Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 339: TA CÓ THỂ NÓI NỬA NGÀY


– Ha ha ha.
Đúng lúc này, một tiếng cười đột nhiên vang lên. Thiên Tu nhanh chóng xuất hiện ở bên cạnh ba người, nói:
– Đồ đệ của ta tổ chức thi đấu, lão phu tự nhiên cũng phải đến quan sát.
Đạo Thiên Vương nhìn thấy Thiên Tu trưởng lão tới, lập tức tránh ra, ngồi vào một chỗ khác.
Thiên Tu cũng không có nói thêm cái gì, nhanh chóng ngồi ở bên cạnh Lâm Phàm.
Các đệ tử không ngờ Thiên Tu trưởng lão tới, cũng cung kính, vái chào.
Lâm Phàm nhỏ giọng nói:
– Lão sư, chỉ có một mình ngài tới hay sao? Các trưởng lão khác có tới hay không?
Trên mặt của Thiên Tu vẫn nở nụ cười. Hắn vuốt râu dài, sau đó trả lời:
– Bọn họ sẽ không đến đâu. Bọn họ biết nếu như tới đây, khẳng định phải lấy đồ ra ban thưởng thêm cho mấy người đứng đầu, cho nên không nỡ. Tất cả đều vô cùng keo kiệt.
– Vậy lão sư, ngài sao lại tới đây. Ngài chuẩn bị kỹ càng phần thưởng thêm rồi sao?
Lâm Phàm đúng là không ngờ những trưởng lão kia vậy mà keo kiệt như thế. Vì giữ lại tài phú cho bản thân vậy mà đều con mẹ nó không tới. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thiên Tu cười, nhỏ giọng nói:
– Lần trước không phải là ta đã cầm một ít đan dược từ chỗ của ngươi hay sao? Đợi lát nữa vi sư cũng lấy ra ban thưởng một phen.
– Đó là đồ của con mà. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Phàm sửng sốt.
– Đồ đệ, hai sư đồ chúng ta còn phân cái gì. Tốt! Bây giờ ngươi là người phụ trách lần thi đấu này, tranh thủ thời gian để các đệ tử bắt đầu đi.
Thiên Tu vừa cười vừa nói, nhưng ánh mắt một mực nhìn về phía dưới, không có biểu hiện ra cái gì không ổn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lâm Phàm có chút bất đắc dĩ lắc đầu, không ngờ lão sư vậy mà lấy đan dược của hắn làm đồ ban thưởng thêm. Cách làm này cũng thật là thông minh, chỉ có điều hơi vô sỉ mà thôi, nhưng không sao, như thế mới hợp với tính của lão sư.
Bây giờ các đệ tử ở phía dưới còn đang chờ đợi mình, bởi vậy trong đầu hơi suy nghĩ một chút, hắn liền chuẩn bị tốt lời dạo đầu.
Lâm Phàm đứng lên, nhìn các đệ tử ở phía dưới. Thanh âm ẩn chứa một tia cương khí vang vọng toàn bộ tông môn.
– Các vị sư đệ, các vị sư muội tốt.
– Hôm nay, đón ánh nắng mặt trời hoa mỹ, mang mong muốn thành công, nương theo tiếng hoan hô tràn ngập sức sống.
– Mấy người chúng ta gặp nhau dưới bầu không khí ấm áp, hài hòa của Viêm Hoa tông, chuẩn bị nghênh đón cuộc thi đấu của đệ tử nội ngoại môn lần thứ nhất do Vô Địch phong long trọng tổ chức.
Các đệ tử ở dưới đài nhìn chằm chằm vào Lâm sư huynh với ánh mắt nóng bỏng. Trên khuôn mặt của bọn họ lộ vẻ kích động mà hưng phấn.
Bọn họ cảm giác Lâm sư huynh nói những lời này làm cho người ta cảm thấy thư sướng, cảm giác bọn họ giống như là thành viên trong một đại gia đình đang tiến hành tranh tài vậy, thậm chí ngay cả cảm giác khẩn trương trước khi thi đấu cũng không có.
Chỗ sâu trong tông môn, tông chủ cùng mấy vị trưởng lão đang ngồi, quan sát cuộc thi đấu lần này.
Hỏa Dung nở nụ cười, nói:
– Tốt! Nói rất hay! Không khí ấm áp, hài hòa của Viêm Hoa tông, chỉ bằng những lời nói này, tên đồ đệ này của Thiên Tu cũng khiến cho ta nhìn hắn bằng con mắt khác.
Đối với Lâm Phàm, Khô Mộc cũng có chút khó xử, dù sao Vân Tiêu cũng là bị Lâm Phàm trấn áp.
Tông chủ cũng gật đầu, nói:
– Ừm. Đúng là không tệ. Thiên Tu tuyển đồ đệ đúng là có ánh mắt. Bản tông còn đang nhớ xem, đã bao lâu rồi, tông môn không có náo nhiệt như vậy.
Cát Luyện liếc mắt nhìn, nói:
– Cũng phải nói Thiên Tu hắn qua đó xem náo nhiệt làm gì? Nhiều đệ tử tham gia thi đấu như thế, hắn có nhiều đan dược như vậy để ban thưởng sao?
Mấy vị trưởng lão khác lặng yên không lên tiếng. Đối với chuyện này, bọn họ cũng bảo trì thái độ ngắm nhìn. Chỉ có điều đối với tên đồ đệ này của Thiên Tu, trong lòng bọn họ cũng có chút hoang mang rối loạn. Mấy vị phong chủ khác bây giờ còn chưa có trở lại. Không biết sau khi trở về, liệu bọn họ có bị đối phương trấn áp hay không?
– Theo ta được biết, Thiên Tu cầm không ít đan dược từ chỗ đồ đệ của hắn.
Hỏa Dung mở miệng nói.
– Hắn còn muốn thể diện sao? Vậy mà cầm đan dược từ chỗ đồ đệ của hắn.
Cát Luyện nghe thế, trong lòng giống như có thứ gì đó chặn ngang vậy.
Hỏa Dung liếc hắn một cái, nói:
– Cát Luyện, ngươi có bao giờ thấy Thiên Tu để ý thể diện sao? Trước kia chúng ta bị lừa còn chưa đủ chứng minh sao? Nếu như không phải là mấy người chúng ta phúc lớn mạng lớn, chỉ sợ giờ đã sớm trở thành một nắm cát vàng đi.
Nghe Hỏa Dung nói như thế, ngón tay của Cát Luyện run nhè nhẹ tựa như là nghĩ đến điều gì đó kinh khủng vậy.
Bên ngoài đại điện.
Lâm Phàm ho nhẹ một tiếng, ép tay ra hiệu cho mọi người bình tĩnh lại, sau đó nói:
– Đây là lần thứ nhất Vô Địch phong tổ chức giải thi đấu. Tất cả các đệ tử tham gia phải tuân theo nguyên tắc hữu nghị thứ nhất, tranh tài thứ hai, thắng không cần kiêu ngạo, tự mãn, thua không cần nhụt chí, không cần tuyệt vọng, không cần mất đi dũng khí. Bởi vì nhất thời thắng thua cũng không đại biểu được cái gì cả, chỉ cần dốc hết toàn lực, cho dù thua thì đó cũng là một việc đáng giá tự hào, bởi vì bản thân đã cố gắng hết sức mình.
– Tốt! Thi đấu bắt đầu.
Vừa dứt lời.
Các đệ tử hưng phấn gào thét lên.
– Lâm sư huynh… Lâm sư huynh.
Các đệ tử nhìn Lâm sư huynh ở trên đài cao, tâm tình rất hưng phấn. Bọn họ chưa từng nghe qua lời như vậy, cảm giác hết thảy mọi thứ đã trải qua trước kia cũng thay đổi.
Nếu là lúc trước thua trận tranh tài, có lẽ bọn họ sẽ có cảm giác tâm tình giống như là rơi xuống đáy cốc vậy, nhưng mà sau khi nghe lời nói này của Lâm sư huynh, bọn họ đột nhiên phát hiện coi như là thua trận cũng không có chuyện gì lớn.
Mấy nữ đệ tử dáng người thon thả, dung mạo xinh đẹp, nhìn về phía Lâm Phàm với vẻ mặt sùng bái, hận không thể lập tức ngã vào trong lồng ngực của Lâm sư huynh.
– Ta thật sự rất ưa thích Viêm Hoa tông, cảm giác Lâm sư huynh người không chỉ tốt mà lại nói chuyện nghe cũng rất êm tai.
Các đệ tử của Vô Địch phong cảm giác có thể được ở dưới trướng của một vị sư huynh như thế này cũng là một việc may mắn, cũng tràn đầy tự hào.
Vương Phù ngẩng đầu, trong mắt lóe ra tinh quang, năm ngón tay nắm chặt. Hắn cảm giác Lâm sư huynh chính là thần tượng của hắn. Nhờ sự cố gắng không biết mệt mỏi trong khoảng thời gian này, hắn đã thành công đột phá Địa Cương cảnh, mặc dù hiện giờ tu vi vẫn chỉ là Địa Cương cảnh tầng một, nhưng mà ở trong mắt của đệ tử khác, tốc độ tu luyện này của hắn đã nhanh ghê gớm rồi.
Nhưng mà Vương Phù không hề cảm thấy tự cao tự đại, bởi vì Lâm sư huynh, tấm gương mà hắn muốn noi theo càng thêm cường đại, nhưng vẫn như cũ rất khiêm tốn.
Nhất là không khí bây giờ càng làm cho hắn lộ vẻ kích động.
Thiên Tu quan sát đồ đệ của mình, khóe miệng co giật một chút, nói:
– Đồ đệ, ngươi làm sao biết nói chuyện như thế? Cho tới bây giờ, vi sư cũng chưa từng nghe qua những lời như thế này.
Lâm Phàm lạnh nhạt cười nói:"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu