Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 333: TA MUỐN QUYẾT ĐẤU MỘT TRẬN CÔNG BẰNG VỚI NGƯƠI


Cửa lớn của mật thất đột nhiên mở ra.
Trong nháy mắt, Lâm Phàm đã xuất hiện ở phía trên Vô Địch phong. Sau đó, hắn giơ tay lên, nhanh chóng vỗ ra một chưởng đánh thẳng vào cơn gió lốc kia.
Uỳnh!
Không gian nứt toác ra. Hư không cũng chấn động kịch liệt, thậm chí giống như là bị lõm sâu xuống phía dưới.
Cơn gió lốc bằng cương khí đang cuốn tới kia, trong nháy mắt đã bị phá hủy, tan thành mây khói.
Lâm Phàm đứng ở nơi đó cũng chưa hề chuyển động. Lấy bản thân hắn làm trung tâm, một sức mạnh cực kỳ cường đại bạo phát ra, lao thẳng về phía Vân Tiêu phong.
Các đệ tử nhìn thấy bóng người ở phía trên Vô Địch phong kia, không khỏi sợ hãi, cảm thán.
– Lâm sư huynh đã xuất quan rồi. Xem ra là Lâm sư huynh muốn giao chiến cùng Vân sư huynh.
– Ta có cảm giác phần thắng của Lâm sư huynh không lớn. Dù sao Vân sư huynh đã trở thành cường giả Thiên Cương cảnh, mà Lâm sư huynh vẫn còn là Địa Cương cảnh.
– Lâm sư huynh không hổ là Lâm sư huynh. Cho dù tu vi chỉ là Địa Cương cảnh nhưng đối mặt với cường giả Thiên Cương cảnh, sư huynh lại không hề có một chút sợ hãi nào. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mà ở bên trong đông đảo đệ tử, lại có mười tên đệ tử nội môn buồn khổ lắc đầu, cảm giác Vân Tiêu sư huynh quá mức càn rỡ.
Bọn họ chính là những người được tận mắt chứng kiến cảnh tượng Lâm sư huynh đấm một phát là yêu thú Thiên Cương cảnh đã chết tươi. Loại sức mạnh kia kinh khủng đến mức mà bọn họ không thể tưởng tượng được.
Tông chủ cùng các trưởng lão hơi kinh ngạc.
Cát Luyện càng cười nói: Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Thiên Tu, đồ đệ này của ngươi thật đúng là rất dũng cảm! Chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh mà lại dám so đấu khí thế cùng cường giả Thiên Cương cảnh như là Vân Tiêu, không thể không nói thật sự quá dũng cảm!
Thiên Tu vuốt bộ râu dài của mình, cười nói:
– Đây là chuyện hiển nhiên! Đồ đệ của lão phu há có thể là loại người sợ hãi tránh chiến. Cường giả Thiên Cương cảnh thì thế nào? Hắn cũng không phải là người sao?
– Ngươi không thể nói như thế. Chênh lệch giữa Thiên Cương cảnh cùng Địa Cương cảnh chính là một loại chênh lệch ở trên bản chất. Hai bên làm sao so sánh được!
Đọc truyện tại TruyenLau.com Hỏa Dung lắc đầu nói, nhưng hắn cũng không có ý định đứng ra ngăn cản hai người chiến đấu. Đồ đệ này của Thiên Tu quá xuôi buồm thuận gió, ở trong tông môn, một bước lên trời. Lần này có bị đả kích một chút cũng tốt! Chuyện này cũng một loại tôi luyện với hắn, có thể khiến cho tên này có thêm quyết tâm để mà cố gắng tu luyện.
– Ha ha ha!
Thiên Tu cười cười, cũng không nói thêm gì nữa. Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm về phương xa. Thiên Cương cảnh thì có làm sao? Trước kia, khi còn trẻ, hắn cũng có thể lấy tu vi Địa Cương cảnh, giết không biết bao nhiêu kẻ gọi là cường giả Thiên Cương cảnh.
Hơn nữa giết bọn họ như là nghiền chết mấy con kiến mà thôi.
Một đám người không có kiến thức.
Hắn cũng không muốn nói nhiều thêm nữa. Theo hắn thấy, cứ để sự thật dạy cho đám người nông cạn này một bài học đi.
Tên Vân Tiêu này cũng chỉ là Thiên Cương cảnh tầng một mà thôi. Nếu như là Thiên Cương cảnh tầng ba, tầng bốn, hắn đúng là sẽ lo lắng cho đồ đệ của mình, về phần hiện tại thì không có chút lo lắng nào.
Vân Tiêu ngồi xếp bằng, Thiên Cương chi lực ở trong cơ thể đã sắp bão hòa. Khi nhìn thấy uy thế của Lâm Phàm cuốn tới, hắn cũng không hề có chút hoang mang.
– Không biết tự lượng sức mình.
Uỳnh!
Từ bên trong thân thể, Thiên Cương chi lực bộc phát ra. Hắn muốn Lâm Phàm hiểu được sự cường đại của cường giả Thiên Cương cảnh.
Nhưng hắn cũng sẽ không đả thương đối phương. Hắn và đối phương đều là sư huynh đệ đồng tông, lại không phải là người ở cùng một thứ bậc cho nên cũng không cần thiết phải đả thương người.
Chỉ là đột nhiên.
Cảnh tượng khiến cho Vân Tiêu kinh ngạc đã phát sinh, thậm chí khiến hắn trợn mắt há hốc mồm.
– Không có khả năng!
Ầm!
Khi va đụng cùng khí thế của Lâm Phàm, trong nháy mắt, Thiên Cương chi lực vỡ nát, hóa thành hư vô.
Lâm Phàm chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nói:
– Vân Tiêu, ngươi đột phá thì cứ đột phá đi. Nguyên bản ta cũng không muốn để ý đến ngươi, nhưng mà ngươi đừng không biết tốt xấu. Nếu không thì ta cũng không ngại trấn áp ngươi một lần đâu.
Các đệ tử khiếp sợ.
– Thật mạnh, uy thế của Lâm sư huynh vậy mà có thể nghiền ép uy thế của Vân Tiêu sư huynh. Điều này làm sao có thể xảy ra. Vân sư huynh chính là cường giả Thiên Cương cảnh mà.
– Đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng được. Nhưng Lâm sư huynh thật sự là quá mạnh, rõ ràng chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh lại có thể áp chế Vân sư huynh một bậc. Thật sự là khủng bố!
– Theo ta thấy, đây là do Vân sư huynh không có nghiêm túc. Nếu mà chiến đấu thật sự, Lâm sư huynh không nhất định có thể chống đỡ được.
Khi mà bọn họ đang xì xào bàn tán, chỉ nghe từ trên Vân Tiêu phong, một tiếng nói vang lên, vọng khắp tông môn.
– Không có khả năng! Lâm Phàm, tu vi của ngươi chỉ là Địa Cương cảnh, làm sao có thể áp chế ta?
Vân Tiêu để Thiên Cương Chân Thân dung nhập vào trong cơ thể, sau đó nhanh chóng đứng lên. Trong mắt lấp lóe ánh sáng màu vàng. Một sức mạnh mênh mông nhanh chóng bạo phát ra.
Sức mạnh này hóa thành một con trường long gào thét bay đi.
– Làm sao lại có thể như vậy được? Lâm Phàm lại có thể áp chế được Vân Tiêu.
Cát Luyện vốn cực kỳ khiếp sợ, sau đó tựa như là đã suy nghĩ minh bạch, hắn nói:
– Chỉ sợ là do Vân Tiêu vừa mới đột phá Thiên Cương cảnh, còn không có cách nào khống chế sức mạnh. Nhưng mà hiện tại, Lâm Phàm sẽ không có cách nào ngăn cản đợt tấn công này.
– Ừm, đúng là như thế.
Khô Mộc không nóng không vội, khí định thần nhàn giống như là không có để cảnh tượng lúc trước vào trong lòng.
Hỏa Dung nhìn về phía Thiên Tu, cảm thán gật đầu nói:
– Thiên Tu, đồ đệ bảo bối này của ngươi thật đúng là không tệ! Mặc kệ kết quả cuối cùng là như thế nào, lấy tu vi Địa Cương cảnh lại có thể hơi chiếm chút thượng phong trước cường giả Thiên Cương cảnh như Vân Tiêu cũng đã là một chuyện đáng giá kiêu ngạo rồi.
Vô Địch phong.
Khi các đệ tử nhìn thấy con trường long bằng Thiên Cương chi lực bay vút lên trên không trung kia, nội tâm đều nhấc lên đến cổ họng, xa xa là đã có thể cảm nhận được sức mạnh này là mênh mông bực nào, kinh khủng cỡ nào.
Lâm Phàm đứng đó, hơi lắc đầu. Hiện tại hắn không muốn tiếp tục tranh đấu cùng sư huynh đệ đồng tông. Sau khi đi qua lãnh địa của Nhật Chiếu tông, hắn cảm giác thế giới bên ngoài quá bao la, có quá nhiều nguy hiểm không lường trước được.
Thiên Thần giáo còn đang quấy phá trong lãnh thổ của Viêm Hoa tông.
Loại tranh đấu trong tông môn này chỉ như là tiểu đả tiểu nháo mà thôi. Chỉ là lãng phí thời gian. Chẳng qua nếu như mình dùng thực lực tuyệt đối trấn áp tất cả xuống dưới, đúng là có thể bình ổn lại.
– Vân Tiêu, ngươi thật là quá càn rỡ.
Hắn vươn tay, hời hợt đánh ra một chưởng.
Uỳnh!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu