Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 410: NGƯƠI LÀ NHÂN TÀI


– Hazz. Thật là đáng thương! Chưa tích lũy đủ sức mạnh mà đã dám đột phá, ngươi không sợ chết sao?
Bất Tử Thân là không có bất kỳ điểm yếu gì.
Gia hỏa này lại còn muốn hấp thu năng lượng của mình. Thật đúng là nằm mơ.
Bởi vì ngay khi hắn phục sinh, tất cả năng lượng ở bên ngoài đều sẽ quay lại để hắn trở về trạng thái hoàn mỹ nhất.
Phục sinh theo phạm vi, phục sinh theo bản thể,… ở dưới tác dụng của Bất Tử Thân, hết thảy cũng sẽ khôi phục lại trạng thái viên mãn.
Đây mới thật sự là bất tử.
Về phần thứ mà Quân Vô Thiên này gọi là bất tử chỉ là một trò cười mà thôi.
Nhìn xem, những con côn trùng khô quắt kia thật đáng thương. Không biết đã bao lâu rồi chúng chưa được ăn, vậy mà đói khát đến độ đồng loại tương tàn. Thật sự là không vừa mắt.
– Quân Vô Thiên, lần này ngươi xong rồi. Chỉ với chút năng lượng ấy mà cũng dám đột phá, con đường sau này của ngươi xong rồi. Ngươi còn muốn trở nên mạnh mẽ sao? Nằm mơ.
Lâm Phàm cười, ánh mắt lóe ra vẻ đăm chiêu.
– Lâm Phàm, ngươi đợi đấy cho ta.
Quân Vô Thiên kinh hãi. Bây giờ Huyết Trùng cắn nuốt lẫn nhau. Hắn đã không có năng lực chiến một trận cùng Lâm Phàm, chỉ có thể bỏ chạy.
Huyết Trùng ngưng thân. Năng lực bỏ chạy có thể nói là vô địch.
Nhưng đột nhiên, Lâm Phàm hét to. TruyenLau
– Hữu Sắc Nhãn Tình, mở ra.
Quân Vô Thiên gào thét.
– Hỗn đản, ngươi làm cái gì vậy? Ngươi đang cười nhạo ta sao? Ở Viêm Hoa tông, là ngươi ép ta, là ngươi giết chết ta. Bây giờ ta biến thành bộ dáng này, hết thảy đều là nhờ công lao của ngươi đó. Cho dù là chết, ta cũng muốn đồng quy vu tận với ngươi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Trong lòng Lâm Phàm sợ hãi thán phục. Thật là con mẹ nó cường hãn! Trên đời còn có ai có thể tránh khỏi Hữu Sắc Nhãn Tình này.
Lúc này, hắn giơ tay lên, vẫy vẫy.
– Đến đây nào đồng tông của ta để ta đánh nổ ngươi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không thể chịu đựng được, Quân Vô Thiên trong nháy mắt hóa thành một vệt sáng, đánh thẳng đến Lâm Phàm.
– Ta muốn giết ngươi.
Ầm!
Một quyền đánh ra.
– Yếu! Thật sự là quá yếu! Quân Vô Thiên đứng lên. Đám côn trùng này của ngươi thật sự không tệ. Ta có thể một lần lại một lần giết chết ngươi. Chuyện này thế nhưng mà khiến ta cảm thấy vô cùng sảng khoái đó.
Lâm Phàm cười.
– Lâm Phàm, ta cùng ngươi không chết không thôi.
Quân Vô Thiên lại một lần nữa phục sinh, nhưng khí thế yếu hơn. Mà những con Huyết Trùng kia còn đang cắn nuốt lẫn nhau, căn bản không giúp được Quân Vô Thiên.
Loại tình huống này khiến cho người ta cảm thấy rất bất đắc dĩ.
– Tốt, chúng ta liền không chết không thôi. Nào, chiến đấu với ta đến bình minh.
Một lần lại một lần.
Hắn đúng là giết không biết mệt. Vừa giết, hắn vừa một mực quan sát động tĩnh của Huyết Trùng. Hắn phát hiện những con Huyết Trùng kia vậy mà đột tử, nhanh chóng nằm trên mặt đất không nhúc nhích, sau đó hóa thành một bãi máu đen.
Đây rốt cuộc là một phát hiện lớn. Chẳng lẽ là do năng lượng quá lớn, Huyết Trùng không có cách nào hấp thu, cuối cùng chỉ có thể chết đi sao?
Nếu là như vậy thì Quân Vô Thiên này cũng không phải là giết không chết.
Mỗi một lần phục sinh đều cần tiêu hao năng lượng.
– Quân Vô Thiên, ngươi đã bị ta nhìn thấu. Thứ mà ngươi ỷ vào cũng chỉ là một chuyện cười mà thôi.
– Hóa Thần Kiếm Trận.
Sức mạnh mênh mông chợt bộc phát ra. Kiếm ý vô tận phiêu phù ở sau lưng Lâm Phàm. Sau đó, hắn cũng không cần tự mình động thủ, kiếm ý liên tục xuyên qua người của Quân Vô Thiên, một lần lại một lần giết chết.
Những Huyết Trùng sau khi tiến hóa kia không ngừng chết đi. Đây mới thực là chết đi, thậm chí không còn năng lượng để một lần nữa ngưng tụ thành Huyết Trùng.
– Thật sự là một gia hỏa đáng thương.
Lâm Phàm không để ý nữa Quân Vô Thiên, cứ như vậy lẳng lặng chờ đợi.
Đột nhiên!
Một sức mạnh kinh khủng từ phương xa bộc phát ra.
– Rốt cuộc ta cũng đã tìm được ngươi.
Giọng nói này âm trầm, khủng bố tựa như là căn nguyên của tà ác.
Lâm Phàm nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phương xa. Mây máu cuồn cuộn, vô biên vô tận, không biết từ đâu mà đến, vậy mà bao phủ trọn cả ngọn núi này.
Lâm Phàm hơi nhấc ngón tay. Trong nháy mắt, chín tấm Phong Yêu Bia thu hồi vào trong nhẫn trữ vật.
– Lấy đi.
Hắn không ngờ gia hỏa khủng bố mà mình gặp phải lần trước lại xuất hiện. Thực lực của đối phương quá cường hãn, không phải là thứ mà hắn có khả năng đối phó.
– Ngươi còn muốn chạy sao?
Giọng nói của Huyết Luyện Tôn Giả truyền ra từ trong mây máu cuồn cuộn. Kẻ này giống như là đã xem thấu suy nghĩ trong đầu Lâm Phàm.
– Giam cầm!
Đột nhiên, một sức mạnh huyền diệu bạo phát ra. Hư không chung quanh bị phong tỏa. Muốn trốn vào hư không rời đi đã là chuyện không thể nào.
Mà không chỉ có như vậy, không gian bị giam cầm còn hạn chế Lâm Phàm hành động.
– Lui tán!
Lâm Phàm sải bước ra, tùy ý hành tẩu, vận dụng Buff Không Nhìn Phong Ấn, tình huống trang bức quá đẹp.
– Ừm?
Trong mây máu, giọng nói vang lên với vẻ kinh ngạc. Hiển nhiên là người kia cũng không nghĩ đến có tình huống như này xảy ra.
Lâm Phàm ổn định lại.
– Ngươi là ai? Chớ núp ẩn núp giấu nữa! Có bản lĩnh thì đi ra cho ta xem.
– Không tồi! Thật là không tồi! Thiên Thần giáo cần nhân tài như ngươi.
Một bóng người đi ra từ trong mây máu kia.
Người kia giống như là một đại hán, toàn thân tản ra huyết khí nồng đậm, có khí tức ô uế tản ra bốn phía. Mặc dù không hề động nhưng đại hán này cũng có thể làm cho người ta có cảm giác hắn là một tồn tại cực kỳ kinh khủng.
– Đa tạ các hạ đã tán dương. Ta đích xác là một nhân tài. Nhưng ngươi là ai?
Đối phương đã tán dương, hắn cũng vui vẻ tiếp nhận. Lúc này, hắn biết phản kháng là vô dụng, bảo trì trấn định mới có thể nghĩ được biện pháp rời đi.
– Ngươi đã giết nhiều giáo đồ của Thiên Thần giáo như vậy mà lại không biết ta là ai sao. Thật đúng là buồn cười!
– Nhớ kỹ! Ta chính là Huyết Luyện Tôn Giả, là Hộ Giáo Pháp Vương của Thiên Thần giáo."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu