Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 455: Ở CHỖ NÀY, AI CŨNG KHÔNG CÓ SỨC MẠNH

Chấn động!
Người ở bên trong đại điện đều kinh hãi, thậm chí có người sợ hãi đến mức ngón tay đều run rẩy tựa như là không ngờ Hắc Cốt vậy mà lại đột nhiên đánh người.
Vô thanh vô tức, một câu cũng không nói nhưng ra tay chính là bất phàm.
Trong lòng tất cả mọi người đều đang nghĩ một việc, đó chính là Hắc Cốt điên rồi, hoặc là thực lực của Hắc Cốt đã mạnh lên, có đầy đủ vốn liếng để cuồng ngạo.
– Giáo Vương giáng lâm.
Đúng lúc này, một thanh âm nặng nề vang vọng ở trong toàn bộ đại điện.
Tất cả mọi người đứng lên mà Lâm Phàm cũng dừng động tác trong tay lại. Ngay cả người lùn bị ẩu đả cũng đứng dậy. Mặc dù phẫn nộ, hắn cũng không dám có bất kỳ cử động càn rỡ nào.
Tí tách!
Tiếng bước chân vang lên.
Từ trong bóng tối, một bóng người trong tay cầm một thanh quyền trượng chậm rãi đi vào đại điện, sau đó ngồi xuống trên bảo tọa ở chính giữa đại điện.
– Các giáo đồ ngồi đi.
– Vâng, Giáo Vương vĩ đại. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tất cả mọi người ngồi xuống.
Người lùn bị Lâm Phàm đánh tơi bời kia cũng nhẫn nhịn lửa giận ở trong lòng, tìm một vị trí khác. Trog lòng thầm thề thù này hắn sẽ báo.
– Quả nhiên, đây là hội nghị cấp cao của Thiên Thần giáo. Vậy để ta xem thật kỹ hội nghị này của Thiên Thần giáo là cái dạng gì. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Nhưng khó trách Thiên Thần giáo rất khó bị phát hiện. Dù mở loại hội nghị cấp cao này, bọn họ đều là dùng tinh thần để tiến vào giao lưu mà không phải bản thể giáng lâm. Thật sự là ẩn nấp quá cẩn thận.
Lâm Phàm cảm giác mình sắp phát hiện bí mật trọng đại gì đó.
Đúng lúc này, thanh âm của Giáo Vương vang lên, vọng khắp đại điện rộng lớn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Gần đây, Thiên Thần giáo ta bị Viêm Hoa tông chống lại, tàn sát giáo đồ của ta. Bọn họ là tàn nhẫn, là hèn hạ. Giáo lý mà giáo ta phát dương đều là chân lý, cứu vớt vô số con dân thoát ly khổ hải, thẳng tới thiên đường.
– Giáo Vương nhân từ.
Đám người trầm giọng nói.
Giáo Vương khoát tay, nói:
– Phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông hủy phân khu thứ tám của giáo ta, giết chết vô số giáo đồ của giáo ta. Hôm nay, ta lập xuống lệnh truy sát.
– Vâng, chúng ta sẽ giết chết người này.
Trong lòng Lâm Phàm cảm thấy bất đắc dĩ, thậm chí có chút hưng phấn. Bây giờ, mình trở thành người tất phải giết của Thiên Thần giáo rồi, về sau cũng không lo không có điểm tích lũy nữa. Hắn tập trung tinh thần, muốn tiếp tục nghe xem Giáo Vương này còn có thể nói thêm tin tức gì không?.
Giáo Vương tiếp tục mở miệng nói:
– Huyết Luyện Pháp Vương, Quân Vô Thiên như thế nào?
Lúc này, một bóng người khổng lồ đứng lên, nói:
– Giáo Vương, Quân Vô Thiên bị phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông Lâm Phàm đánh trọng thương. Hiện giờ, hắn đang được chúng ta dốc sức cứu chữa, tạm thời thì vẫn chưa có gì đáng ngại.
– Ừm. Quân Vô Thiên có tác dụng cực kỳ trọng yếu đối giáo ta, không thể để hắn chết được.
Thanh âm của Giáo Vương vang lên.
– Không thể để Quân Vô Thiên chết. Xem ra lần sau, ta nhất định phải để hắn cúp máy, cắt đứt kế hoạch của Thiên Thần giáo. Chỉ là không biết kế hoạch này của bọn họ đến cùng là trọng yếu bao nhiêu? Được rồi, không nghĩ nữa, về sau gặp được Quân Vô Thiên, ta cứ giết lại nói.
Lâm Phàm cảm giác trà trộn ở trong này cũng không tệ.
– Giáo Vương, Hoán Bì Liễm Tức của giáo ta lại có đột phá trọng đại.
– Giáo Vương, chuyện Thiên Thần Luận truyền bá tại thành Thanh Yên vốn dĩ vô cùng thành công nhưng cuối cùng lại bị phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông phá hư, dẫn đến khu thứ tám bị diệt. Người này có uy hiếp cực lớn đối giáo ta, không thể lưu lại.
– Giáo Vương, giáo ta gần đây liên tục tử thương thảm trọng, cho nên rất cần tăng cường máu mới, cần càng nhiều nhi đồng tiến hành huấn luyện, vận dụng bí pháp, cưỡng ép thôi phát trưởng thành, phục vụ vì giáo ta.
Lâm Phàm ngồi ở chỗ đó, cẩn thận lắng nghe, nguyên lai sự tình to nhỏ của Thiên Thần giáo đều được báo cáo ở trong này.
Mà đúng lúc này.
– Hắc Cốt phó Pháp Vương, khoáng mạch nguyên tinh ở thành Nguyệt Sơn là do ngươi phát hiện. Tốt. Ngươi đã vì giáo ta lập xuống đại công. Ngươi tiến lên đây.
Ngay khi Lâm Phàm còn đang suy nghĩ thì không ngờ hắn bị Giáo Vương điểm tên chỉ họ gọi lên đài. Sau đó, hắn không do dự, đi thẳng lên trên đài.
Mà người lùn bị đánh kia thì oán giận. Hắn nghĩ Hắc Cốt là bởi vì phát hiện khoáng mạch nguyên tinh mới có thể cuồng vọng như vậy, cảm thấy Hắc Cốt thật sự là càn rỡ.
Bởi vì giấu ở dưới áo choàng màu đen cho nên Lâm Phàm cũng không có bị bất luận kẻ nào phát hiện.
Nhưng hắn có lẽ chỉ có thể tới đây một lần mà thôi, dù sao chuyện Hắc Cốt đã tử vong khẳng định không giấu được lâu. Cho nên lần này, hắn nhất định phải làm chút gì mới được.
– Hắc Cốt phó Pháp Vương tiến lên, tiếp nhận bản Giáo Vương khen thưởng cho cống hiến trọng đại của ngươi vì giáo ta.
Giáo Vương nhấc quyền trượng trong tay lên, mũi nhọn xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm.
– Ta cho phép ngươi có cơ hội hôn bảo vật chí cao vô thượng của bản giáo.
Người ở phía dưới lộ vẻ phấn chấn, thậm chí lộ vẻ ghen ghét.
Cái quyền trượng này thế nhưng mà là bảo vật chí cao vô thượng của Thiên Thần giáo, có thể hôn nó là vinh quang cỡ nào, là chuyện tự hào cỡ nào.
Lâm Phàm sửng sốt, không ngờ đám người này lại muốn mình hôn cái quyền trượng này. Đầu óc bọn họ có bị bệnh không vậy.
Lập tức, Lâm Phàm nổi giận hét lên.
– Ta hôn con mẹ ngươi.
Lâm Phàm vươn tay, đoạt lấy quyền trượng. Sau đó, trong tiếng kêu kinh ngạc khắp nơi, hắn nhanh chóng giơ cao quyền trượng, rồi đập tới Giáo Vương.
– Ngươi dám!
Đám người giận dữ hét.
– Ta có gì là không dám. Ỏ đây, ai cũng không có tu vi, ta còn có thể sợ các ngươi hay sao?
Lâm Phàm nhanh chóng đập một trượng xuống trúng người Giáo Vương.
Cú đập này làm cho Giáo Vương choáng váng tựa như là không ngờ có người dám can đảm hành hung hắn ở trong này vậy.
– Để ta nhìn xem ngươi là ai.
Lâm Phàm đột nhiên kéo một phát, áo choàng che người Giáo Vương bị hắn lôi xuống.
Đột nhiên, hai bóng người thấp bé, xấu vô cùng xuất hiện.
– Đây là Giáo Vương của Thiên Thần giáo sao?
Không cho phép Lâm Phàm kịp suy nghĩ, vùng không gian này đột nhiên tiêu tán.
Thành Nguyệt Sơn, trong phòng.
Lâm Phàm lấy lại tinh thần, vẻ mặt nghiêm túc, lẩm bẩm:
– Giáo Vương của Thiên Thần giáo lại là hai người lùn hay sao? Điều đó không có khả năng đi.
Rồi hắn lập tức cười phá lên.
– Người lùn, ha ha ha ha ha…"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu