Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1199: SƯ ĐỆ, CÁC NGƯƠI GIỎI LẮM, TA LẠI ĐI ĐÂY

Lâm Phàm biết sẽ có cao thủ mạnh hơn buông xuống, nhưng vậy thì sao? Hắn không thèm để vào mắt.
Đến thì cứ đến, sợ gì ai.
Vô Địch phong.
Một đoàn sáng vàng bao phủ toàn thân Thanh Oa, trong ánh sáng vàng như có ngọn lửa rực cháy.
"Kẻ bỏ mạng mãi không đến ức hiếp mình, phải chăng biết mình đang liều mạng tu luyện?"
Thanh Oa tỏ vẻ nghi ngờ, cảm giác kẻ bỏ mạng khác xưa.
Trước kia hắn hay khi dễ nó, giờ rất ít gặp, nếu không phải tên kia ngẫu nhiên còn nhìn nó thì nó sẽ tưởng rằng kẻ bỏ mạng không yêu nó nữa.
Thanh Oa có nhiều thủ đoạn, trừ Lâm Phàm ra có lẽ nó là tồn tại tăng tiến tu vi mau nhất.
Dù là Vạn Quật lão tổ cũng kém xa nó, dù sao theo tình huống tu luyện của bản thân thì nàng không sánh bằng nó.
"Đạo cảnh, lại bắt đầu đi trở về khởi điểm."
Thanh Oa ngưng tụ lực lượng, trực tiếp trùng kích.
Nó không phải tay mơ, quen thuộc cảnh giới, không cần lo tẩu hỏa nhập ma hay vấn đề gì.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thân hình Thanh Oa gầy yếu, dù trải qua tay nó bồi dưỡng đặc biệt, mạnh mẽ hơn thân thể ếch gấp mấy trăm lần, mấy ngàn lần thì vẫn không cách nào so sánh với thể Đạo cảnh thật sự.
Website TruyenLau.com Đây là yếu ớt bẩm sinh.
"Chó chết, nếu để ta biết là tên khốn nào đánh bản Oa Sư vào thân thể này thì sẽ cho ngươi biết tay!"
Thanh Oa không cam lòng, nếu là con trăn hay con chó đều tốt hơn thân thể ếch gấp trăm ngàn lần.
Trong người ếch vang tiếng sấm nổ, không dẫn đến dị tượng kinh người gì, lấy bản thân làm thiên địa, dị tượng sinh thành trong người.
Đây là pháp môn tu luyện rất cao đẳng, khi nó là con người đã tu luyện công pháp này.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lần này dùng cách đặc biệt lần đầu tiên, đi con đường chưa từng đi qua.
"Sơ kỳ, trung kỳ, đỉnh, bước vào Đạo cảnh là đến đỉnh!"
Trong đôi mắt to cỡ hạt đậu của Thanh Oa rực cháy lửa Đạo cảnh.
Trực tiếp vượt qua một bước dài.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nhưng thế này chưa đủ.
Đan dược tuyệt thế mà nó lén luyện chế đang bay quanh người rồi hòa vào thân thể, trải nền móng.
"Phù!"
Thanh Oa đứng thẳng người, há mồm thổi luồng hơi hỗn đục ra, luồng hơi bay lên cao, liên miên như thác nước đổ ngược.
Thanh Oa cảm thán:
"Cực khổ vất vả, hao hết tài sản, rốt cuộc thì đi đến bước này."
Thanh Oa cảm thán, mệt quá, đuối.
Bực tức mấy vạn năm, ngày qua ngày, năm này sang năm khác góp nhặt tài liệu, luyện chế đan dược, tiếp đó khô khan rèn luyện đan dược, dung hợp nhiều đan dược hơn, rốt cuộc nhìn thấy tương lai.
Thanh Oa giấu viên đan dược này đã mấy ngàn năm, luôn cất chứa không nỡ dùng chỉ vì chờ khi tu vi đến Đạo cảnh mới dùng nó.
Dù bị kẻ bỏ mạng bắt chẹt hay trấn lột nó vẫn không lấy ra.
Thanh Oa cười tươi:
"Bước đầu có thực lực, cảm giác này thật tuyệt."
Lá bùa sau lưng quá âm hiểm, Thanh Oa không dám nói thành tiếng, chỉ có thể nhủ thầm trong bụng.
Đối với Thanh Oa thì không thể biểu hiện thực lực ra ngoài, phải ẩn giấu, điệu thấp.
Giả heo ăn cọp mới là lẽ phải.
Thanh Oa không dám tưởng tượng nếu bị kẻ bỏ mạng biết tu vi thật của nó thì sẽ xảy ra chuyện khủng khiếp gì.
"Hưm?"
Tim Thanh Oa bỗng đập nhanh, lỗi một nhịp.
"Cửu Hoang Nhãn!"
Thanh Oa nhìn phía xa, trong mắt lấp lóe tia sáng xanh.
Đây là thần thông thiên phú của nó, thần thông khắc trong linh hồn, dù thay đổi thân thể cũng không tan biến.
Mắt nó phản chiếu mấy luồng sáng kéo cái đuôi dài từ trên trời giáng xuống.
"Không Gian Thần Trụ liên kết, rốt cuộc đến."
Cách thật xa, không biết xa bao nhiêu ức dặm, nhưng mọi thứ không thể tránh khỏi Cửu Hoang Nhãn của nó.
"Chết tiệt, nỗi sợ chưa từng có."
Thanh Oa cúi mặt xuống, không muốn nói nhiều.
Lần đầu tiên nó cảm giác nguy cơ ép sát đến vậy.
"Tông môn, rốt cuộc tới rồi . . ."
Một người tơi tả còn hơn ăn mày xuất hiện ở ngoài tông môn.
Gã chống gậy, mặt lấm lem tro bụi, quần áo rách rưới.
Vân Tiêu trải qua vô vàn hiểm trở rốt cuộc về với tông môn.
Gã chín chết một sống chạy thoát khỏi tay kẻ xâm nhập, dọc đường đi không dám giữ cho bề ngoài trông ra hình dáng con người.
Gã phục rồi, không muốn nói nhiều, chỉ mong về tông, hưởng thụ cuộc đời yên bình.
Vân Tiêu thấy hai người từ xa đi đến, đó là sư đệ trung thực của gã.
"Ủa? Vương sư đệ, Huyền sư đệ!"
Là Vương Thánh Khang và Huyền Thanh.
Vân Tiêu đang định lên tiếng thì nghe hai người nói chuyện, làm gã khép miệng lại.
Huyền Thanh bất đắc dĩ nói:
"Ài, khi nào sư huynh mới về đây? Ta nhớ sư huynh quá."
Vương Thánh Khang kiên định niềm tin nói:
"Hừ, chắc chắn sư huynh chờ lúc ở đỉnh cao nhất mới về. Ngươi đừng bị Lâm phong chủ làm chiết phục, chúng ta là người của sư huynh, chắc chắn sư huynh sẽ phong cảnh, uy hiếp thiên địa, với khí thế bá đạo nhất trở về tông môn. Chúng ta chỉ cần giữ gìn Vân Tiêu là tốt rồi."
Huyền Thanh nói:
"Nhưng nhiều đệ tử của Vân Tiêu phong chúng ta rời đi rồi."
"Đi thì đi, tóm lại chúng ta không đi, chờ sư huynh trở về sẽ làm mọi người giật mình, ta tin tưởng sư huynh, còn ngươi?"
"Ta cũng tin, nên ta luôn chờ Vân Tiêu sư huynh."
Hai người đi ngang qua Vân Tiêu, không nhận ra kẻ dơ bẩn trước mắt là Vân sư huynh trong lòng họ.
Cổ họng Vân Tiêu như bị thứ gì chặn lại, có lời muốn nói nhưng không thốt thành lời.
Vân Tiêu nhìn hai người dần đi xa, biểu tình giãy dụa.
Vân Tiêu cúi đầu, mếu máo:
"Ta . . . ta . . ."
Sao có thể như vậy? Vì sao đặt hy vọng lớn như vậy vào gã?
Nếu gã trở về với bộ dạng này thì chẳng phải là khiến bọn họ thất vọng?
Vân Tiêu nghiến răng:
"Khốn kiếp, tức chết người!"
Vân Tiêu dứt khoát quay đầu rời khỏi đây.
Gã không chịu nổi mất mặt, chỉ đành cố gắng hơn.
Đặc biệt khi hai sư đệ ôm hy vọng lớn như vậy, vì tranh một hơi, gã phải bước tiếp.
Sư đệ, các ngươi giỏi lắm, sư huynh trở lại nhưng bị các ngươi buộc đi rồi đây."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu