Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 262: CHÚNG TA CHƠI MỘT TRÒ CHƠI NHÉ

Hắn đã từng cảm thụ qua thiên uy trong thiên khiển, mà ở bên trong mỗi một đòn của Lý Sùng Sơn đều có sức mạnh tương tự như vậy.
Sở dĩ hắn có thể chiến đấu cùng Lý Sùng Sơn đến bây giờ, chính là dựa vào cương khí hùng hậu, ngoài ra còn có năng lực Bất Tử Chi Thân.
Lý Sùng Sơn đứng ở trên không trung. Trong lòng hắn còn đang suy nghĩ Viêm Hoa tông đến cùng là làm thế nào mới bồi dưỡng ra được kẻ như này. Rõ ràng chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh tầng bảy lại có thể bộc phát ra uy thế cỡ này.
Thiên Cơ là Địa Cương cảnh tầng chín, hơn nữa hắn ta đột phá đã lâu, cương khí hùng hậu. Cho dù là ở bên trong cấp bậc Địa Cương cảnh tầng chín, cũng có thể coi là hàng đầu, ba người Côn Ma Trưởng Tử Thành căn bản là không có cách so sánh với Thiên Cơ.
Nhưng mà nếu như hắn muốn giết Thiên Cơ cũng chỉ là sự tình trong nháy mắt mà thôi.
Nhưng kẻ này lấy tu vi Địa Cương cảnh tầng bảy đã có thể giết Thiên Cơ, lại dây dưa với mình lâu như vậy, cũng có thể nói rõ thực lực chân chính của kẻ này không phải bình thường.
Hùng Liệt Bách nhìn thấy nam tử tóc đỏ kia biến mất trong tầm mắt, trong nội tâm cũng dần dần tuyệt vọng, nói:
– Thủy Tú, ngươi nói chúng ta có thể dẫn bọn họ rời khỏi sao?
Hắn bắt đầu có chút hoài nghi. Lý Sùng Sơn là cường giả Thiên Cương cảnh, bọn họ muốn rời khỏi đây còn khó khăn hơn cả lên trời. Nhất là bây giờ nam tử tóc đỏ kia đã vẫn lạc, bọn họ lại càng không có khả năng rời khỏi.
– Đội trưởng, ngươi đang suy nghĩ gì đó, người kia còn đang giúp chúng ta ngăn cản Lý Sùng Sơn đấy. Mặc kệ là chạy được bao nhiêu, chúng ta chí ít cũng phải cố gắng. Nếu như hắn không được vậy thì sẽ đến lượt chúng ta đứng ra ngăn cản.
Thủy Tú nói.
Lúc này, bọn họ cảm giác có một ánh mắt đã nhanh chóng khóa chặt bản thân, cảm giác thân thể giống như bị người xích lại, nhất cử nhất động đều ở trong sự giám thị của người khác.
Ngay khi Lý Sùng Sơn vừa mới chuẩn bị đi giết những người tổ chức kia thì hắn lại dùng bước, sắc mặt cực kỳ khó coi nhìn xuống phía dưới.
Mấy người Hùng Liệt Bách cùng Thủy Tú đã chuẩn bị liều mạng cùng đối phương, nhưng đột nhiên, bọn họ lại phát hiện Lý Sùng Sơn dừng lại, nhìn qua chỗ khác. Tình huống này là như thế nào?
– Ngươi còn chưa có chết sao?
Lý Sùng Sơn quát to. TruyenLau
– Chết ư?
Từ trong hố sâu, Lâm Phàm bay lên, mái tóc dài màu đỏ ngòm lắc lư theo gió, sau đó ngẩng đầu, nói:
– Đây là chuyện không thể nào.
Website TruyenLau.com Uỳnh!
Hắn không tin, mình sử dụng hết các lá bài tẩy cũng không có cách nào giết Lý Sùng Sơn.
– Hóa Thần Kiếm Trận
Tam Hoàng Kiếm quét ngang thiên địa, kiếm ý mênh mông ngưng tụ trong hư không, kiếm quang không ngừng phân liệt. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ thiên địa giống như là biến thành thế giới của kiếm.
Lý Sùng Sơn nhìn cảnh tượng ở trước mắt, giơ tay lên, dẫn dắt thiên địa chi lực hình thành một bức tường vô hình, nhanh chóng bao phủ những kiếm ý này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Tiểu tử, ngươi chỉ là Địa Cương cảnh mà thôi, còn cần dựa vào công pháp. Mà ta chỉ cần mượn nhờ thiên địa chi lực là có thể ngăn cản toàn bộ thế công của ngươi.
– A, vậy thì ngươi thật là lợi hại.
Lâm Phàm cười. Một hư ảnh hình rồng ngao du ở trong thiên địa, nhưng mà trong chốc lát, hư ảnh hình rồng tiêu tán, một bóng người xuất hiện, đột nhiên gầm thét:
– Kinh Long Đại Thiên Công
Song quyền hợp lại, đánh thẳng về phía Lý Sùng Sơn. Đồng thời hắn còn dẫn động Hóa Thần Kiếm Trận, kiếm ý vô tận, mênh mông lao xuống, đánh lên trên bức tường vô hình. Thanh âm đinh đinh đương đương liên tục vang lên.
Lý Sùng Sơn mặt không biểu tình, hai tay đưa ngang đỡ lấy song quyền của Lâm Phàm.
Lâm Phàm cũng không hề nao núng, mượn phản lực xoay người, giơ chân đá ngang, bầu trời giống như là bị một cước này vạch ra một vết nứt.
Lý Sùng Sơn nâng cánh tay lên chặn một cước này, bình tĩnh nói:
– Tiểu tử, ngươi nghĩ quá ngây thơ rồi. Ở trong mắt của ta, thế công của ngươi cũng chỉ là nhỏ yếu như vậy, chậm chạp như vậy mà thôi.
Lập tức, sắc mặt của Lâm Phàm trở nên ngưng trọng. Hắn cảm thấy thiên uy đang đánh tới. Chỉ thấy Lý Sùng Sơn duỗi hai ngón tay ra, đâm thẳng vào lồng ngực của hắn.
Phốc!
Nhục thân vốn dĩ cực kỳ cường đại, vậy mà cũng bị hai ngón tay này dễ dàng xé rách.
– Cảm giác như thế nào?
Lý Sùng Sơn cười lạnh. Chỉ là đột nhiên, sắc mặt của hắn biến đổi, không ngờ tiểu tử này lại nắm lấy cánh tay của hắn, để hai ngón tay của hắn nhanh chóng xuyên thấu thân thể của hắn, sau đó kề mặt đánh tới.
– Cắn chết ngươi.
Lâm Phàm dường như không nhận thấy cánh tay của Lý Sùng Sơn đã xuyên thấu thân thể của mình mà là há miệng, cắn tới cái cổ của Lý Sùng Sơn.
Tất cả sức mạnh ngưng tụ ở trên hàm răng, nhanh chóng cắn nát Kim Thân của Lý Sùng Sơn.
– Đồ hỗn trướng.
Sắc mặt của Lý Sùng Sơn biến đổi. Hắn chợt quát to, nhanh chóng cắm cả cánh tay vào trong lồng ngực của Lâm Phàm.
– Ngươi mới đồ hỗn trướng.
Lâm Phàm nhanh chóng hung hăng cắn xé một miếng thịt ở trên cổ của Lý Sùng Sơn xuống, nói:
– Tam Hoàng Kiếm, tiến lên cho ta.
Lập tức, Tam Hoàng Kiếm trôi nổi ở sau lưng Lâm Phàm rồi không chút do dự, đâm xuyên thân thể của Lâm Phàm, đồng thời kéo dài đến thân thể của Lý Sùng Sơn.
Phốc phốc!
Sắc mặt của Lý Sùng Sơn biến đổi. Hắn cảm giác thân thể như sắp vỡ tan, máu tươi chảy ròng ròng, thậm chí hắn còn có cảm giác máu tươi ở trong cơ thể của mình không bị khống chế dũng mãnh lao về phía đối phương. Hắn nổi giận gầm lên một tiếng rồi lui lại, nhanh chóng tránh thoát Tam Hoàng Kiếm. Sau đó hắn xuất chưởng đánh bay Tam Hoàng Kiếm đang đâm xuyên ở trong cơ thể của Lâm Phàm ra.
Lạch cạch!
Một tay bóp lấy cổ Lâm Phàm, trong mắt lóe ra thần sắc hung lệ. Năm ngón tay lại một lần nữa đâm xuyên vào chỗ ngực trái của Lâm Phàm rồi nhanh chóng lôi trái tim đi ra.
Trái tim màu đỏ tươi ở trong lòng bàn tay của hắn vẫn còn đang đập.
– Ngươi chính là đang tự tìm đường chết.
Lý Sùng Sơn hừ lạnh, nhìn thấy Lâm Phàm nghiêng đầu nhìn về phía phương xa. Lúc này, hắn mới phát hiện những người của tổ chức kia đã hoàn toàn rời khỏi tầm mắt.
– Đáng giận, không ngờ ta lại lãng phí nhiều thời gian như vậy ở trên người của sâu kiến như ngươi.
Trong lòng của Lý Sùng Sơn cực kỳ phẫn nộ. Hiện giờ hắn không chỉ để đám người Hùng Bách Liệt trốn thoát, lại còn bị sâu kiến này thương tổn, đây quả thực là chuyện cực kỳ sỉ nhục.
Sau đó một tay nắm lấy thi thể của Lâm Phàm rồi nhìn về phía cứ điểm Lục Thời. Lúc này hắn mới nhận ra nơi này đã gần như bị phá hủy rồi, mà vết thương trên cổ vẫn còn tiếp tục chảy máu, trông vô cùng dữ tợn.
Tiếng mắng chửi liên tục vang lên từ trong miệng Lý sùng Sơn.
Phốc phốc!
Thanh âm một vật bị đâm thủng vang lên, một dòng máu phun ra. Lý Sùng Sơn cảm giác trái tim của mình giống như là bị một bàn tay bắt được.
Lâm Phàm đột nhiên mở mắt ra, nói:
– Đến, chúng ta chơi một trò chơi nhé, gọi là bóp nát trái tim.
Vận lực.
Nhanh chóng kéo trái tim của Lý Sùng Sơn ra ngoài,
Đồng thời trên tay phải của Lâm Phàm cũng nắm lấy một trái tim còn đang đập mạnh mẽ."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu