Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 439: THAY MẶT TÔNG MÔN THẨM PHÁN NGƯƠI

Thành chủ không thèm hỏi thêm một câu nào mà thẳng thừng ra lệnh để các binh sĩ động thủ.
– Hoàng sư đệ, ta đến giúp ngươi.
Trương Long bước ra một bước, đánh thẳng đến những binh lính này. Hiện giờ, tu vi của hắn đã sớm đạt đến Địa Cương cảnh tầng bốn, đối phó những binh lính này hoàn toàn chính là nghiền ép.
Lúc này, trong lòng thành chủ cũng cực kỳ oán giận. Hắn không ngờ lại xảy ra biến cố như này. Khoáng mạch nguyên tinh là bọn họ, ai cũng không thể cướp đi.
Nhất là khi biết được, người này chém cánh tay của con trai mình, hắn càng thêm giận dữ.
Tại địa phương trời ở cao hoàng đế ở xa này, hắn chính là trời, chính là Thiên Vương lão tử.
– Bọn đạo chích các ngươi dám can đảm hành hung người ở thành Nguyệt Sơn, tội ác to lớn, người người đều có thể giết.
Lúc này, một giọng nói vang lên, vọng khắp thành Nguyệt Sơn. Một bóng người xuất hiện, đứng giữa không trung. Người vừa tới chính là Lý An, đệ tử Viêm Hoa tông trấn thủ thành Nguyệt Sơn.
Khi thấy những người này phá hư đại cục, Lý An giận không kềm được, muốn trực tiếp ra tay trấn áp, thậm chí đã chuẩn bị hạ tử thủ, giết chết tất cả mấy người Lâm Phàm.
Áp lực cường đại cuốn tới, bao phủ ở trong lòng của mọi người.
Trương Long nhíu mày. Hắn có cảm giác đối phương rất mạnh, nhóm người mình căn bản không phải là đối thủ của người này.
Đột nhiên, thanh âm của Lâm Phàm từ trong tiệm thuốc truyền ra,
– Thì ra là như vậy! Ta minh bạch rồi.
Xoạt xoạt!
Không gian vỡ vụn.
TruyenLau Lý An sợ hãi hét lên. Chỉ trong chốc lát, hắn bị bàn tay vô hình chộp tới, trấn áp ở trên mặt đất.
– Lâm sư huynh.
Nhìn thấy Lâm Phàm đi ra từ trong tiệm thuốc, mấy người Hoàng Phú Quý lập tức cung kính hô lên.
– Các ngươi thân là đệ tử Viêm Hoa tông mà lại dám can đảm trấn áp ta sao? Ta là đệ tử trấn thủ thành Nguyệt Sơn do tông môn phái tới. Các ngươi mau thả ta ra. Nếu để tông môn biết được việc này, các ngươi cũng sẽ bị trách phạt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lý An bị trấn áp chế trên mặt đất. Tuy hắn vẫn tức giận gào thét nhưng trong lòng cũng cảm thấy sợ hãi.
Lâm Phàm không hề để ý đến những âm thanh ồn ào này mà là đang cân nhắc một việc khác.
Vừa rồi, hắn cảm ứng được phía dưới ngoại trừ có một mạch khoáng nguyên tinh có phẩm chất rất cao còn có một sức mạnh huyền diệu thần bí. Xem ra nếu như muốn biết đến cùng là cái gì, hắn chỉ có thể đi xuống phía dưới nhìn tận mắt mà thôi.
Lã Khải Minh tiến lên, tát Lý An một cái, sau đó lấy một tấm lệnh bài ra, quát to:
Website TruyenLau.com – Trợn to mắt chó của ngươi nhìn xem, đây là cái gì?
Nguyên bản Lý An còn muốn gào thét, thế nhưng mà khi thấy tấm lệnh bài này, con ngươi đột nhiên co vào. Ánh mắt khóa chặt Lâm Phàm, hai hàm răng va đập vào nhau giống như là phát hiện ra chuyện gì đó kinh khủng vậy.
– Phong… Phong chủ.
Hắn thân là đệ tử Viêm Hoa tông, tự nhiên biết lệnh bài này đại biểu cho cái gì. Đây chính là lệnh bài tượng trưng cho các vị phong chủ của Viêm Hoa tông, có thể nói thấy lệnh bài như thấy người.
Tại sao có thể như vậy, đại nhân vật như vậy làm sao lại tới thành nhỏ này.
Giờ khắc này, Lã Khải Minh nhìn về phía binh sĩ đang bạo động ở, phẫn nộ quát.
– Phong chủ của Vô Địch phong, người đứng đầu trong thập phong của Viêm Hoa tông, Lâm sư huynh ở đây, các ngươi muốn tạo phản hay sao?
Xôn xao!
Mặc dù những binh lính này không biết Vô Địch phong là cái gì. Nhưng mà ngay cả Lý An đại nhân bình thường cao cao tại thượng cũng bị dập đầu nhận lầm, bọn họ tự nhiên cũng bị dọa sợ, vội vàng ném binh khí trong tay đi, rồi đứng ở nơi đó không biết như thế nào cho phải.
– Ngươi qua đây.
Lâm Phàm nhìn về phía thành chủ rồi ngoắc tay.
Mà lúc này thành chủ đã sớm trợn tròn mắt. Hắn nuốt nước bọt, không biết như thế nào cho phải, sau đó khúm núm đi đến trước mặt Lâm Phàm, run giọng nói
– Phong chủ đại nhân, ta thật sự không biết là ngài.
– Ta hỏi ngươi, có phải là ngươi biết ở phía dưới tiệm thuốc này có khoáng mạch nguyên tinh, cho nên ngươi mới lập kế, muốn chiếm lấy nơi này, có đúng hay không?
Lâm Phàm trầm giọng dò hỏi.
– Ta… Ta.
Sắc mặt của thành chủ trở nên trắng bệch. Hắn ngắc ngứ một hồi rồi sau đó gật đầu, nói:
– Dạ…
Lâm Phàm nhìn về phía các thành dân đang vây xem, hét to:
– Các vị, ta muốn hỏi một câu, hắn nên giết sao?
Giờ phút này, các thành dân sững sờ, quay mặt nhìn nhau. Sau đó trong đám người, có người bị thành chủ ức hiếp đủ thảm điên cuồng quát.
– Nên giết!
Sau một tiếng vang lên là càng ngày càng có nhiều thanh âm truyền lại.
– Nên giết.
– Giết hắn.
– Phong chủ đại nhân, ta…
Sắc mặt của thành chủ càng ngày càng trắng bệch. Hắn không ngờ mọi chuyện sẽ biến thành thế này.
Kiếm mang lấp lóe, đầu người rơi xuống đất.
– Tốt!
Các thành dân điên cuồng hét to, thậm chí có người gào khóc tựa như là rất hưng phấn vậy.
– Dân tâm sở hướng, không giữ ngươi lại được.
Sau đó, hắn đi đến trước mặt Lý An, tiếp tục hét to:
– Hắn nên giết sao?
– Nên giết, tám năm qua, hắn cũng đã nhiều lần ức hiếp chúng ta, nên giết.
Lý An hoảng sợ ngẩng đầu, nói:
– Ngươi không thể giết ta. Ta là đệ tử nội môn nhất phẩm của Viêm Hoa tông, chỉ có tông môn mới có thể phán định tội của ta. Ngươi không thể.
– Không, ta có thể thay mặt tông môn thẩm phán ngươi.
Vừa dứt lời.
Đầu người lăn xuống.
Một vài các thành dân ở xung quanh vội vàng chạy đi bốn phương báo tin.
– Thành chủ đã bị giết. Lý An cũng đã bị giết. Việc vui lớn bằng trời.
– Tạ đại nhân cứu vớt chúng ta.
Các thành dân còn lại cảm động đến rơi nước mắt. Ánh mắt khi nhìn về phía Lâm Phàm cũng tràn đầy sự sùng bái.
Bọn họ cực kỳ hi vọng hai người Lý An bị người tru sát, không ngờ, hôm nay hi vọng rốt cục trở thành hiện thực.
– Phú Quý, đám cưới của em gái ngươi khi nào thì tổ chức?
Lâm Phàm muốn xuống dưới kiểm tra tình huống, nhưng nếu đã tới đây, tự nhiên phải tham gia đám cưới.
Hoàng Phú Quý nói:
– Sư huynh, còn có sáu ngày.
Hắn vốn định một người trở về trợ giúp cho nên mới sớm lên đường. Thế nhưng mà tốc độ của Lâm sư huynh quá nhanh, bọn họ tới còn sớm hơn dự định của hắn rất nhiều.
– Ừm. Các đệ dọn dẹp nơi này cho sạch sẽ rồi canh giữ ở bên ngoài, không có sự cho phép của ta thì bất luận kẻ nào cũng không được tiến vào. Bây giờ, ta muốn đi vào kiểm tra tình huống bên trong.
Lâm Phàm nói.
– Còn có, các đệ cho người bắt hết toàn bộ dư đảng của thành chủ. Người đáng giết thì nên giết. Đừng có nương tay.
– Vâng, sư huynh.
Mấy người Hoàng Phú Quý gật đầu, đồng thanh đáp. Bọn họ không biết tình huống cụ thể là như thế nào, nhưng cũng đoán ra được, sư huynh khẳng định là đi kiểm tra chuyện rất trọng yếu."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu