Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 376: ĐỂ BỌN HỌ SỢ THÊM MỘT LÚC


Vô Địch phong, đứng trên đỉnh núi nhìn xuống dãy núi kéo dài cả chục nghìn dặm ở phía dưới, Lâm Phàm có một cảm giác giống như là khi lên tới tuyệt đỉnh, tầm mắt bao quát non sông, thiên địa mênh mông đều bị hắn nắm trong tay.
– Sư huynh…
Lã Khải Minh từ phương xa đi tới sau lưng Lâm Phàm, cung kính dò hỏi.
Lâm Phàm xoay người, hơi nhấc ngón tay. Mười ba môn công pháp hiện lên ở trước mặt. Hắn nói:
– Những công pháp này để vào trong Công Pháp các của Vô Địch phong, bất kỳ đệ tử nào đều có thể tu luyện.
Chỉ nhìn qua, Lã Khải Minh lập tức phát hiện những công pháp này bất phàm. Hắn sầu lo, nói:
– Sư huynh, các đệ tử đều có thể tu luyện những công pháp này, không có thêm yêu cầu gì khác sao?
– Không cần, chỉ cần là đệ tử Viêm Hoa tông đều có thể học.
Hắn cũng không định bắt các đệ tử tiêu hao tài phú để học tập công pháp. Hắn thấy làm như thế chẳng khác nào đang áp chế tiềm lực của các đệ tử. Hắn muốn chính là Viêm Hoa tông cường thịnh, mỗi một đệ tử đều cường hãn như rồng. Đến lúc đó, thịnh thế tiến đến, thế không thể đỡ.
Lã Khải Minh trầm tư một lát, tinh tế cảm ngộ ý tứ ẩn chứa trong quyết định lần này của Lâm sư huynh, lập tức nở nụ cười tươi.
– Sư huynh, ta hiểu được.
Lâm Phàm có chút sững sờ, ngươi minh bạch cái gì rồi?
Có vẻ như mình vẫn không có nói gì. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng hắn cũng không để ý.
Hiện tại, hắn muốn qua Tàng Thư các kiểm tra một ít cổ tịch. Bây giờ, kiến thức về thiên tài địa bảo của hắn gần như là con số không. Về sau lỡ có gặp mà không biết, vậy thì thật mất mặt.
Lã Khải Minh nhìn sư huynh rời đi rồi móc một quyển sách nhỏ ra, lấy bút, chấm chấm đầu lưỡi.
– Tâm lớn bao nhiêu, tầm mắt lớn bấy nhiêu. Viêm Hoa tông người người bình đẳng, không thể tiêu hao trong nội đấu.
Website TruyenLau.com Đọc lại đoạn văn này, Lã Khải Minh rất hài lòng, sư huynh lại một lần nữa để hắn hiểu ra.
– Ai. Sau khi sư huynh đột phá đến Thiên Cương, lời nói càng ngày càng thâm ảo. Về sau nếu như ta không thể nào hiểu được thì nên làm như thế nào đây.
Lã Khải Minh rất phiền não, nhưng hắn sẽ không làm càn. Thân là tổng quản của Vô Địch phong, hắn nhất định phải vì Lâm sư huynh bài ưu giải nạn. Đồng thời hắn còn phải ghi chép lại đạo lý mà sư huynh nói tới, chờ đến trình độ nhất định, phân phát đến trong tay mỗi một đệ tử, để bọn họ cảm thụ đạo lý ẩn chứa trong những lời này. TruyenLau.com
Cẩn thận từng li từng tí bỏ quyển sổ vào trong ngực, sau đó nhìn thấy chỗ Tôi Thể Trì có chút ồn ào, hắn vội vàng chạy tới điều giải.
Tàng Thư các.
– Tham kiến Lâm sư huynh.
Đệ tử trông coi nơi này nhìn thấy Lâm Phàm cung kính nói.
– Ta đến xem một ít cổ tịch.
Theo chân đệ tử kia, hắn đi vào trong Tàng Thư các.
Biển sách mênh mông chất đống ở trên giá sách. Nơi này có được tất cả thư tịch của Viêm Hoa tông, cũng có được ghi chép đơn giản về các đại tông môn trên thế gian.
Lâm Phàm cầm một quyển sách lên, tùy ý lật xem một lượt.
– Nguyên lai tất cả có nhiều tông môn như vậy.
Hắn đúng là hơi kinh ngạc, không ngờ có tận 224 tông môn.
Viêm Hoa tông có được lãnh thổ mênh mông như vậy, vậy mà không phải là tông môn lớn nhất.
La Sát tông, Phong Thần tông, hai tông môn này đều có lãnh thổ lớn hơn Viêm Hoa tông.
– Thế giới này quả thật là vô cùng mênh mông.
Nhưng những điều này cũng không có bao nhiêu tác dụng với hắn, đặt cổ tịch lại chỗ cũ. Hiện tại, hắn cần biết về cách phân biệt thiên tài địa bảo, cho nên hắn tập trung kiểm tra về thư tịch liên quan.
Sau một ngày một đêm, hắn rời khỏi Tàng Thư các.
Sau khi tìm được tri thức mình mong muốn, hắn vốn còn định kiểm tra tri thức liên quan tới Thiên Thần giáo.
Nhưng cũng không có tìm được nội dung cụ thể, chỉ biết là Thiên Thần giáo tồn tại đã lâu, tông môn cùng nó từng phát sinh đại chiến. Tông môn vốn cho là đã phá hủy Thiên Thần giáo nhưng không nghĩ rằng tro tàn lại cháy.
Hơn nữa, lần này, Thiên thần giáo ẩn nấp càng thêm bí mật, khiến cho người ta khó mà tìm kiếm.
Thành Linh Phong.
Đây là một thành trì tương đối phồn hoa của Viêm Hoa tông.
Trà lâu, quán rượu, hiệu cầm đồ, tác phường người đến người đi. Ở hai bên đường phố còn có người bán hàng nhỏ đang hét lớn gọi người mua.
Lâm Phàm đến đây chính là để tìm Mặc Kinh Trập, hỏi thăm tình huống của Kinh Long Đại Thiên Công một chút. Tại sao khi tu luyện tới cảnh giới viên mãn, đặc tính vậy mà chỉ còn lại có một cái. Chuyện này thật sự là vô cùng kỳ diệu.
Hơn nữa, hắn còn muốn đến cảm tạ đối phương đã báo tin chết của mình cho tông môn. Thật đúng là bẵng hữu tốt.
Bỗng nhiên, chóp mũi khẽ động, Lâm Phàm hít một hơi thật sâu.
– A. Cái mùi này đúng là có chút quen thuộc.
Hắn ngửi thấy mùi làm cho người không phải quá thoải mái kia.
– Mặc gia không phải vừa nhổ tận gốc phân bộ của Thiên Thần giáo rồi hay sao? Tại sao bây giờ còn có mùi?
Hắn cũng hơi nghi hoăc tựa như là không ngờ lá gan của Thiên Thần giáo lại lớn như thế, lại còn dám xuất hiện ở thành Linh Phong.
Sắc trời theo thời gian trôi qua dần ảm đạm xuống.
– Ừm, cứ xem kỹ một chút, Thiên Thần giáo này đến cùng là muốn làm gì.
Hiện tại, hắn cũng không vội, cho nên muốn xem xem Thiên Thần giáo này chuẩn bị làm gì, cũng dám xuất hiện tại thành Linh Phong. Thật đúng là rất lớn mật.
Ban đêm im ắng.
Một loại khí tức quỷ dị bao phủ thành Linh Phong.
Không ít thành dân cảm giác khí trời tối nay giống như là lạnh hơn cho nên đều vội vã về nhà.
Chỗ cửa lớn của Mặc gia, hai con sư tử đá cao ngang người bình thường đứng sừng sững ở chỗ đó, canh chừng đại môn. Mà lúc này, sau lưng hai tên hộ vệ đứng tại cửa ra vào đột nhiên xuất hiện một khe hở lặng yên không một tiếng động nuốt hết hai người.
Qua hồi lâu."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu