Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 407: THẬT SỰ LÀ PHIỀN PHỨC

Thân thể của Lâm Phàm bắt đầu phồng lên. Mái tóc từ màu đen dần dần chuyển sang màu đỏ như máu tươi vậy. Đường vân màu máu hiển hiện ở bên ngoài thân thể hắn.
Sức mạnh mênh mông phóng lên tận trời.
– Sức mạnh thật cường hãn.
Lão giả kinh hãi, không ngờ thực lực của người này lại biến thái như thế. Quá mạnh! Thật sự là quá mạnh!
Thấy Lâm Phàm biến thân, Quân Vô Thiên vẫn thản nhiên nói:
– Không ngờ ngươi đã mạnh như vậy rồi. Nhưng mà, ta vẫn mạnh hơn. Ngươi mãi mãi cũng không có cách nào siêu việt ta, vĩnh viễn…
Giọng nói của Quân Vô Thiên ẩn chứa phẫn nộ, ẩn chứa sự không cam lòng, thậm chí có một loại khuất nhục.
– Thật sao? Nhưng ngươi không cần phải gấp, đây còn không phải là trạng thái mạnh nhất của ta.
Cảm thụ được sức mạnh mênh mông như là đại dương đang tràn ngập ở trong cơ thể, Lâm Phàm cười.
– Thông Cổ Kim Thân!
Hắn gầm nhẹ một tiếng. Cơ thể phát ra ánh sáng màu vàng, chiếu sáng cả một khu vực xung quanh.
Ầm!
Ầm!
Cơ bắp hiện lên cuồn cuộn, thậm chí những tế bào trong cơ thể còn tản ra quang mang màu vàng, đây là sức mạnh bất hủ, bất diệt.
Lấy Lâm Phàm làm trung tâm, khí cương cường đại hình thành vòng xoáy khuếch tán ra bốn phía. Website TruyenLau.com
– Quân Vô Thiên, chỉ cần một hơi thôi…
Lâm Phàm ngẩng đầu. Hai mắt đỏ ngòm nhìn thẳng Quân Vô Thiên rồi hắn lên tiếng tựa như là đang giễu cợt vậy.
– Ngươi nói cái gì?
Ầm!
Quân Vô Thiên vừa dứt lời, Lâm Phàm trong nháy mắt biến mất. Chỗ hắn vừa đứng triệt để nứt toác ra. Website TruyenLau.com
Đột nhiên!
Lâm Phàm xuất hiện ở trước mặt Quân Vô Thiên. Một quyền ẩn chứa sức mạnh khủng bố nhắm thẳng đầu của hắn mà giáng xuống. Ở dưới sức mạnh khủng bố này, bất kỳ phòng ngự gì, bất kỳ vòng bảo hộ gì đều vỡ tan.
– Sao lại có thể như thế?
Quân Vô Thiên trợn tròn mắt. Thậm chí hắn còn không kịp phản kháng thì đã bị một quyền đánh nổ đầu. Mà trong nháy mắt khi đầu của hắn nổ tung, vô số Huyết Trùng bắn ra. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ở phương xa, nhìn thấy cảnh này, lão giả run rẩy, hoảng sợ.
– Tại sao có thể như vậy? Đại nhân làm sao lại bị một quyền trấn áp.
Lâm Phàm đứng tại chỗ, nhìn một đống Huyết Trùng ở trên đất kia.
– Quân Vô Thiên, đừng giả bộ nữa! Ngươi có phải rất thích giả chết hay không?
– Lâm Phàm…
Một giọng nói tức giận vang lên. Những con Huyết Trùng kia điên cuồng di chuyển, cuối cùng ngưng tụ thành một bóng người.
– Ngươi không thể giết chết được ta. Huyết Trùng còn thì ta là bất diệt. Muốn giết chết ta chẳng khác nào là đang nằm mơ.
– Ha ha ha ha!
Quân Vô Thiên cười lớn. Ánh mắt khi nhìn về phía Lâm Phàm tựa như là nhìn sâu kiến vậy.
Nhìn thấy đại nhân xuất hiện lại một lần nữa, lão giả không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
– Ta biết mà, đại nhân làm sao lại bị giết chết dễ dàng như vậy được. Thì ra đều là hư giả, không tồn tại.
– Thật đúng là phiền phức.
Lâm Phàm rất phiền não. Thậm chí muốn biết, Quân Vô Thiên này đến cùng là làm thế nào để phục sinh, còn có những con Huyết Trùng này lại là cái đồ chơi gì.
– Lâm Phàm, ta đã chịu đủ rồi. Hiện tại, ta muốn ngươi chết.
Uỳnh!
Trong nháy mắt, Quân Vô Thiên xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm rồi đấm ra một quyền. Còn Lâm Phàm thì lạnh nhạt đối mặt, giơ tay lên, nhanh chóng đón đỡ. Sau đó, hắn lại đấm ra một quyền đánh nát thân thể của Quân Vô Thiên. Nhưng đúng lúc này, Huyết Trùng phân tán, nhanh chóng bao vây Lâm Phàm lại.
Mà Quân Vô Thiên hiện lên ở sau lưng Lâm Phàm, phẫn nộ quát:
– Đi chết đi.
– Quả thật là vô cùng phiền phức.
Đây là lần đầu tiên mà hắn gặp phải loại gia hỏa khó nhằn này. Thân thể khẽ động, năm ngón tay hợp lại, nhanh chóng đánh xuống.
– Quân Vô Thiên, ta thật sự là đã chịu ngươi đủ rồi. Huyết Trùng còn thì ngươi còn sao? Vậy thì, ta sẽ nhìn xem ngươi có bao nhiêu côn trùng.
Uỳnh!
Trong chốc lát, một quyền lại một quyền của Lâm Phàm đánh lên trên người Quân Vô Thiên. Sức mạnh mênh mông nhanh chóng bạo phát ra, đánh Quân Vô Thiên vào trong lòng đất.
Mặt đất nứt vỡ.
Bụi bặm cuốn lên, bao phủ hết thảy chung quanh.
Ở phương xa, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lão giả lặng yên không lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ:
– Lực Yêu, ngươi chết cũng không oan đâu. Đối mặt với một tồn tại khủng bố như thế này, dù là ngươi xuất ra toàn bộ thực lực, kết cục này cũng sẽ không cải biến.
Nhưng mà hắn biết năng lực đặc biệt của đại nhân. Gia hỏa này muốn giết chết đại nhân là chuyện không thể nào.
– Ngươi không phải rất thoải mái sao? Vậy thì ta sẽ để ngươi thoải mái hơn một chút.
Lâm Phàm lấy cái chảo rồi phóng to, sau đó đột nhiên đập xuống.
Huyết Trùng nổ tung. Máu của chúng dính ở phía dưới cái chảo.
– Ngươi không giết được ta đâu.
Giọng nói của Quân Vô Thiên lại một lần nữa vang lên.
Lâm Phàm không do dự, cái chảo một lần lại một lần đánh xuống.
Hắn không tin mình đập không chết Quân Vô Thiên này.
– Ngươi nói cho ta biết ngươi mẹ nó đến cùng có bao nhiêu côn trùng để ta biết rốt cuộc phải đập chết ngươi bao nhiêu lần nữa.
Lâm Phàm đập như không biết mệt.
Không có lĩnh ngộ pháp tắc, dù là mạnh hơn, chẳng lẽ còn có thể cường đại như ta hay sao?
– Lâm Phàm, ngươi quá yếu. Ở trong mắt của ta, sức mạnh của ngươi thật quá nhỏ bé. Ngươi không có cách nào giết ta. Ta là bất diệt. Nhìn cánh tay của ngươi xem, nhìn thân thể của ngươi xem, ngươi không có phát hiện ra sao, khoảng cách giữa ngươi và tử vong đã gần thêm một bước sao?
Giọng nói của Quân Vô Thiên rất là âm trầm.
Nghe hắn nói thế, Lâm Phàm cũng nhìn thoáng qua. Hiện giờ, trên cánh tay có Huyết Trùng đang lan tràn, cắn xé. Thậm chí có một con Huyết Trùng đã phá vỡ nhục thân vô cùng cường đại của mình và chui vào, chỉ có đuôi trùng màu đỏ đung đưa ở bên ngoài.
– Thật sự là phiền phức."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu