Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 229: CÁC NGƯƠI BIẾT TA ĐUỔI THEO VẤT VẢ LẮM HAY KHÔNG

Khu rừng rậm rạp, thiên đường thuộc về yêu thú, nguyên bản yên tĩnh, bình yên, thỉnh thoảng có tiếng yêu thú kêu lên vang vọng đất trời.
Nhưng mà trong khoảng thời gian này.
Khu rừng rậm rạp, mênh mông này lại liên tục vang lên những tiếng nổ to. Từ trên không trung nhìn xuống là có thể phát hiện, trong rừng rậm mênh mông này có một vệt sáng màu hồng nhanh chóng tiến lên tựa như là chia khu rừng rậm này thành hai nửa.
Chấn động to lớn như vậy khiến cho đám yêu thú cảm thấy hốt hoảng, không biết rốt cuộc là thứ gì lại dám hoành hành không chút kiêng kỵ nào ở trong khu rừng rậm này.
Sa mạc tử vong mênh mông vô bờ, thỉnh thoảng xuất hiện một cơn gió lốc gợi lên một trận bão cát to lớn. Nhưng một vệt sáng màu hồng chợt lóe lên, gió lốc lập tức bất ổn rồi nhanh chóng bị phá hủy, hết thảy khôi phục lại bình tĩnh.
Biển xanh bao la, một vệt sáng màu hồng lấp lóe, sóng biển nổi lên, đánh về hai bên trái phải tạo thành biển động, ở giữa gần như là một rãnh sâu.
Nhật nguyệt điên đảo, mấy ngày trôi qua.
Tốc độ của vệt sáng màu hồngcàng ngày càng chậm, cuối cùng nó dừng hẳn lại.
Một bóng người khổng lồ màu đen, bên ngoài thì lạc ấn hoa văn màu đỏ, toàn thân tỏa ra sương mù màu trắng tựa như là vừa bước ra từ trong lồng hấp vậy. Người này thở hồng hộc, mồ hôi tí tách lăn xuống.
"Cái Chiến Thuyền Tám Cánh này thật là quá tiện, bay lâu như vậy mà tốc độ cũng không hề thuyên giảm. Tính sai, không ngờ ngay cả cơ hội dừng lại để thở cũng không có, lão tử đã chạy năm ngày năm đêm, cương khí có hùng hậu đến đâu cũng không chèo chống được."
"Con mẹ nó, vậy mà để con mồi này chạy trốn. Thật là đáng giận."
Hiện tại trong lòng của hắn cực kỳ khó chịu, một đường điên cuồng đuổi theo, tốc độ lúc nào cũng ở mức độ cực hạn, phá vỡ vận tốc âm thanh, thân thể đều bởi vì khí lưu ma sát mà bắt đầu nóng lên. Đây hoàn toàn chính là cầm sinh mệnh ra để chạy.
Lần này Nhật Chiếu tông chủ động tới cửa, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha. Vốn dĩ là hắn muốn đợi đám người của Nhật Chiếu tông ra khỏi lãnh địa của Viêm Hoa tông rồi mới chém giết, nhưng mà hiện tại xem ra, hoàn toàn chính là suy nghĩ nhiều rồi. Sớm biết thế này, hắn nên trấn áp bọn họ luôn ở Viêm Hoa tông rồi, không nên cho bọn họ chạy.
Coi như là kết xuống đại thù cùng lắm cũng chỉ là bị người chém giết mà thôi, có gì ghê gớm đâu.
"A." TruyenLau.com
Lúc này, Lâm Phàm ngẩng đầu, mục tiêu sắp đi xa kia lại đột nhiên dừng lại, lơ lửng ở trong hư không, giống như là không đi tiếp nữa.
"Cơ hội hiếm có, không thể bỏ qua."
Lâm Phàm không hề có chút do dự, nhanh chóng lấy Thái Hoàng Kiếm ra, đâm mình một kiếm, quả quyết khôi phục trạng thái đỉnh phong. Hắn biết chỉ có làm như thế này, mới có thể tiếp tục đuổi bắt. TruyenLau.com
Bên trên Chiến Thuyền Tám Cánh.
"Phục sư huynh, nếu như không cho Viêm Hoa tông một chút giáo huấn, e rằng bọn họ sẽ cho rằng Nhật Chiếu tông chúng ta dễ ức hiếp."
Một đệ tử có bộ mặt dữ tợn, nhìn thôn trang cực kỳ nhỏ bé ở phía dưới, trong mắt lóe ra vẻ nóng bỏng. TruyenLau
Tuy sắc mặt hiện giờ của Phục Đô Thánh vẫn như bình thường, nhưng trong lòng của hắn tự nhiên cũng cực kỳ phẫn nộ.
"Đi, đi xuống bắt tất cả trẻ con ở trong thôn trang này. Đám người của yêu thú đường kia gần nhất thiếu vật liệu để nghiên cứu ‘nhân thú kết hợp’, hình thành chiến tranh cự thú mới nhất. Đó cũng là phương hướng phát triển không tồi, nếu như có thể thành công, từ nay về sau, tông ta sẽ không cần đệ tử tham gia chiến trường, chỉ cần những đưa trẻ vô cùng vô tận này của Viêm Hoa tông cũng đã đầy đủ."
Trong mắt của Phục Đô Thánh lóe ra vẻ điên cuồng.
Đệ tử có bộ mặt dữ tợn sau khi nghe được lời này của Phục Đô Thánh, cũng phá lên cười, nói:
"Đợi lát nữa chúng ta sẽ bắt toàn bộ nữ tử ở thôn trang này đưa lên cho sư huynh tu luyện."
"Không cần."
Phục Đô Thánh khoát tay, nói:
"Những nữ tử này đều là người bình thường, không có chút tu vi nào, không có tác dụng đối với ta. Chính các ngươi phân đi, nhớ kỹ sạch sẽ một chút, đừng lưu lại người sống."
"Xin Phục sư huynh cứ yên tâm. Xung quanh nơi này đều là rừng rậm, yêu thú đông đảo. Sau khi hoàn thành chỉ cần chúng ta tạo thành thú triều, san bằng thôn xóm nho nhỏ này tự nhiên không thành vấn đề."
"Ừm."
Phục Đô Thánh hài lòng gật đầu. Bây giờ Chiến Thuyền Tám Cánh đã phi hành năm ngày năm đêm, đã sớm cách xa Viêm Hoa tông, hơn nữa nơi này vắng vẻ như thế, tự nhiên không có khả năng có người phát hiện ra.
Một đường đi đến, bên trong nội tâm của hắn đều ứ đọng sự phẫn nộ vô tận. Các sư đệ đi cùng cũng cảm thấy như thế, không ngừng hồi báo tình huống phía dưới, tỉ như có thôn trang nào hay không?
Nhưng mà những thôn trang kia có thể liên lạc cùng ngoại giới, nếu như bọn họ tùy tiện ra tay, sợ rằng sẽ dẫn tới phiền phức.
Mà thôn trang ở phía dưới ẩn cư nơi rừng núi, ngăn cách với bên ngoài, đúng là mục tiêu tốt để bọn họ hạ thủ.
Trong thôn trang, các thôn dân vẫn trải qua sinh hoạt bình thường, mỗi ngày đều là đi sớm về trễ.
Mỗi ngày, chuyện thứ nhất sau khi rời giường của mấy đứa trẻ ở trong thôn chính là rửa mặt sạch sẽ, sau đó quỳ lạy ở trước một bức tranh chân dung, thành tâm cầu nguyện, sau đó dâng hương.
"Viêm Hoa gia gia, xin phù hộ thôn trang chúng ta bình an, không bị yêu thú quấy nhiễu."
Mà câu cầu nguyện này vang lên trong mọi gia đình hình thành một loại sức mạnh huyền diệu bao phủ ở trên bầu trời của thôn trang. Một chút yêu thú đi ngang qua thôn trang này cũng có thể cảm nhận được có một sức mạnh chấn nhiếp bọn chúng, khiến cho bọn chúng không dám tới gần thôn trang, tránh đi từ phía xa.
Hôm nay, khi mà mấy đứa trẻ trong thôn đang chơi đùa, cười nói không dứt thì đột nhiên, bọn trẻ dừng lại, tất cả ngẩng đầu lên trời. Bọn chúng phát hiện trên đỉnh đầu của mình có một bóng đen khổng lồ đang bao phủ bọn họ.
"Mẹ, có người từ trên trời đi xuống."
Bọn trẻ non nớt hét to, thôn phụ đang ở trong nhà bận rộn còn có mấy người đàn ông đang làm ngoài ruộng đều đi ra. Sau khi nhìn thấy thứ ở trên đỉnh đầu của mình, tất cả đều lộ ra vẻ hoảng sợ.
"Ha ha ha! Các sư huynh đệ, đợi lát nữa sau khi xuống dưới, trẻ con lưu lại, còn lại đều giết. Về phần nữ nhân, các ngươi có thể tùy ý đùa bỡn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu