Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 575: HAY LÀ KHÔNG NỂ MẶT

Hơn nữa chuyện này cũng không có liên quan gì tới bọn họ cả, nên cứ ngồi xem thôi là được, không cần phải tham gia vào làm gì cho phiền.
Đột nhiên!
Trấn thủ đệ tử ngẩng đầu lên, rồi vội vàng đi ra ngoài nhìn về phía bầu trời đằng xa.
Tộc trưởng của bốn gia tộc lớn cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, cũng đều ra đi ra bên ngoài.
"Đại nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Trấn thủ đệ tử nói:
"Ta cảm nhận được có người sắp tới Vạn Hà thành, nhưng không biết là ai."
Các con dân của Vạn Hà thành, đều dừng lại công việc đang làm, ngẩng đầu lên nhìn trời, không biết chuyện gì xảy ra.
Chỉ thấy trên không trung, đột nhiên có một vết nứt xuất hiện, sau đó lại có ánh sáng chiếu ra từ trong vết nứt.
"Đây là. . ."
Nét mặt của đệ tử Trấn thủ hơi thay đổi, không biết chuyện gì đang xảy ra. TruyenLau.com
Ngay lúc này, có mấy chục bóng người bay ra khỏi vết nứt. Trong đó, xung quanh thân thể người dẫn đầu liê tục xuất hiện lực lượng pháp tắc đan xen với nhau, nó tạo thành một tấm lưới lớn bao phủ khắp thiên địa, đồng thời cũng bao bọc toàn bộ Vạn Hà thành lại.
Nhạc Hồi Thiên bước ra một bước, giọng nói của hắn vang vọng khắp nơi:
"Lâm sư huynh của Vô Địch phong thuộc Viêm Hoa tông giáng lâm, đệ tử trấn thủ của Vạn Hà thành mau ra bái kiến."
TruyenLau Xuất hiện như vậy thật ra cũng là chủ ý của Lâm Phàm, mục đích chính là muốn để cho người của Vạn Hà thành biết, bọn họ rất mạnh, đừng có làm càn.
Đệ tử trấn thủ đứng dưới đất nghe thấy vậy, thì nét mặt lập tức thay đổi ngay, vội vội vàng vàng chạy tới khoanh tay hành lễ:
"Đệ tử trấn thủ Ngô Địa Dụng tham kiến Lâm Phong chủ." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bây giờ, trong số những đệ tử trấn thủ của Viêm Hoa tông, có rất ít người không biết Lâm Phàm.
Đây chính là người đã đối đầu trực tiếp với Bán Thần.
Thậm chí còn có rất nhiều người đang đồn, e rằng chức Tông chủ của tông môn sau này cũng sẽ được truyền cho hắn.
"Đi xuống đi."
Lâm Phàm nhìn về phía phương xa một lúc, rồi trực tiếp dẫn các đệ tử đi về phía trước.
Đối với các con dân trong thành mà nói, bọn họ không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng biết một điều, đó là có một vị đại nhân vừa tới.
"Ngô Địa Dụng tham kiến Lâm Phong chủ."
Ngô Địa Dụng đi tới, không dám làm càn chút nào.
Chưa nói tới việc địa vị của đối phương cao hơn hắn rất nhiều, chỉ bằng thực lực bậc này thôi cũng đủ làm cho hắn sợ tới mức run bần bật rồi.
Đây chính là người có thể đánh ngang với Bán Thần.
Trong tông môn, cũng chỉ có một mình trưởng lão Thiên Tu là cường giả Bán Thần cảnh, mà vị Lâm Phong chủ này lại chính là đệ tử của trưởng lão Thiên Tu. Bất kể là thân phận hay địa vị, vị Lâm Phong chủ này đều cao tới mức hãi người.
"Ngô sư đệ, đệ chính là đệ tử trấn thủ tại Vạn Hà thành?"
Lâm Phàm cười, vị đệ tử trước mặt này, nhìn qua thì rất chững chạc đàng hoàng, nhưng tình huống cụ thể ra sao thì hơi khó nói.
"Vâng."
Ngô Địa Dụng vội vàng nói.
"Vậy mấy vị này là?"
Lâm Phàm cười hỏi.
Ngô Địa Dụng ngây người, sau đó tranh thủ thời gian nhìn về phía tộc trưởng của bốn gia tộc lớn:
"Còn không mau đi tới tham kiến Lâm Phong chủ, vị này không chỉ là Phong chủ của Vô Địch phong thuộc Viêm Hoa tông, mà còn là đệ tử của một vị trưởng lão hàng đầu trong tông môn. Hơn nữa, thực lực mạnh mẽ tới mức có thể đánh ngang với cường giả Bán Thần cảnh."
Đối với tộc trưởng của bốn gia tộc lớn mà nói, bọn họ chỉ nghe hiểu vài câu đầu mà thôi, về phần một câu cuối cùng thì bọn họ hoàn toàn không hiểu. Bán Thần cảnh là cái gì, chẳng qua không cần nghĩ, cũng có thể biết được, người đang đứng trước mặt họ rất mạnh, mạnh tới mức làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.
Cứ nhìn Ngô đại nhân là biết ngay, ngay cả Ngô đại nhân mà cũng phải e ngại, vậy thì sao có thể là một tồn tại bình thường được?
"Tại hạ là tộc trưởng của Chu gia, tham kiến Lâm Phong chủ."
"Tại hạ. . . ."
Tộc trưởng của bốn gia tộc lớn lần lượt tiến lên chào hỏi, không ai dám do dự một chút nào.
"Ừm."
Lâm Phàm gật đầu, sau đó nhìn ngắm xung quanh, cũng không thể không cảm thán, tòa thành này đúng là có nhiều điểm khác biệt khi so sánh với những tòa thành khác.
"Lâm Phong chủ, không biết ngài tới đây là. . ."
Hắn không dám phỏng đoán, chỉ có thể dò hỏi.
Lâm Phàm cười:
"À, không có việc gì, chỉ là ta đang chuẩn bị thành lập một phân đường ở trong tòa thành này. Nhưng mọi người cũng không cần phải lo lắng đâu, phân đường này được thành lập là để nhằm vào Thiên Thần giáo, gây đây bọn chúng hoạt động rất mạnh, lại còn công khai nữa, nên cần phải cẩn thận ngăn chặn dần."
"À, chờ một chút, tòa thành này hình như có vấn đề, có người của Thiên Thần giáo ở trong thành."
Ngô Địa Dụng kinh hãi:
"Cái gì, có người của Thiên Thần giáo ở trong thành sao, xin Lâm Phong chủ hay ra lệnh, tôi nhất định sẽ bắt hết tất cả người của Thiên Thần giáo lại."
Lâm Phàm bình tĩnh vung tay:
"Không cần, chỉ là Thiên Thần giáo mà thôi, không đáng nhắc đến, cứ để bản Phong chủ tự mình ra tay."
Lập tức, một luồng khí tức cực kỳ kinh khủng xuất hiện.
Lực lượng pháp tắc bao trùm trên không Vạn Hà thành, dần dần xảy ra thay đổi, tạo thành bàn tay pháp tắc, đập thẳng xuống dưới mặt đất.
Vô số bàn tay pháp tắc xuất hiện, ầm ầm đập xuống khắp các nơi trong thành, bắt gọn hết tất cả giáo đồ của Thiên thần giáo.
Khi Ngô Địa Dụng nhìn thấy cảnh này, thì nét mặt không khỏi thay đổi, cảm thấy quá mức kinh khủng, khả năng khống chế pháp tắc nhuần nhuyễn tới mức này, đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Ầm!
Chỉ trong nháy mắt, những giáo đồ của Thiên Thần giáo kia nổ tung, hóa thành từng giọt máu loãng, bắn tung tóe khắp nơi.
Đối với tộc trưởng của bốn gia tộc lớn mà nói, tuy trong gia tộc của bọn họ cũng có bồi dưỡng một số đệ tử, nhưng nếu như mang những đệ tử này ra so sánh với người đang đứng trước mặt bọn họ thì đúng là chênh lệch lớn tới mức không tưởng.
"Tốt, ta đã tiêu diệt hết tất cả giáo đồ Thiên Thần giáo rồi, Ngô sư đệ đúng là bất cẩn mà, vậy mà lại để cho nhiều giáo đồ của Thiên Thần giáo lẩn trốn vào trong thành đến thế."
Lâm Phàm lạnh nhạt nói.
"Xin Lâm Phong chủ hãy tha thứ, là sư đệ sơ sót."
Ngô Địa Dụng vội la lên.
Đúng lúc này, Ngô Địa Dụng phát hiện một trang giấy xuất hiện tại trước mặt mình, hắn thấy khó hiểu, bèn hỏi:
"Lâm Phong chủ, đây là?"
Lâm Phàm cười nói:
"Không có gì, đây là lời tuyên ngôn mà gần đây đệ tử trong tông môn phải thề, Ngô sư đệ cứ thử xem."
Ngô Địa Dụng cầm trang giấy, vừa cẩn thận nhìn thoáng qua, thì nét mặt của hắn thay đổi ngay, đây chính là lời thề với trời mà.
"Vừa vặn bây giờ sư đệ cũng ở đây, hay là sư đệ cũng thề luôn đi, rất đơn giản, hơn nữa lời thề này còn do chính tay ta viết, ta đã bỏ ra rất nhiều công sức lắm đấy, đang cần gấp nhiều người tới công nhận đây."
Lâm Phàm nói.
"Lâm Phong chủ, cái này. . ."
Ngô Địa Dụng nào dám, nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt khó xử.
Lâm Phàm híp mắt:
"Sao vậy? Sư đệ định không nể mặt huynh à?"
"Chắc là sư đệ vẫn nể mặt huynh chứ nhỉ?"
Khi giọng nói của Lâm Phàm truyền vào trong tai, thì nét mặt của Ngô Địa Dụng lại càng trắng bệch hơn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu