Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 293: THÀNH CHỦ NHƯ THẾ NÀY MỚI LÀ THÀNH CHỦ TỐT


Sau khi chuyển mọi thứ ở bên trong những chiếc nhẫn trữ vật này vào túi của mình, Lâm Phàm nhanh chóng ném những chiếc nhẫn trữ vật này đi.
– Hừ! Đám gia hỏa của cốc Thiên Hiểm kia cũng dám truy nã ta sao? Thật sự cho rằng ta là người dễ bắt nạt hay sao? Lần này để xem là người nào hung ác hơn.
Lâm Phàm bay trên không trung, trong ánh mắt lóe ra vẻ điên cuồng.
Lấy bản đồ ra, hắn nhanh chóng chọn được địa điểm tiếp theo.
Thành Saporo.
Trong phủ thành chủ, một kẻ mập như heo, mặt nung núc mỡ, hai con mắt híp mắt lại, trái ôm phải ấp, mân mê đồ nhắm, thỉnh thoảng hôn ca cơ* (nữ tử múa hát mua vui, kiểu như tay vịn trong quán bar) một cái. Hắn chính là thành chủ của thành Saporo.
Đối với hắn, cuộc sống như vậy chính là một cuộc sống ở thiên đường.
Hắn cũng đã từng là một thiếu niên tràn ngập đấu chí, thế nhưng mà khi tu vi đạt tới bình cảnh lại có được vị trí thành chủ, nhân sinh cũng đã đạt đến đỉnh phong, hắn đã thay đổi. Giờ hắn chỉ biết hưởng thụ vinh hoa phú quý, ngày ngày ôm mỹ nữ, hàng đêm sênh ca.
Về phần những kẻ chăm chỉ tu luyện kia, tất cả đều là một đám đần độn.
TruyenLau – Thành chủ đại nhân, đừng có sờ nữa mà.
Các ca cơ cười nhẹ nhàng. Lúc này, các nàng cũng đang cố gắng chịu đựng khuôn mặt buồn nôn của vị thành chủ này. Ai bảo người ở trước mắt này là thành chủ của thành Saporo, quyền cao chức trọng, khống chế sinh tử của mọi người quanh đây.
– Sờ một chút, ta chỉ sờ một chút thôi. TruyenLau.com
Thành chủ há miệng, nước bọt chảy ròng ròng, giống như là không thể chờ được nữa.
Đột nhiên, một tiếng hét lớn vang lên.
– Ta chính là người bị Nhật Chiếu tông các ngươi treo thưởng một viên đan dược Thiên giai hạ phẩm. Ai muốn giết ta thì ra đi. TruyenLau.com
Thanh âm tựa như là xuyên thấu hư không, vang vọng khắp toàn bộ thành Saporo.
Thành chủ còn đang hưởng lạc lại bị lời này làm cho giật nảy mình, hắn lập tức quát ầm lên:
– Là ai? Là ai ở bên ngoài hô to gọi nhỏ? Người đâu, bắt lại, chặt đầu, phơi thi thể ở trước cửa thành trong ba ngày cho ta. Để mọi người biết được kết cục của việc quấy rầy nhã hứng của ta.
Lúc này, một tên thị vệ vội vã tiến đến, trên mặt mang theo vẻ hưng phấn, nói:
– Thành chủ đại nhân, có việc vui lớn.
Thành chủ tiến lên, giơ chân đá thị vệ này một cái rồi nói:
– Quấy rầy nhã hứng của ta cũng dám nói là việc vui sao. Nói! Rốt cục là chuyện gì?
Thị vệ bị thành chủ đạp ngã trên mặt đất cũng không dám bất mãn. Hắn vội la lên:
– Tặc tử bị cốc Thiên Hiểm truy nã kia đang ở ngay ngoài thành. Nếu như thành chủ đại nhân bắt được hắn là có thể đổi được một viên đan dược Thiên giai hạ phẩm.
– Đổi được một viên đan dược Thiên giai hạ phẩm sao?
Vị thành chủ mập mạp kia nghe được lời nói này của thị vệ, trong lòng run lên. Mặc dù hiện tại hắn quyền cao chức trọng, có thể khống chế cả một thành nhưng đan dược Thiên giai cũng không phải là thứ mà hắn có khả năng lấy được.
Nhưng rất nhanh hắn bình tĩnh lại, nói:
– Tu vi của tặc tử này như thế nào?
Thị vệ cung kính nói:
– Thành chủ, tu vi của hắn chỉ là Địa Cương cảnh tầng tám.
– Chắc chắn chứ?
Vị thành chủ mập mạp này vui mừng nói. Nếu chỉ là Địa Cương cảnh tầng tám vậy thì cũng dễ làm.
– Thuộc hạ xác định.
Tên thị vệ này cũng rất hưng phấn. Nếu như thành chủ có thể bắt lấy gia hỏa kia đổi lấy đan dược Thiên giai, cũng có thể cao hứng mà ban thưởng cho hắn chút ít.
– Thật chứ?
Thị vệ cúi đầu, nói:
– Thiên chân vạn xác* (tương tự câu chắc chắn 100%).
– Người đâu, cùng ta đi bắt gia hỏa kia lại.
Thành chủ vui sướng. Chỉ là gia hỏa Địa Cương cảnh tầng tám cũng dám đến đây làm càn, hoàn toàn chính là muốn chết. Hắn đường đường là cường giả Địa Cương cảnh tầng chín, dù không có đột phá đến Thiên Cương cảnh, nhưng mà bắt một phế vật tu vi là Địa Cương cảnh tầng tám cũng là việc dễ như trở bàn tay.
Lâm Phàm đứng giữa hư không, lẳng lặng chờ đợi. Ở phía dưới đã có không ít đệ tử của Nhật Chiếu tông tụ tập.
Nhưng mà tu vi của những đệ tử này thật quá yếu, khó mà được hắn để vào mắt.
Nhưng cũng may số lượng cũng nhiều, vẫn có thể giúp hắn thu hoạch được mấy chục nghìn điểm tích lũy.
Đặc biệt là vị thành chủ kia có tu vi như thế nào, thật ra khiến hắn rất mong đợi.
– Tặc tử thúc thủ chịu trói cho bổn thành chủ, như vậy ngươi có thể không phải chịu khổ.
Lúc này, một thanh âm truyền ra từ nội thành, sau đó từ cửa thành, mấy người nhanh chóng đi ra.
Thành chủ nhìn thấy chung quanh có nhiều người như vậy, lập tức quát lên một tiếng chói tai:
– Đều cút ngay cho bổn thành chủ. Đám dân đen các ngươi còn muốn cướp đoạt cùng bổn thành chủ hay sao?
– Không dám!
Thành chủ nhìn đám gia hỏa này một lúc, hừ lạnh một tiếng rồi nói:
– Không dám là tốt nhất. Nếu như ai dám cướp đoạt cùng bổn thành chủ thì người đó chỉ có một con đường chết.
Mặc dù những người này đều là đệ tử của Nhật Chiếu tông nhưng mà người mập mạp như heo kia lại là thành chủ của nơi này nên có địa vị cao hơn bọn hắn rất nhiều.
Trừ phi Thần Tử hoặc là trưởng lão của tông môn đến đây mới có thể ép đối phương xuống.
Lâm Phàm nguyên bản còn có chút chờ mong, thế nhưng mà khi nhìn thấy gia hỏa mập mạp ở phía dưới, sắc mặt của hắn cũng dần dần đen lại.
Tựa như là từ chờ mong, trong nháy mắt biến thành tẻ nhạt vô vị.
– Ngươi… Là thành chủ của nơi này?
Hắn có chút không dám tin tưởng.
Vị thành chủ mập mạp như heo kia ngẩng đầu, đôi môi thật dầy hơi hé ra, vẻ mặt kiêu ngạo, cánh tay ngắn béo ú duỗi ra, chỉ về phía Lâm Phàm, nói:
– Tặc tử, bổn thành chủ mệnh lệnh cho ngươi xuống đây rồi lập tức thúc thủ chịu trói, nếu không ta sẽ khiến cho ngươi hối hận.
– Bổn thành chủ chính là cường giả có tu vi là Địa Cương cảnh tầng chín mà ngươi chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh tầng tám. Ngươi cho rằng ngươi có thể lật trời hay sao?
Lâm Phàm thở dài. Bỗng nhiên, hắn phát hiện trong thành tiếng kêu than dậy khắp trời đất, khác biệt rất lớn với những thành trì mà hắn từng đi qua."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu