Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 436: KHOÁNG MẠCH NGUYÊN TINH


Thành Nguyệt Sơn ở vào vị trí lệch nam, cách Viêm Hoa tông khoảng mấy nghìn dặm.
Thành này bị núi vây quanh. Từ trên tường thành nhìn về phương xa là có thể nhìn ra, dãy núi này như là long mạch vậy, kéo dài đến tận phương xa.
Trên đường phố, người đến người đi. Hai bên mặt đường có người bán hàng rong đang mua bán đồ vật.
Ầm!
Đột nhiên.
Từ một cửa hàng tên là ‘Dược Trung đường’, một bóng người bay ra, rơi xuống trên mặt đất. Một búng máu phun ra.
Ngay sau đó, một nữ tử trẻ tuổi có hình thể hơi mập cuống quít chạy ra, mang theo tiếng khóc nức nở.
– Chân Sơn, ngươi không sao chứ.
Sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm vào mấy bóng người trong cửa hàng, nàng hét lên:
– Các ngươi làm cái gì vậy?
Lúc này, một người thanh niên mặc áo gấm đi ra, quạt xếp trong tay vẫn đang phe phẩy.
– Làm gì? Trong lòng các ngươi còn không hiểu sao? Hay là các ngươi coi lời của bản thiếu gia như gió bên tai. Bản công tử đã nói mình nhìn trúng Dược Trung đường này. 10,000 Viêm Hoa Tệ là tiền để mua cửa hàng này của các ngươi. Ta hạn trong ba ngày các ngươi phải dọn ra ngoài, nếu không tự gánh lấy hậu quả.
Thanh niên mặc áo gấm vừa ra tới, các thành dân đang vây xem lập tức nhỏ giọng thảo luận nhưng cũng không dám có bất kỳ ý kiến bất mãn.
La Chân Sơn lau vết máu ở khóe miệng, nói:
– Không có khả năng, các ngươi rõ ràng là ăn cướp trắng trợn. Ngươi thân là con trai của thành chủ, sao có thể làm ra chuyện ức hiếp những người dân như chúng ta được.
– Ha ha ha. Buồn cười! Buồn cười quá! Ngươi không cho bản thiếu gia mặt mũi thì vì sao bản thiếu gia lại phải nể mặt ngươi? Nghe cho kỹ, trong ba ngày, các ngươi phải dọn đi, nếu không tự gánh lấy hậu quả.
Thanh niên mặc áo gấm miệt thị nói. TruyenLau.com
Ở phía sau thanh niên mặc áo gấm này là ba người trung niên. Lúc này, tuy sắc mặt của ba người trông bình tĩnh nhưng mà ánh mắt sắc bén tản ra sát ý tựa như trong mắt bọn họ, tất cả mọi người đều là con mồi.
Hoàng Thanh Hoa phẫn nộ nói:
– Ngươi thân là con trai của thành chủ, sao có thể làm ra chuyện thế này? Nói cho ngươi biết, anh trai của ta chính là đệ tử của Viêm Hoa tông. Hắn nhất định sẽ báo việc ác của bọn ngươi cho tông môn, để các ngươi nhận trừng phạt.
– Anh trai của ngươi là ai? À. Ta nhớ rồi, là Hoàng Phú Quý sao. Đúng là hắn đã gia nhập Viêm Hoa tông nhưng mà hình như hắn chỉ là đệ tử ngoại môn nhất phẩm mà thôi. Sao dọa được ta? TruyenLau
– Ha ha ha ha!
– Đệ tử ngoại môn nhất phẩm còn muốn bẩm báo tông môn về cha ta ư? Cho hắn thêm mười cái lá gan nữa, hắn cũng không dám.
Thanh niên mặc áo gấm cười lớn, không hề để lời uy hiếp này ở trong lòng. Nơi này núi cao hoàng đế xa, phụ thân của mình lại là thành chủ, chính là thổ hoàng đế ở đây, cho dù đệ tử Viêm Hoa tông trấn thủ thành Nguyệt Sơn cũng chấp nhận việc này, an tâm ở trong này an hưởng quãng đời còn lại, sao lại quản lý những thứ này.
Cho dù bẩm báo cho tông môn thì có làm sao? Cuối cùng cũng vẫn sẽ do đệ tử Viêm Hoa tông trấn thủ nơi này phụ trách mà thôi. Đến lúc đó, còn không phải bọn họ muốn thế nào thì làm thế đó sao.
Mà lúc chuẩn bị rời đi, thanh niên mặc áo gấm tựa như là nghĩ đến điều gì. Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Nghe nói các ngươi sắp đám cưới rồi nhỉ? Vậy thì càng phải suy nghĩ cho kỹ, thức thời một chút mới tốt. Đừng để đến cuối cùng, đám cưới lại trở thành đám tàng.
– Ha ha ha!
Nói dứt lời, hắn cười to và nghênh ngang rời đi.
– Phi!
La Chân Sơn căm tức nhìn nam tử kia đi xa, trong lòng khó chịu.
Lúc này, ở một chỗ phủ đệ xa hoa, thanh niên mặc áo gấm đi từ bên ngoài vào.
Sau khi đi vào đại sảnh, lúc thấy người trong đại sảnh, hắn lập tức tiến lên.
– Phụ thân.
– Lý đại nhân.
Trong đại sảnh có hai người đang ngồi trò chuyện với nhau.
Lý An chính là đệ tử Viêm Hoa tông trấn thủ thành Nguyệt Sơn. Hắn trong này đã được tám năm. Lúc vừa tới, đúng là hắn có chút không quen, muốn trở lại tông môn, thế nhưng mà theo thời gian trôi qua, hắn dần dần thích nơi này. Đến bây giờ, cho dù để hắn đi, hắn cũng đã không muốn đi.
– Con trai, chuyện làm như thế nào?
Thành chủ thành Nguyệt Sơn dò hỏi.
– Phụ thân, La gia kia không biết tốt xấu, còn không chịu chuyển nhượng. Nhưng con đã hạ đạt tối hậu thư. Nếu như ba ngày sau mà bọn họ còn không dời đi, vậy chỉ có thể…
Thanh niên mặc áo gấm giơ tay lên, làm dấu hiệu cắt ngang cổ.
– Ừm. Con làm tốt lắm. Vô luận như thế nào cũng không thể để người khác biết được chuyện này. Mà La gia kia cũng thật đáng giận, chúng ta đã chịu bỏ tiền mà bọn chúng cũng không chịu bán mảnh đất kia.
Thành chủ thành Nguyệt Sơn tức giận nói:
– Lý đại nhân, ngươi nói ở trong đó thật sự có thứ đó sao?
Lý An gật đầu, nói:
– Ừm. Tuyệt đối không sai! Nơi đó khẳng định chính là khoáng mạch nguyên tinh. Nếu như chúng ta có thể thần không biết quỷ không hay khai thác khoáng mạch này, vậy thì tài phú thu được chính là một con số kinh người. Đến lúc đó, chúng ta muốn mua cái gì cũng được.
– Ha ha ha.
Nghe hắn nói thế, thành chủ thành Nguyệt Sơn cười to. Đây chính là khoáng mạch nguyên tinh. Cho dù Viêm Hoa tông cũng không có mấy cái khoáng mạch nguyên tinh.
Nếu như bọn họ có thể nắm chặt khoáng mạch nguyên tinh này ở trong tay, như vậy sau này có thể nói là phú khả địch quốc (giàu ngang một nước, ý chỉ một nhà quá giàu có).
Đây là tài liệu quý hiếm, giá trị đắt đỏ, không chỉ có Viêm Hoa tông cần mà ngay cả những tông môn khác đều cần. Thậm chí có thể dùng nguyên tinh để mua sắm rất nhiều thứ, cho dù đan dược Địa giai thượng phẩm cũng có thể mua được.
Về phần giao khoáng mạch nguyên tinh này cho Viêm Hoa tông, vậy thì thật là chuyện cười. Tài phú bực này vốn là của bọn họ, há có thể giao cho Viêm Hoa tông.
– Phụ thân, vợ sắp cưới của La Chân Sơn kia có một người anh trai chính là đệ tử Viêm Hoa tông. Hơn nữa ta đã nghe ngóng ra người này là đệ tử ngoại môn nhất phẩm. Ngài nói xem, người này sẽ không gây ra phiền toái gì chứ?
Thanh niên mặc áo gấm nói, thậm chí trong lòng đã động sát ý. Bọn họ tuyệt đối không thể bỏ lỡ tài phú lần này, dù đối phương có là đại nhân vật lợi hại hơn nữa, bọn họ cũng phải giơ tay chém xuống.
Lý An gật đầu, nói:"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu