuối ăn phân lợn!
Liễu Phong run lẩy bẩy, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn.
Tối cường! Sức mạnh vĩ đại nhất nhân gian đang cuộn chảy!
Đáng tiếc là thằng ranh con kia đã làm lãng phí mất một điều ước của Thần Đèn, bằng không hắn còn muốn đòi thêm thứ khác. Hận chết đi được!
Nhìn bộ dạng thỏa mãn ngâm nga chờ chết của Liễu Phong, Lâm Phàm thở dài một hơi thương cảm não nề. Hắn bắt đầu đếm nhẩm trong bụng.
Bảy!
Sáu!
...
Ba!
"Kẻ phàm trần. Hãy đón nhận khoái cảm thăng hoa tuyệt diệu nhất thế gian đi! Thứ cảm giác chấn động linh hồn mà vĩnh viễn ngươi không bao giờ quên lãng!"
"Thần Đèn ba ba đã tận tình giúp ngươi đến cùng đường rồi."
Đầu óc Liễu Phong lúc này hoàn toàn chìm trong ảo mộng điên cuồng. Hắn gào thét trong thâm tâm:
"Đến đi! Cảm giác của sức mạnh tuyệt đối! Đến bạo phát đi!"
Ta chính là Vị Thần Tối Cao...
BÙM!!!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu