Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 995: MẶT MŨI LÀ DỰA VÀO BẢN THÂN GIÀNH LẤY

"Các vị, chúng ta đi thôi, nơi này quá nguy hiểm, đối phương không hề kiêng kỵ gì!"
Có trưởng lão Thánh Địa muốn đi, ở lại đây quá nguy hiểm. Tuy Thánh Địa bọn họ không e ngại đối phương nhưng lão thì sợ.
Vốn tưởng đối phương chỉ có tu vi Chí Tiên cảnh, bọn họ dư sức trấn hiện trường, nhưng nay xem ra còn kém xa mới đủ.
Hai tay Lâm Phàm liên tục đánh kẻ địch, không quên trấn an đám người kia:
"Các ngươi không cần hoảng, bản phong chủ sẽ không xuống tay với các ngươi. Mới rồi các ngươi không xuống tay với Viêm Hoa tông, coi như có chút tính người, tha cho các ngươi một lần."
Đúng là gan bé, nếu cho hắn tu vi Thông Thiên cảnh thì hắn sẽ lật tung thiên địa này.
Nhưng hiện giờ Chí Tiên cảnh cũng đủ rồi, dốc hết sức ra thì Thông Thiên cảnh cũng sẽ bị nghiền áp.
Còn về mở ra vận rủi cuồn cuộn thì càng ghê gớm, thế giới này không có ai ngăn cản nổi.
Có người cảm thán rằng:
"Sao câu này không dễ nghe chút nào."
Đối phương nói không khéo léo, bọn họ đều là người có sĩ diện, nên nể mặt nhau.
Đối phương nói tha cho bọn họ một lần, nghe thật chói tai.
Nhưng uy lực của câu nói này rất lớn, mọi người nhẹ lòng. Không làm thịt bọn họ thì tốt rồi, dù sao vở kịch khá hay, nhìn xem giúp tăng lên kiến thức.
Phải công nhận Lâm phong chủ thật sự rất mạnh, vượt qua dự đoán của mọi người, đám Thánh Tử so với hắn thì cách biệt quá lớn. Có lẽ những Thánh Tử đỉnh cấp mới có thể so bì cùng hắn, nhưng chưa gặp cảnh đó, mọi người không dám bình luận nhiều.
Bùm!
Cú đấm cuối cùng, một đệ tử tinh anh nổ tung, đến chết vẫn trong cơn khủng hoảng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Giải quyết."
Trận chiến này giết sướng vô cùng, kiếm được nhiều điểm. Đám người kia thật tốt, không chỉ tặng nhân tài còn tặng điểm, kèm theo quà đặc biệt tộc lão sáu tay nữa.
Lâm Phàm thu lại công pháp, thân hình trở về như cũ.
Nhiều người thấy vậy càng thoải mái hơn. Thân hình to lớn kia cho người áp lực quá lớn, còn rất cuồng bạo, sau khi thu nhỏ thân hình thì thoải mái nhiều, trông hài hòa hơn. Website TruyenLau.com
Cường giả các phương đứng trong hư không hơi thắc mắc:
"Ủa? Hắn làm gì vậy?"
Lâm Phàm mang đến rung động lớn cho họ, thực lực mạnh mẽ, chỉ với tu vi Chí Tiên cảnh đấu với một đám cường giả Thông Thiên cảnh, rất khủng khiếp.
TruyenLau Hiện giờ mỗi động tác của hắn đều khiến bọn họ thắc mắc.
Lâm Phàm rơi xuống đất, bắt đầu cuỗm đi trữ vật giới chỉ trên người của đối phương.
Cảm giác sung sướng nhất trong chiến đấu là đánh với người ta, còn có tài phú kèm theo, vô hình khiến người hưng phấn hơn.
Có người kinh kêu:
"Cái gì? Hắn đang lấy trữ vật giới chỉ trên người đối phương!"
Không ngờ mạnh như vậy mà làm chuyện đó.
Đập chết người ta thì thôi đi, còn cuỗm trữ vật giới chỉ của người ta, nghèo tới mức nào mới làm chuyện như vậy?
Có người còn lương tri mở miệng nói:
"Lâm phong chủ, bọn họ đã bị ngươi giết rồi, cần gì cướp mất tài phú của họ? Khi còn sống đều là người có mặt mũi, hãy cho bọn họ mang theo sĩ diện rời đi."
Lâm Phàm ngước đầu lên, hỏi lại:
"Vậy ngươi nuôi đống người trong tông của ta?"
Người này bị hỏi á khẩu:
"A?"
Y không hiểu đối phương nói cái gì, đông người như vậy cần ai nuôi? Thường thì tự nuôi sống bản thân thôi.
Lâm Phàm chộp lấy một số xác chết ném về phía tông môn, bọn họ chưa chết, hắn sẽ cải tạo họ, cho họ biết nhận cải tạo thật sự mới được đến cuộc sống mới.
"Quá đáng sợ!"
Lão tổ Thánh Tiên giáo sợ, vào Thông Thiên cảnh rồi cứ nghĩ trời cao mặc mình bay, nhưng bị tiểu tử này đập tan nát hết. Nay nhìn nhiều người mạnh hơn mình đều bị ném qua đây, tim lão tổ đập nhanh.
Thiên Tu không ngờ thực lực của đồ nhi mạnh đến mức này, siêu kinh người, nếu là lão cũng không có năng lực như vậy.
Dương Vạn Chân đang dọn nhà vệ sinh tim rung lên, linh cảm không may:
"Nguy rồi, sắp xảy ra chuyện lớn."
Lại dẫn tiến nhiều người như vậy, hơn nữa thực lực mạnh mẽ, sợ là y sắp không giữ được công việc dọn nhà vệ sinh. Cảm giác nguy cơ to lớn bao trùm trong lòng Dương Vạn Chân.
Lâm Phàm đã thu gom xong, hắn ngước đầu lên hỏi:
"Các ngươi có ý gì? Muốn tiếp tục xem hay đánh? Đương nhiên bản phong chủ lấy trữ vật giới chỉ của Thánh Tử của Thánh Địa các ngươi, và sẽ không trả lại, nếu các ngươi tức quá thì cứ ra tay, bản phong chủ nhận hết."
Câu này nói rất bá đạo, nhiều người tức xì khói nhưng không biết làm sao.
"Không có việc gì thì giải tán."
Thấy mọi người không nói chuyện, hắn xoay người rời đi.
"Chờ đã!"
Khâu Hổ Thánh Tử xông lên, lớn tiếng trước bao cặp mắt nhìn:
"Ngươi như vậy có phải là rất coi thường người?"
Có người khen:
"Lão Khâu, nhi tử của ngươi rất kiên cường."
Lời người ta không dám nói nhưng gã dám nói ra.
Khâu Tranh sốt ruột, nhi tử ngốc định làm gì, đừng để bị một đấm đánh chết!
Lâm Phàm nhìn đối phương, thì ra là cái tên đầu óc có vấn đề, hắn là người có điểm giới hạn riêng, không ăn hiếp người như vậy.
"Ngươi nói vậy là sao?"
Khâu Hổ Thánh Tử không phục bảo:
"Ngươi còn hỏi nữa? Ngươi coi thường người, tại sao không lấy trữ vật giới chỉ của ta, chỉ lấy của họ?"
Lâm Phàm cau mày, chiều hướng này hơi lạ:
"Vậy chứ ngươi muốn sao?"
Khâu Hổ Thánh Tử tháo nhẫn xuống, đặt vào tay Lâm Phàm:
"Cũng lấy trữ vật giới chỉ của ta."
Lâm Phàm liếc qua:
"Rồi rồi, lấy rồi, xem trọng ngươi được chưa. Sau này đừng đi ra ngoài chạy lung tung, sống không dễ dàng."
Khâu Hổ Thánh Tử tâm tình vui vẻ ôm quyền:
"Đa tạ lời khuyên."
Gã trở về bên cạnh phụ thân:
"Phụ thân, tìm về mặt mũi rồi, hắn nhận trữ vật giới chỉ!"
Biểu tình của Khâu Tranh phức tạp, không còn lời nào để nói, đành khích lệ hài nhi làm tốt:
"Nhi, phụ thân tự hào vì ngươi."
Khâu Hổ Thánh Tử nở nụ cười, cực kỳ tự hào.
Làm Thánh Tử của Thú tộc, dù cho nguy cơ tứ phía, thân chết đạo tiêu cũng phải giữ sĩ diện.
Sĩ diện là dựa vào bản thân giành lấy."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu