Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1552: DỐC KIỆT NỘI TÌNH ĐAN GIỚI (1)

Cửu Sắc lão tổ cố gắng hít thở sâu, tự thôi miên bản thân: Phải bình tĩnh! Phải giữ cái mạng già này! Cáu quá đứt mạch máu não chết bây giờ!
Nhìn Lạc Vân quỳ câm như hến, ngọn lửa giận dữ trong bụng lão càng bùng cháy dữ dội. Bất cứ ai lâm vào hoàn cảnh bị rút ruột cả gia tài cũng không thể nào nuốt trôi cục nghẹn này:
"Lạc Vân! Ngươi không có lời nào biện minh cho hành động phản nghịch của mình sao?"
Lạc Vân lí nhí đáp:
"Xin Lão tổ bớt giận... Đệ tử biết tội trộm cắp quốc bảo Đan Giới là tội chu di cửu tộc, muôn lần chết không hết tội. Đệ tử không có gì để bào chữa."
Cửu Sắc lão tổ gầm lên:
"Nói! Có phải cái thằng khốn kiếp họ Lâm kia rót mật vào tai lừa gạt ngươi không?"
Lạc Vân kiên quyết lắc đầu:
"Không thưa Lão tổ. Mọi việc là do đệ tử hoàn toàn tự nguyện."
Cửu Sắc lão tổ điên loạn đập bàn:
"Lạc Vân! Ngươi bị úng não rồi à! Lão tổ ta dốc lòng tác thành cho hai đứa, nhưng ngươi không thể vác cả cái cơ đồ của nhà gái đi bao nuôi trai được! Ngươi lén tuồn bảo vật đem dâng cho người ngoài, ngươi có biết hành động ngu xuẩn đó đang tự tay bóp nát vận khí của Đan Giới không hả!"
Lạc Vân vẫn điềm tĩnh lạ thường:
"Đệ tử tội đáng muôn chết. Xin Lão tổ cứ thẳng tay trừng trị."
Nàng có niềm tin mãnh liệt rằng, số đan dược này sẽ là chìa khóa then chốt giúp Lâm phong chủ xoay chuyển càn khôn, cứu vớt cả Đan Giới. Nhưng bây giờ nói ra mấy lời đó ai mà tin? Có giải thích cũng bằng thừa.
Cửu Sắc lão tổ tuy giận sôi máu, hận không thể lôi Lâm Phàm ra chém ngàn đao, nhưng thâm tâm lão vẫn luôn thiên vị, bao che cho đứa cháu gái cưng này.
Ngặt một nỗi, Đan Giới không phải là công ty TNHH một thành viên của riêng lão. Khối tài sản Hậu Thiên Linh Đan khổng lồ kia là máu mủ, là mồ hôi nước mắt của toàn bộ thành viên Đan Giới. Dù lão có muốn tẩy trắng cho Lạc Vân cũng lực bất tòng tâm.
Bao nhiêu con mắt của các bô lão trong giới đang đổ dồn vào chờ lão phán quyết.
Đây là trọng án phản quốc, luật pháp Đan Giới quy định xử trảm bêu đầu. Nhưng Lạc Vân là hòn ngọc quý được Cửu Sắc lão tổ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, lão tuyệt đối không để nàng phải rơi đầu.
Cửu Sắc lão tổ nhắm nghiền mắt, phất tay áo, giọng điệu mệt mỏi ra lệnh cho thị vệ:
"Lột bỏ tước vị Thần Nữ của Lạc Vân. Gông cổ đày vào hắc lao Đan Tháp, vĩnh viễn không được ân xá!" TruyenLau.com
Lạc Vân dập đầu ba cái vang rền:
"Tạ ơn Lão tổ bất sát!"
Cửa đại điện đóng sầm lại, trả lại không gian tĩnh mịch u ám. Đám thần thức hóng hớt lởn vởn xung quanh cũng tản đi sạch sẽ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cửu Sắc lão tổ lúc này mới xả vai, hai mắt đỏ ngầu vằn vện tia máu, lão ngửa mặt lên trần nhà rống lên thảm thiết:
"Lâm Phàm! Đồ súc vật hại người! Một mầm non hiền lương thục đức như Lạc Vân cũng bị ngươi đầu độc cho hư hỏng! Ta hận ngươi!"
Lão thừa biết tên ác quỷ kia lúc nào cũng thèm thuồng vơ vét đan dược của Đan Giới. Nhưng lão ngàn tính vạn tính cũng không ngờ hắn lại xài mỹ nam kế, xúi giục Lạc Vân đi ăn trộm!
Nếu chỉ lấy vài chục, hay vài trăm viên thì lão thân là Lão Tổ, ỉm đi cũng chả ma nào biết.
TruyenLau Nhưng lần này nó chọc thủng đáy kho!
Mấy ngàn viên linh đan! Gần như toàn bộ kho tàng tích cóp mấy trăm năm trời của Đan Giới bị vét sạch sành sanh! Cái này gọi là cắt đứt long mạch, đào mả tổ nhà người ta rồi chứ ăn trộm cái nỗi gì!
...
Trong mật thất Vô Địch phong.
Lâm Phàm chốt chặt cửa đá, phong ấn mọi âm thanh.
Địch không động, ta không động.
Đến thời điểm này, thân phận của trùm cuối đã được xác định: Thương Thiên.
Và gã tông chủ rảnh háng suốt ngày nằm "cảm ngộ bình yên" kia chắc chắn có đường dây dính líu đến Thương Thiên. Hắn tin chắc một trăm phần trăm vào cái giả thuyết đó.
Nhưng quan sát tới lui, soi kính lúp đủ đường, hắn vẫn chẳng bới ra được cọng rác nào bất thường trên người tông chủ. Ngày nào cũng nằm liệt giường "cảm ngộ bình yên", chả có vẹo gì thay đổi.
Lâm Phàm dốc ngược cái bình, lẩm nhẩm đếm số đan dược.
Bốn ngàn ba trăm viên Hậu Thiên Linh Đan chẵn!
Một viên quy đổi hai trăm triệu. Bốn ngàn ba trăm viên vị chi là... Tám trăm sáu mươi tỷ điểm khổ tu!
"Đã cái nư! Đóng cửa bế quan thôi! Thương Thiên, rửa sạch cổ mà chờ lão tử đấm vỡ mõm mày!"
Lâm Phàm ngạo nghễ tuyên bố, tự tin sẽ dùng số tài nguyên khổng lồ này đục thủng giới hạn, vọt lên một cảnh giới chưa từng có ai trong lịch sử giới vực chạm tới.
Hắn vốc một nắm đan dược nhét tọt vào miệng nhai rào rạo như nhai kẹo.
[Hệ thống thông báo: Điểm khổ tu +200.000.000]
Cột điểm khổ tu cứ thế nhảy múa điên cuồng, tăng lên với tốc độ chống mặt.
Bên trong mật thất tối tăm u ám, không gian tĩnh mịch chỉ còn văng vẳng tiếng nhai đan dược rôm rốp rợn người của Lâm Phàm.
Rôm rốp! Rôm rốp!
Tuế nguyệt trôi qua, không đếm được là bao nhiêu ngày tháng.
Viên linh đan cuối cùng trôi tuột xuống dạ dày, triệt để tiêu hóa thành một luồng năng lượng khổng lồ.
Lâm Phàm lôi tuốt tuột đống bí kíp võ công hôi của được từ Thánh Địa Sơn ra rải đầy sàn. Cả mật thất bừng sáng huy hoàng. Vô vàn ký tự cổ xưa tản mát ánh sáng dịu nhẹ, bay lượn lờ xung quanh hắn.
"Nâng cấp toàn bộ!"
[Hệ thống thông báo: Trừ 1.500.000 điểm khổ tu]
...
Bên ngoài Vô Địch phong.
Lữ Khải Minh chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trước cửa mật thất đóng kín mít bám đầy rêu phong. Sư huynh bế quan đã ngót nghét mấy tháng trời rồi, vẫn bặt vô âm tín.
Thế sự bên ngoài vẫn êm đềm như mặt nước hồ thu, chả có ma nào đến kiếm chuyện.
Đám thần thú cắm trại chốt chặn ngoài cổng cũng đã rút quân từ đời thuở nào.
Lữ Khải Minh gãi cằm lẩm bẩm:
"Rốt cục sư huynh đang vật lộn với cái thế lực kinh khủng nào trong đó vậy nhỉ?"
Gã thực sự tò mò muốn biết mục tiêu mà sư huynh đang dốc sức chuẩn bị để đối phó là ai. Tình cờ một dạo, gã nghe lỏm được cuộc nhậu của Cốt Vương, mới vỡ lẽ sư huynh bế quan luyện công là để nghênh chiến với... Thương Thiên.
Khi hay tin sét đánh đó, Lữ Khải Minh suýt ngất xỉu.
Đánh nhau với ông Trời á?
Có ai bị khùng mới đi làm trò đó không? Đánh kiểu gì cho lại?
Bất thình lình, cánh cửa đá mật thất khẽ rung bần bật. Một luồng sóng âm bạo liệt tản ra như cơn cuồng phong, hất tung bụi mù, lan tỏa bao trùm cả Vô Địch phong.
Tuy luồng lực lượng này không mang tính sát thương, nhưng uy áp kinh hồn ẩn chứa bên trong khiến Lữ Khải Minh rợn tóc gáy, hai chân run lẩy bẩy.
"Sư huynh đột phá rồi! Cảnh giới mới mạnh khủng khiếp! Chắc sư huynh sắp xuất quan rồi!"
Chiếu theo thông lệ mọi lần, hễ phá kén thành công là sư huynh sẽ đạp cửa xông ra ngay lập tức.
Nhưng...
Nửa nén nhang trôi qua...
Một canh giờ trôi qua...
Lữ Khải Minh đứng ngáp ngắn ngáp dài chờ đợi mỏi cả chân, cánh cửa đá rêu phong vẫn trơ như tượng, không hề có dấu hiệu xê dịch. Chẳng có ma nào từ bên trong bước ra.
Lữ Khải Minh hoang mang tột độ, mồ hôi hột túa ra:
"Chuyện quái gì thế này? Lẽ nào... tẩu hỏa nhập ma rồi?"
Đừng bảo là có biến cố gì nhé!
Tại đỉnh Thiên Tu.
Thiên Tu đứng chắp tay trên mỏm đá, phóng tầm mắt thâm thúy nhìn về phía Vô Địch phong:
"Đồ nhi nhà ta... lại lột xác rồi."
Lão cảm nhận được cỗ uy áp hủy diệt tuôn trào từ luồng khí tức đồ nhi vừa giải phóng. Sức mạnh này đã vượt ngoài tầm hiểu biết của lão.
"Lão già này cũng phải nai lưng ra cày cuốc thôi. Đụt quá chúng nó khinh."
Thiên Tu móc trong ngực ra mảnh Tạo Hóa Ngọc Điệp mà Lâm Phàm dâng tặng. Bên trong phiến ngọc, nguồn năng lượng hồng hoang vô biên đang sôi sục, tỏa ra sự đồng điệu kỳ lạ, liên kết chặt chẽ với Thiên Thụ đang cắm rễ trong cơ thể lão. Dường như giữa hai thần vật này tồn tại một mối duyên nợ sâu xa nào đó từ thuở khai thiên lập địa."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu