Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 463: TA TIN TƯỞNG LÂM SƯ HUYNH

– Vi sư cũng không dám xác định. Nhưng căn cứ như lời ngươi nói, nếu có năng lực này, hẳn là chỉ có Âm Dương Song Ma. Hai người này là phụ tá đắc lực của Giáo Vương đời trước, không người nào biết được lai lịch của bọn họ. Từ lúc xuất hiện, bọn họ vẫn luôn đi theo ở bên cạnh Giáo Vương đời trước. Từ sau khi Giáo Vương đời trước bị tông ta trấn áp, hai người bọn họ liền biến mất không thấy tung tích.
– Ta cũng không biết hai người mà ngươi nhìn thấy có phải là bọn họ hay không?
Thiên Tu tự hỏi, đồng thời cũng thật không dám xác định. Nếu thật là hai người bọn họ, chỉ sợ là có âm mưu lớn.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Lão sư, ngài còn nên chú ý một việc nữa. Đó chính là trong thời gian này Thiên Thần giáo có thể sẽ tiếp tục cướp đoạt trẻ con, dùng bí pháp gì đó thôi phát tạo nên giáo đồ.
– Chuyển Thai Nghịch Ma Công
– Thiên Thần giáo thật sự là đáng giận đến cực điểm. Thủ đoạn trái với luân lí tàn nhẫn bực này cũng có thể làm ra được. Sau khi trải qua các loại huấn luyện, cuối cùng bị hạ Chuyển Thai Nghịch Ma Công, những đứa trẻ con bị bọn họ cướp đoạt sẽ trở thành một loại tồn tại âm u,lạnh lẽo. Thân thể và tinh thần sẽ trở nên vặn vẹo, thậm chí có thể nói là khủng bố.
– Lão sư, đồ nhi ở lại tông môn tạm thời không có cách nào tiến bộ, cho nên con muốn ra ngoài lịch luyện một phen.
Lâm Phàm nói.
– Ừm. Ngươi muốn đi thì cứ đi thôi. Nhưng ngươi cũng phải cẩn thận. Thời gian gần đây, ngươi liên tục phá hỏng đại sự của Thiên Thần giáo, khiến bọn họ hao binh tổn tướng. Ta nghĩ Thiên Thần giáo hẳn là sẽ không chịu buông tha ngươi đâu. Ngươi cầm lấy thứ này, nếu như gặp phải đối thủ khó mà địch nổi, hãy nhanh chóng bóp nát nó, thứ này có thể giúp ngươi nhanh chóng tiến vào đường hầm hư không.
Website TruyenLau.com Thiên Tu lấy một tấm phù lục ra, bên trong phù lục này dường như có ẩn chứa Hư Không Pháp Tắc.
Lâm Phàm cất kỹ. Đồ chơi này chính là thứ tốt. Nếu quả thật mình chơi không lại đối phương, rút lui chiến lược cũng không phải không được.
Đương nhiên, khả năng mình phải dùng đến thứ này vẫn tương đối thấp, thậm chí có thể nói là không cần thiết.
Nếu quả thật có người có thể bức mình đến mức độ này thì mình còn phải cảm tạ đối phương nữa. Dù sao đó chính là người có thể tiêu trừ cảm giác tự mãn ở trong lòng mình bây giờ.
Sau khi rời khỏi ngọn núi của lão sư, Lâm Phàm định trở lại Vô Địch phong chuẩn bị. TruyenLau.com
– Lâm sư huynh.
Từ phương xa, Đạo Thiên Vương cùng Mị Nhi đi tới.
– Đạo sư đệ, ngươi tốt. Còn vị này hẳn chính là đệ muội.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lâm Phàm dò xét Mị Nhi từ trên xuống dưới. Lỗ tai còn bảo lưu biểu tượng của Thiên Yêu Hồ tộc, còn lại thì không khác gì nhân loại. Đồng thời, hắn cũng minh bạch vì sao Đạo Thiên Vương có thể không quan tâm đến sự khác biệt giữa người cùng cáo.
Bởi vì Thiên Yêu Hồ tộc này đích thật là quá xinh đẹp.
– Mị Nhi gặp qua Lâm sư huynh. Đa tạ sư huynh lần trước ban thưởng đan dược, giúp ta vượt qua Tâm Ma đại kiếp.
Mị Nhi thấp giọng nói. Nàng cảm giác có chút khẩn trương, tựa như là không dám nói chuyện với Lâm Phàm.
Lâm Phàm cười nói:
– Không cần cám ơn, đệ muội có thể cùng Đạo sư đệ đánh vỡ… Khụ khụ. Dù sao ta chính là hi vọng hai người hạnh phúc.
Hắn vốn muốn nói, không quan tâm đến khác biệt giữa người và thú, cũng chứng minh tình yêu là có thể không nhìn chủng tộc.
– Sư huynh, có chuyện này sư đệ cảm giác có cần phải nói cho sư huynh.
Đạo Thiên Vương mở miệng nói.
– Chuyện gì vậy?
Hiện tại, hắn đã chuẩn bị ra ngoài, đi tìm Thiên Thần giáo. Dù sao Thiên Thần giáo ẩn tàng quá sâu, hắn cũng không thể vĩnh viễn chờ đối phương tìm tới cửa mới diệt được.
Muốn Viêm Hoa tông cường đại lên thì bọn họ nhất định phải diệt trừ Thiên Thần giáo.
– Mị Nhi nói với ta, ở ngoài ngàn dặm chỗ cư trú của Thiên Yêu Hồ tộc có một đầm nước lớn. Chỉ là gần đây không biết vì lý do gì mà đầm nước này bỗng nhiên khô kiệt.
Đạo Thiên Vương nói.
Hắn cũng không rõ ràng cho lắm đến cùng sẽ là cái gì mà có thể làm cho đầm nước kia khô kiệt như vậy.
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Chỉ là đầm nước khô kiệt mà thôi, còn có chuyện gì không thích hợp sao?
Đạo Thiên Vương lắc đầu, nói:
– Sư huynh, ngươi không hiểu rồi. Đầm nước kia bắt nguồn từ lòng đất, liên tục không ngừng. Muốn làm cho nó khô kiệt cực kỳ khó khăn mà bây giờ, đầm nước này lại còn đột nhiên khô kiệt. Sư đệ cho rằng ở trong đó nhất định có vấn đề, cho nên muốn thông báo cho tông môn, để tông môn cử người đến điều tra xem.
Lâm Phàm trầm mặc một lát, chuyện khác thường xảy ra tất có lý do đặc biệt. Xem ra hắn phải đi qua nhìn một chút.
– Không có việc gì. Vừa vặn sư huynh cũng chuẩn bị rời tông đi ra ngoài lịch luyện. Ta sẽ đi qua nơi đó xem xét một phen, kiểm tra xem tình huống đến cùng là như thế nào.
Đúng lúc này, Mị Nhi lấy một chút hoa quả từ trong nhẫn trữ vật ra, nhẹ nhàng nói:
– Lâm sư huynh, đây đều là đặc sản của tộc ta. Ta cố ý mang cho sư huynh nhấm nháp.
– Đệ muội ngược lại khách khí.
Lâm Phàm cười nói, tiếp nhận những này hoa quả.
Sau đó hắn mới cẩn thận quan sát đối phương.
Mị Nhi bị Lâm Phàm nhìn có chút ngượng ngùng cúi đầu.
Đạo Thiên Vương thì thản nhiên cười, không thèm để ý chút nào, hắn tin tưởng Lâm sư huynh tuyệt đối sẽ không có bất kỳ ý nghĩ xấu nào đối với Mị Nhi. Đây chính là tín nhiệm.
Lâm Phàm nói:
– Đệ muội đừng nên trách. Sư huynh chưa từng nhìn thấy Thiên Yêu Hồ tộc. Đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cho nên ta có chút hiếu kỳ.
Nghe vậy, Mị Nhi cười nói:
– Sư huynh nếu như đi ngang qua Thiên Yêu Hồ tộc, có thể đi nơi đó nhìn xem. Nhỡ đâu sư huynh cũng có thể gặp được người ưa thích thì sao?
Theo Lâm Phàm, cô vợ này của Đạo Thiên Vương không hề đơn giản, lại còn biết chào hàng đồng tộc cho hắn.
Nhưng hắn cũng không có hứng thú với việc này. Tất cả tinh lực của hắn đều được cống hiến cho con đường cường giả, sao có thể lãng phí ở trên phương diện tình cảm được.
– Đạo sư đệ, đệ muội, sư huynh đi trước. Các ngươi ở lại tông môn vui vẻ. Chờ lần sau khi trở về, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.
Hiện tại, hắn đã có chút không kịp chờ đợi để đi ra ngoài.
Hắn có cảm giác bên ngoài thế nhưng mà có rất nhiều thứ ghê gớm đang đợi hắn.
Sau khi bàn giao một phen, đưa mắt nhìn hai người Đạo Thiên Vương đã rời đi, hắn xé rách hư không, nhanh chóng trốn vào trong đó, đi về phương xa.
Ếch xanh thở dài.
– Cuối cùng kẻ này cũng đã đi. Khi kẻ liều mạng này còn đợi ở tông môn, ta liền không dễ chịu.
Hiện tại nó đang rất hưng phấn. Bởi vì trở thành Oa sư cho nên nó có thể tùy tiện dạy dỗ đám tiểu gia hỏa kia.
Đối với ếch xanh, cuộc sống này kỳ thật cũng rất thú vị."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu