Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 369: TĂNG LÊN! TĂNG LÊN! TĂNG LÊN!


Thôn Điền Viên không còn một ai. Sau khi Lâm Phàm bọn họ trấn áp giáo đồ của Thiên Thần giáo rời đi, mặt đất an tĩnh đột nhiên nổi lên một bọc nhỏ. Cái bọc nhỏ này càng lúc càng lớn.
Ầm!
Bọc nhỏ nổ tung, một con Huyết Trùng chui ra, quay đầu nhìn về phía mấy người Lâm Phàm biến mất, khẽ kêu mấy tiếng rồi bỏ chạy về phương xa.
Viêm Hoa tông, tông môn vẫn an tĩnh như là thường ngày vậy. Mặc dù nghèo khó nhưng mỗi đệ tử đều vô cùng vui vẻ. Vô Địch phong xuất hiện để bọn họ có cảm giác tông môn đã thay đổi, mọi người càng thêm hòa hợp.
Hai đệ tử trông coi sơn môn phát hiện phương xa có người bay tới. Khi nhìn thấy rõ người tới, bọn họ vui vẻ nói:
– Lâm sư huynh trở về.
Tông môn đại điện.
Mấy người Lâm Phàm đáp xuống từ trên không. Hiện tại, Lâm Phàm đã không kịp chờ đợi, muốn trở lại Vô Địch phong bế quan.
Từ các nơi trong tông môn, mấy bóng người bay tới.
– Đồ đệ, trở về rồi?
Thiên Tu đi đến trước mặt Lâm Phàm, hài lòng gật đầu. Lần này, đồ đệ của hắn đã lập đại công. Nhưng khi nhìn thấy những thôn dân bị trấn áp, hắn chau mày, nói:
– Thiên Thần giáo…
– Lão sư, ngươi có thể cảm giác được Thiên Thần giáo ký túc ở trong cơ thể những thôn dân này sao?
Lâm Phàm hỏi. Hỏa Dung trưởng lão cũng chỉ có thể có hơi cảm ứng. Không ngờ lão sư vừa liếc qua đã xem thấu. Hiển nhiên, lão sư lợi hại hơn Hỏa Dung trưởng lão rất nhiều.
– Ừm, mặc dù giấu giếm rất sâu, nhưng mà khí tức phát ra vẫn còn có thể cảm ứng được. Rốt cuộc là có chuyện gì?
Thiên Thần giáo như cái đinh một mực đóng ở trong lòng mọi người. Nếu như không diệt trừ Thiên Thần giáo này thì tổ chức này sẽ là vết thương trí mạng với Viêm Hoa tông. TruyenLau
Nhưng mà Thiên Thần giáo ẩn tàng quá sâu, muốn tìm được đại bản doanh của nó cũng giống như là mò kim đáy biển vậy, khó càng thêm khó.
Lúc này, Hỏa Dung cũng đã nói xong chuyện mà bọn họ gặp trên đường trở về từ Thái Thản tông.
Mấy người tông chủ lập tức ngưng trọng.
– Xem ra Thiên Thần giáo còn đang bố cục, chúng ta phải chuẩn bị tốt đối sách mới được.
Tông chủ nói. Lần trước, Hộ Giáo Pháp Vương cuả Thiên Thần giáo dám can đảm xông vào Viêm Hoa tông, ra tay trước mặt mọi người. Chỉ điều đó thôi cũng đã thấy được, Thiên Thần giáo cuồng vọng cỡ nào. TruyenLau
Thiên Tu tiến lên, vỗ ra một chưởng. Những thôn dân này nổ tung. Từng cục thịt xuất hiện. Vừa mới đi ra, những cục thịt này đã tức giận gào thét.
– Viêm Hoa tông, rồi có một ngày, các ngươi sẽ bị Thiên Thần giáo chúng ta hủy diệt. Giáo Vương chúng ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi.
– Hừ, càn rỡ.
TruyenLau Thiên Tu nhanh chóng sưu hồn, một vài hình ảnh xuất hiện.
Chẳng qua tất cả những hình ảnh này đều là về việc những giáo đồ của Thiên Thần giáo ngược sát những thôn dân này như thế nào, không có một chút hữu dụng.
– Vậy mà không có bất kỳ tin tức gì.
Thiên Tu hất tay lên. Những cục thịt này lập tức nổ tung, hóa thành tro tàn.
– Lão sư, tông chủ, trưởng lão, con xin phép về trước.
Nếu không có bất kỳ thứ gì hữu dụng vậy thì mình cũng không cần lưu lại.
Nghĩ thế, Lâm Phàm nhanh chóng hóa thành một vệt sáng bay về Vô Địch phong.
Lúc này, ở trên ngọn núi, hai đệ tử đẩy tới đẩy lui giống như là có chút khẩn trương, lại có chút sợ hãi.
– Ngươi đi nói với Lã sư huynh đi. Ta không dám.
Một đệ tử đẩy một đệ tử khác và nói.
– Ngươi không dám. Ta cũng không dám mà.
Hai người tranh cãi đến nửa ngày ở ngay tại đan phòng bên ngoài đại điện.
– Các ngươi đang làm gì?
Lã Khải Minh vừa mới đi tra xét Vô Địch phong một lần. Lúc hắn đi ngang qua đan phòng, nhìn thấy hai đệ tử này tranh cãi thì tiến lên dò hỏi.
– Tham kiến Lã sư huynh.
Hai người lập tức cung kính nói.
Lã Khải Minh gật đầu, nói:
– Ừm, hai ngươi tranh cãi vì việc gì vậy?
Hai đệ tử liếc nhau, sau đó một người mở miệng nói:
– Khởi bẩm Lã sư huynh, tu vi của hai người chúng ta đã đến bình cảnh cho nên muốn lĩnh hai viên Ngưng Huyết Đan.
Lã Khải Minh nhìn hai người một chút, hài lòng gật đầu, nói:
– Không sai, tu vi đều là Tôi Thể cảnh tầng năm, hơn nữa rất sung mãn. Tốt! Hai người chờ một chút, sư huynh vào lấy cho các ngươi.
Rất nhanh, Lã Khải Minh lấy ra hai viên Nhân giai hạ phẩm Ngưng Huyết Đan. Mặc dù chỉ là Nhân giai hạ phẩm nhưng mà đây cũng không phải là thứ mà những đệ tử này có khả năng lấy được. Một viên chính là gần một ngàn Viêm Hoa Tệ. Lấy thực lực của hai người bọn họ, muốn kiếm khoản tiền này thì ít nhất phải hai tháng.
Hai người không ngờ Lã sư huynh vậy mà sảng khoái đồng ý như thế, cũng kích động muốn nhún nhảy.
Lúc chuẩn bị giao cho hai người, Lã Khải Minh vẫn không khỏi nói:
– Các ngươi phải cố gắng tu luyện, số đan dược này đều là Lâm sư huynh tân tân khổ khổ mới kiếm được, ngàn vạn không thể lãng phí. Sau này tu luyện có thành tựu phải trợ giúp sư đệ khác, đồng thời bảo vệ Vô Địch phong, hiểu chưa?
– Nghe theo sư huynh dạy bảo.
Hai người trịnh trọng gật đầu.
– Ừm.
Lã Khải Minh hài lòng giao đan dược cho hai người, nói:
– Cố gắng tu luyện đi, phải nhớ đến công sức mà Lâm sư huynh bỏ ra cho các ngươi.
Hắn quản lý đan dược của Vô Địch phong. Chỉ cần đệ tử tới yêu cầu, thông thường hắn đều sẽ thỏa mãn, đồng thời cũng sẽ nói qua về quy tắc của Vô Địch phong.
Lúc này, hắn nhìn thấy một vệt sáng lao tới, vội vàng tiến lên.
– Lâm sư huynh.
Lã Khải Minh ân cần thăm hỏi. Hắn biết Lâm sư huynh đi Thái Thản tông. Bây giờ trở về hiển nhiên là đã giải quyết xong mọi chuyện.
– Ừm. Ta đã trở về. Lã sư đệ, ta muốn bế quan một khoảng thời gian, bất kỳ người nào đến cũng không nên quấy rầy ta.
Hắn hiện tại đang nghĩ đến điểm tích lũy kiếm được ở Thái Thản tông. Điểm tích lũy khổng lồ như thế cũng không biết nên tiêu dùng như thế nào.
Lần này, lựa chọn đi Thái Thản tông thật sự là quá đúng đắn. Chỉ là Tượng Thần tông ngưng chiến quá nhanh."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu