Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1037: MỘT HƠI NHÉT HẾT QUA

Vùng đất xa xôi ở Long giới, nơi này cách hơi xa chỗ tộc nhân sinh tồn.
Đá to san sát, một căn nhà gỗ nằm gần đó.
Ngao Luyện đáp xuống tảng đá to, nhìn nhà gỗ ở phía xa, chậm rãi lại gần:
"Đúng là hơi xa."
Có một đứa trẻ ở trong sân nhà gỗ đọc lịch sử phát triển của Long giới, một nữ nhân ăn mặc đơn giản đang cày cấy gần đó.
Nữ nhân đột nhiên ngước đầu lên nhìn bóng người từ xa lại gần, chợt rùng mình, bước nhanh đến gần đứa trẻ, nhẹ giọng nói:
"Vào nhà đi."
"Dạ."
Đứa bé mặt non nớt nhưng trong mắt chính chắn không giống tuổi.
Nữ nhân nghênh đón, cung kính nói:
"Tộc thúc."
Ngao Luyện gật đầu, khẽ ừ, không nói tiếp mà nhìn về phía nhà gỗ:
"Ta muốn mang hắn đi bái một người làm sư."
Nữ nhân nghe vậy mừng rỡ hỏi:
"Tộc thúc, trong tộc muốn bồi dưỡng hài nhi của ta? Có thể cùng sống với tộc nhân khác?"
Mặt Ngao Luyện lạnh băng nói:
"Không phải, hắn sẽ bái người của vực ngoại giới khác làm sư, đây là mệnh lệnh lão tổ ban xuống, không được chống đối. Ngươi nên biết các ngươi có thể ở lại Long giới đã là các lão tổ ban ơn lớn lao, lần này có lẽ là cơ hội cho hắn."
Trông như Ngao Luyện không thích hai mẫu tử, thật ra trong lòng không nỡ làm vậy.
Nữ tử cúi đầu đáp: TruyenLau
"Đa tạ tộc thúc."
Nàng biết đây là tộc thúc khai ơn.
Lâm Phàm đang trò chuyện với lão tổ, đề tài đủ loại.
Nhưng lão tổ muốn biết nhất là tiểu tử này tu luyện thần thông gì, mấy lần lòng vòng hỏi nhưng đều bị hắn lấy đủ cớ quái đản đánh lạc hướng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lão tổ cười hỏi:
"Lâm phong chủ còn trẻ đã có tu vi cỡ này, thật sự rất lợi hại. Không biết tông môn của Lâm phong chủ ở chỗ nào?"
Lão tổ không hiểu nổi vì sao Minh Hoàng lão tổ đồng ý giao công pháp mạnh nhất Long giới cho đối phương, lão tổ nghĩ nát óc cũng không ra.
Còn bảo là kết duyên lành, với thực lực của Long giới bọn họ còn cần người ta trợ giúp sao?
Lâm Phàm nheo mắt nói:
TruyenLau.com "Làm chi? Muốn nghe ngóng tông môn của bản phong chủ để về sau tới cửa thảo phạt phải không?"
Tông môn bị nhìn gai người, sao ánh mắt kia tiện quá.
"Không thể nào! Long giới sẽ không làm chuyện như vậy. Muốn biết tông môn của Lâm phong chủ để tương lai có cơ hội giao lưu, liên lạc tình cảm ấy mà."
Trong bụng thì nhủ thầm tiểu tử này nói chuyện khó nghe, chưa từng thấy ai ăn nói vô duyên như vậy.
Nhưng thôi, lão không để bụng.
Ngao Luyện từ xa lao đến, trong tay xách một đứa bé. Đứa bé bị xách lơ lửng, tuy hoảng loạn nhưng nó cắn chặt môi không phát ra tiếng hét.
"Sao là tiểu tử này?"
"Hừ, khinh thường cùng là tộc nhân với tiểu tử này, mất hết mặt của Long giới chúng ta."
"Sao nữ nhân kia không đến? Cùng nam nhân nào không biết sinh ra đứa con, không có huyết mạch. Sau này nghiệt chủng này kết hợp với tộc nhân thì chẳng phải là ô nhiễm huyết mạch của Long giới rồi?"
Mũi của Lâm Phàm rất linh, nhưng lỗ tai càng thính hơn, hắn nghe rõ những tiếng xì xầm.
Lão tổ hắng giọng, liếc qua đám tộc nhân nhiều chuyện:
"Khụ khụ khụ!"
Nói cái quỷ gì, thảo luận chuyện đó ngay trước mặt người ta, có đầu óc không vậy?
Lão tổ bị bất ngờ, vì sao Ngao Luyện mang tiểu tử này đến? Nhưng không quan trọng, chỉ cần nhanh chóng giải quyết chuyện trước mắt là được.
Lão tổ nói dối mà mặt không đỏ chút nào:
"Lâm phong chủ thấy sao? Đây là trẻ con của Long giới chúng ta, tuy đã bốn tuổi nhưng tổng thể không tệ, tạm thời chưa tu luyện, là ngọc tốt."
Tiểu tử này sống bên rìa Long giới, cho nó sống đã là ơn đức lớn của Long giới.
Chuyện này phải nói từ năm, sáu năm trước, khi vực ngoại giới chưa dung hợp, Long giới chỉ có long tộc bọn họ. Không ngờ một ngày nọ có người của vực ngoại giới khác đến, bọn họ không hay biết, một nữ nhân trong tộc chứa chấp y.
Sau đó xảy ra chuyện kết hợp, tộc nữ sinh một đứa bé trai.
Bé trai không có chút huyết mạch long tộc, ngàn vạn năm qua lần đầu Long giới gặp chuyện như vậy.
Vì bảo đảm sự thuần khiết huyết mạch Long giới, các tộc nhân quyết định giết đứa trẻ và kẻ vượt biên kia, để cắt đứt tai họa ngầm.
Nhưng kẻ vượt biên tự sát bảo vệ con, hy vọng Long giới tha cho con của mình một mạng.
Cuối cùng các lão tổ lên tiếng bỏ qua, phân phối đứa bé và tộc nữ sống ở ngoài rìa, suốt đời không được tiếp xúc với Long giới, càng cấm đứa bé tu luyện.
Lâm Phàm gật đầu nói:
"Ừm, không tệ, rất tốt, bản phong chủ thu."
Hắn thích kiểu như vậy, không được người thích, hắn càng muốn bồi dưỡng đối phương thật tốt cho người ta mở to mắt xem.
Lão nhân nở nụ cười, nhìn đứa bé nói:
"Còn không mau lại đây bái sư."
Lâm Phàm ngoắc tay:
"Đại đệ tử lại đây, dập đầu ba cái với vi sư, sau này trên trời dưới đất, nếu ai dám khi dễ ngươi thì vi sư sẽ đánh cho tên đó xịt phân ra!"
Tuy lời nói thô tục nhưng chất chứa tình yêu lớn.
Đứa bé đứng im không nhúc nhích, không hé răng.
Sắc mặt lão tổ khó chịu, giơ tay lên:
"Thằng nhãi này, mau lên!"
Lão mới làm động tác đã bị Lâm Phàm nạt:
"Ngươi muốn làm gì? Bản phong chủ hỏi ngươi muốn làm gì đồ đệ của bản phong chủ? Ngươi đừng tưởng bản phong chủ tạm thời không đánh lại ngươi là có thể ức hiếp đệ tử của bản phong chủ ngay trước mặt, ép quá là bản phong chủ chơi chiêu lớn, ngươi đừng hối hận!"
Lâm Phàm chỉ vào lão tổ, không thèm nể mặt.
Ở chung với lão sư lâu, hắn có chút phong phạm làm lão sư.
Đó là mặc kệ như thế nào đều phải cứng rắn, không làm được cũng phải được, không thể mất mặt trước mặt đệ tử.
"Ta %#%% . . .!"
Lão tổ muốn cãi lộn với Lâm Phàm, nhưng hậu bối đều có mặt ở đây, lão phải làm tấm gương tốt trước mặt hậu bối. Nhưng cái tên này không nể tình, nạt nộ lão trước mặt người khác, sao nhịn được?
Nhưng lão tổ không có cách nào, phải ráng nhịn.
"Lâm phong chủ hiểu lầm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu