Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 469: THẬT SỰ LÀ KẺ YẾU, KHÔNG CHỊU NỔI MỘT ĐÒN

Khi nhìn thấy thân hình to lớn của con yêu thú này, Lâm Phàm còn tưởng rằng nó sẽ rất mạnh, tuyệt đối sẽ không khiến cho hắn thất vọng, thậm chí sẽ có thể đánh tan sự tự mãn ở trong lòng của mình.
Nhưng mà lại không nghĩ rằng con yêu thú này nhỏ yếu như vậy, hắn chỉ mới tùy ý đánh một chiêu này mà đã nát một cái đầu rồi.
Ta còn chưa dùng khí lực gì mà ngươi đã không được rồi.
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng. Tiếng gào thét oán độc, tức giận bạo phát ra.
– Đáng giận. Ngươi lại dám can đảm làm tổn thương ta. Tội của ngươi đáng chết vạn lần. Ta muốn xé sống ngươi.
Hắn không ngờ nhân loại này lại dám can đảm tổn thương hắn. Thật sự là tội lỗi không thể tha thứ.
– Thật quá yếu! Ngươi khiến cho ta không có một chút hứng thú nào đối với ngươi. Thật sự là chỉ có cái vỏ ngoài to lớn mà thôi.
Lâm Phàm tiếc nuối lắc đầu, nội tâm có chút thất vọng. Nguyên bản, hắn còn tưởng rằng con rắn lớn này có được thân thể khủng bố như thế thì thực lực khẳng định cũng không phải là bình thường. Nhưng hôm nay xem ra, thực lực của con yêu thú này cũng chỉ như thế mà thôi, hoặc là nói rất yếu, tối đa cũng chỉ tương đương với Thiên Cương cảnh tầng ba.
Một đầu ngón tay của mình là có thể nghiền hắn thành mảnh vỡ.
Năm lần bảy lượt nhục nhã để con rắn lớn này triệt để nổi giận. Khi nó ở thời kì đỉnh phong, có ai dám can đảm làm nhục nó như vậy không? Không… không có bất kỳ người nào dám làm như thế.
Nếu như không phải là đồ hỗn trướng nào đó hủy diệt chuyển thế chi thân của nó thì làm sao mà nó lại biến thành dạng này, đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.
Lập tức, một cái đầu lâu màu đen điên cuồng gào thét. Một dòng máu tươi phun ra từ trong cái miệng dữ tợn kia.
– Ta nói này, rắn con yếu đuối. Ngươi đánh không lại ta cũng là chuyện bình thường mà, cũng không cần thiết phải tức đến phun máu như thế chứ.
Lâm Phàm cười lớn. Hắn đương nhiên sẽ không cho rằng con rắn lớn này đánh không lại mình mà phun máu, hiển nhiên là nó muốn thi triển tuyệt chiêu gì đó.
Khi đám máu tươi này phun ra ngoài, hắn rõ ràng cảm giác được khí tức của con rắn yếu đuối này trở nên huyền diệu hơn.
– Đáng giận. Thật sự là quá đáng giận.
Bởi vì phẫn nộ, bảy cái đầu rắn còn sót lại của con rắn lớn này đều nhanh vặn vẹo đến cùng một chỗ, biến thành một cái đầu vô cùng dữ tợn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Ngươi dám can đảm làm tổn thương ta. Bản tọa muốn ngươi trả giá đắt.
– Trớ Chú Chi Ngữ.
Lập tức, từ trên người con rắn lớn này, một khí tức huyền diệu, quỷ dị, âm trầm bạo phát ra.
Khí tức làm cho người ta cảm thấy kinh dị. Một trận văn màu đen bay ra từ trên đầu rắn, trôi nổi ở trên không trung. Trên trận văn này thậm chí có mấy vệt máu nhỏ giọt xuống. Website TruyenLau.com
– Ngươi đi chết đi cho ta. Nguyền rủa của bản tọa sẽ hủy diệt tất cả mọi thứ của ngươi, sinh linh đáng giận kia.
Oa!
Cái đầu rắn màu đen kia phun từng búng từng búng máu tươi ra.
Bên trong bảy đôi mắt màu đỏ rực to như đèn lồng lóe ra vẻ phẫn nộ, thống khổ.
TruyenLau.com Thật sự là kẻ ghê tởm. Bây giờ, thực lực của bản tọa còn chưa khôi phục mà ngươi lại bắt bản tọa phải thi triển năng lực mạnh nhất là Trớ Chú Chi Ngữ khiến cho thương thế của bản tọa nặng thêm, Thật sự là tội đáng chết vạn lần.
Nó cũng không ngờ sinh linh này lại cường hãn như thế, lại một quyền đánh nát một cái đầu của nó.
Lửa giận vô biên bạo phát ra.
– Chết!
Uỳnh!
Hư không chấn động, sức mạnh vô hình bạo phát ra, hình thành một loại ba động trong suốt.
– Đây là…
Lâm Phàm cảm giác thân thể của mình bị một sức mạnh vô hình bao trùm. Cảm giác này rất kỳ diệu tựa như là có sức mạnh từ chỗ xa xôi nhất trong thiên địa giáng lâm đến thế gian, đánh thẳng vào người hắn.
– Ha ha ha!
Bảy đầu rắn còn sót lại dữ tợn, điên cuồng gào thét. Sóng âm khuếch tán ra bốn phương tám hướng, đánh cho mọi thứ xung quanh trở nên xơ xác.
– Sinh linh, mặc dù ngươi rất mạnh, nhưng mà ở dưới sức mạnh của Trớ Chú Chi Ngữ, tất cả mọi thứ trên người ngươi đều sẽ tiêu vong, khô héo.
Lúc này, Lâm Phàm ngược lại không có để ý đến lời nói của con rắn yếu đuối phách lối kia mà là cảm giác Trớ Chú Chi Ngữ lại mở ra một cái cánh cửa đến thế giới mới cho hắn. Con rắn lớn này nhỏ yếu như vậy lại có thể bộc phát ra sức mạnh quỷ dị như vậy. Thật đúng là rất thú vị.
Nhưng thật đáng tiếc.
– Băng Diệt Tinh Hà!
Lâm Phàm đấm ra một quyền. Như là nhật nguyệt tinh thần điên đảo, sức mạnh cường hãn dễ như trở bàn tay phá diệt hết thảy.
– A!
Con rắn lớn này không ngừng kêu thảm. Bởi vì liên tục thi triển bí pháp vô thượng, nhưng mà tu vi lại quá thấp, nó đã gần như đèn cạn dầu rồi. Ở dưới uy thế mênh mông của một quyền kia, nó lập tức trọng thương. Dù bí pháp có cường đại đi nữa mà không có sức mạnh tuyệt đối chèo chống thì cũng khó có thể ngăn cản uy thế này.
Ầm!
Nửa thân thể bị đánh xuyên ra một cái lỗ hổng lớn, máu tươi tanh hôi văng ra bốn phía, nhuộm đỏ cả một vùng.
– Đây là cái gì vậy?
Lâm Phàm giơ tay lên. Lúc này, trên cánh tay của hắn xuất hiện khí tức mục nát, máu thịt giống như bị ăn mòn vậy.
– Trấn áp!
Một sức mạnh huyền diệu mạnh mẽ đâm tới giống như là muốn phá hư hết thảy sinh cơ trong cơ thể của hắn. Nhưng mà nguồn sức mạnh này cũng không cường đại, hắn có thể dễ dàng xua tan.
– Đồ hỗn trướng… hỗn trướng. Ngươi lại khiến cho bản tọa bị thương thành như vậy, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh. Hôm nay, dù bản tọa có phải tiêu hao hết thảy, ta cũng muốn để ngươi phải trả giá đắt.
Lập tức, bảy cái đầu rắn hiên ngang nâng lên rồi đồng thanh gầm rú. Bên trong mỗi một cái đầu rắn đều phun ra một búng máu tươi, cuối cùng máu tươi ngưng tụ cùng một chỗ.
– Trớ Chú Chi Ngữ, Vĩnh Thế Yên Diệt
Từ giữa thiên địa, khí tức mục nát, tử vong, hủy diệt hàng lâm xuống. Thân thể của con rắn lớn này tựa như là đã mất đi cái gì đó, đột nhiên suy bại, chỉ có một hơi mà thôi.
– Coi như ngươi còn sống, ngươi cũng sẽ trở thành một tên phế vật, một đời một thế, vĩnh viễn chịu đựng tra tấn.
Con rắn lớn này gào thét, nó biết người trước mắt này rất mạnh, nó bây giờ căn bản không phải là đối thủ của kẻ này.
– Lắm lời!
Lâm Phàm đưa tay, một chiêu trấn áp.
Ầm!
Thân rắn to lớn trong nháy mắt nổ tung. Máu tươi bắn tung tóe đầy trời.
– Hả? Không có điểm tích lũy sao?
Lâm Phàm nhíu mày, sao lại không có điểm tích lũy, chẳng lẽ con rắn này còn chưa chết. Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy một vệt sáng màu máu ở sâu dưới lòng đất chạy về phương xa.
– Muốn chạy, nằm mơ…
Mà khi Lâm Phàm chuẩn bị di động, một bóng người khổng lồ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn.
– Ngươi chính là phong chủ của Vô Địch phong sao?
Thanh âm đinh tai nhức óc, vang động núi sông khiến cho mặt đất chấn động.
– Đúng vậy.
Ầm!
Vừa dứt lời.
Một sức mạnh khổng lồ nhanh chóng truyền đến. Lâm Phàm phun ra một búng máu tươi rồi rơi xuống mặt đất. Thân hình tạo thành một cái hố to, hãm sâu xuống dưới tựa như là bị đánh xuyên qua đến chỗ sâu nhất ở trong lòng đất vậy.
Đây là cường giả.
Đó là ý nghĩ duy nhất của Lâm Phàm trước khi ý thức tiêu tán.
– Thật sự là kẻ yếu, không chịu nổi một đòn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu